Lớp vảy rồng màu tím trên bề mặt cơ thể Aidandron bỗng lóe sáng. Tựa như vừa trải qua vô tận tháng năm, vảy rồng nhanh chóng phong hóa, phủ lên một tầng màu sắc cổ xưa như đất đá. Lớp vảy rồng lấp lánh ban đầu trở nên bình dị tự nhiên, tông màu tiếp tục sẫm lại, trên vảy thậm chí mọc ra những đường vân đá không đều, chẳng còn giữ lại dáng vẻ hoa lệ như trước.
[Hệ thống nhắc nhở: Ngươi nhận được sức mạnh nguồn cội, tiến độ nhiệm vụ Con đường Cổ Long tăng lên, tiến độ hiện tại 10%. Ngươi mở khóa một đặc chất Cổ Long... Vảy Cổ Long.]
Mặc Phi mở giao diện BOSS, quả nhiên có thêm một kỹ năng bị động.
[Vảy Cổ Long (Đặc chất Truyền thuyết)
Bị động: Giáp cơ bản của ngươi tăng 100 điểm, ngươi nhận được 33% miễn giảm đối với mọi sát thương phép thuật, miễn dịch tất cả hiệu ứng tiêu cực từ phép thuật thuộc tính thời gian.
Mô tả đặc chất: Lớp vảy đặc hữu của tộc Cổ long, mang chất liệu kỳ lạ như đá tảng. Vảy rồng là một phần thân thể của Cổ Long, cũng là biểu tượng cho sinh mệnh bất tử của chúng. Tương truyền Cổ Long là sinh linh vĩnh hằng sinh ra trước khi thời gian bắt đầu trôi, do đó không bị sức mạnh Thời Gian làm ăn mòn.]
Có thế thôi sao? Mặc Phi xem đi xem lại đặc chất vừa nhận được. Mới nhìn qua thật sự tạo cảm giác bình thường vô cùng.
So với trước kia mỗi lần ăn một tim rồng đều nhận được một kỹ năng bá đạo, cái này hoàn toàn không đủ nhìn.
Càng khỏi phải so với việc mọc thêm đầu rồng, nhận thêm sở trường pháp thuật, hay sở hữu sát thương Hỗn Độn và dị năng Hỗn Độn.
Nhưng suy ngẫm kỹ lại, đặc chất Truyền thuyết này vẫn cực kỳ bá đạo.
100 điểm giáp chẳng là gì, nhưng giảm 33% sát thương ma pháp giúp hắn tăng trực tiếp một phần ba độ chống chịu khi đối đầu với các chức nghiệp pháp sư. Sau này mấy hệ pháp sư mà đụng phải hắn thì chỉ có nước khóc tiếng chó.
Điểm cuối cùng là miễn dịch hiệu ứng tiêu cực của phép thuật thời gian cũng mang lại cho hắn sự ngạc nhiên thú vị.
Nội tại bị động này mang tính hướng mục tiêu rất cao. Ma pháp thời gian vốn không phổ biến, quanh đi ngoảnh lại cũng chỉ có Trì Hoãn thuật, Lão Hóa thuật, Thời Gian Tĩnh Chỉ. Cơ hội đụng phải không nhiều, nhưng sau này nếu đối đầu với thanh đồng long thì có thể phát huy tác dụng lớn, không còn sợ mấy trò lắt léo của chúng nữa.
Mặc Phi lại kiểm tra bảng kỹ năng, may quá, Noriedorm Thời Gian loạn lưu vẫn dùng được. Xem ra việc miễn dịch này chỉ áp dụng cho phép thuật do người khác thi triển lên bản thân.
Khi đã nghiên cứu thấu đáo hiệu quả của đặc chất này, Mặc Phi cảm thấy hài lòng với lựa chọn của mình. Thông thường ở những thế giới kỳ huyễn thế này, càng cổ xưa thì lại càng mạnh mẽ.
Dựa theo mô tả kỹ năng, Cổ Long lại là sinh linh vĩnh hằng ra đời trước khi thời gian bắt đầu trôi, độ hoành tráng này phải gọi là chạm tới tầng mây rồi.
Trách không được chúng có thể đọ sức với thần linh Thượng Cổ và Titan.
Một đặc chất Cổ Long đã gắt thế này, nếu tích lũy đủ mười đặc chất Cổ Long thì chỉ nghĩ thôi đã thấy đáng mong chờ nha.
Còn về Vạn Sắc Long và Hỗn Độn Ma Long... cá và tay gấu không thể lấy cả hai, đừng nghĩ nhiều làm gì.
--------------------
Mặc Phi từ từ mở mắt, hắn nhìn trần nhà vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mặt, nhất thời có chút ngẩn ngơ.
Ở trong game càng lâu, hắn lại càng thiếu cảm giác chân thực đối với thế giới thực tại. Tựa như thế giới Thương Khung mới là thực, còn cái gọi là thế giới thực này chỉ là một vị diện xa lạ mà hắn bất đắc dĩ phải ghé thăm đôi lần sau những chuyến phiêu lưu trong game.
Cảm giác này kéo dài cho tới khi hắn nốc ừng ực cả chai Coca lớn vào bụng rồi mãn nguyện ợ một hơi rõ to, lúc này mới tìm lại được đôi chút cảm giác thực tại.
Ồ de! Đã quá Pepsi ơi!
Quả nhiên vẫn là nước sướng ngấu nghiến uống ngon hơn. Dù là rượu mạnh của người lùn hay rượu Ánh Trăng của Tinh linh cũng không thể sánh bằng sự dễ chịu, sảng khoái của thứ nước này.
Vực lại chút tinh thần, Mặc Phi chuẩn bị bữa tối cho hôm nay. Thức ăn trong tủ lạnh còn rất nhiều, nhưng Mặc Phi đã bắt đầu chán ngấy cảnh cá thịt đề huề. Mang thân phận vương tử ăn uống quá xa hoa trong thế giới game khiến hắn chẳng còn chút cảm giác nào với những món ăn thông thường nữa.
Ngược lại, hắn lại khá nhớ hương vị mì gói. Giống như nước ngọt có ga, thứ này là mỹ vị không hề tồn tại trong thế giới Thương Khung.
Thế là hắn bới tung tủ đồ tìm ra vài gói mì chưa hết hạn, tự nấu cho mình một nồi lớn nghi ngút khói.
Hắn vừa sì sụp húp mì vừa nhìn cảnh đêm thành phố ngoài cửa sổ, tinh thần Mặc Phi có phần hoảng hốt.
Bộ não hắn vẫn không chủ động ngừng suy nghĩ về những việc trong game.
Cuộc chiến giữa Liên minh và Bộ lạc sắp sửa chính thức bùng nổ. Mang thân phận thành viên Liên minh, dĩ nhiên hắn phải thể hiện thực lực thật tốt trong trận chiến này.
Hành trình truy cầu sức mạnh Cổ Long rốt cuộc cũng bước ra bước đầu tiên, tương lai quả thực làm người ta không thể chờ đợi thêm nữa.
Chẳng biết còn nơi nào có thể tìm thấy rồng Thái Cổ nữa không. Ngoại trừ năm vị Long Vương, con duy nhất Mặc Phi biết chính là mấy con đang ngủ say trong thánh điện Hắc Diệu Thạch, bao gồm cả gã già Sartharion.
Ngoài ra, ở thánh địa của các tộc Rồng khác chắc cũng có rồng Thái Cổ tọa trấn.
Nhưng những nơi như thế, nếu hắn dám mò tới gây sự thì tuyệt đối chỉ có nước nộp mạng.
Xem ra sức mạnh nguồn cội này đúng là chẳng dễ kiếm chút nào. Mấy con rồng Thái Cổ này con nào con nấy đều thích ru rú trong tổ không chịu mò ra ngoài, muốn săn một con đi lẻ khó hơn lên trời.
Ysondre thuộc trường hợp đặc biệt. Vì bị Nữ vương Hồng Long phái tới đền Athakar trấn áp tà thần nên mới phải chịu cảnh đơn độc.
Nghĩ đi nghĩ lại cũng không tìm ra manh mối, đột nhiên trong đầu hắn lóe lên một tia sáng, rốt cuộc cũng nhớ ra một con.
Sinestra... vợ của Tử Vong chi Dực. Kẻ có thể làm vợ Vương của Hắc Long chắc chắn phải là rồng Thái Cổ rồi.
Từ khi Tử Vong chi Dực sa ngã, Dung Nham chi huyết trong cơ thể hắn không thể kiềm chế được mà cuồng bạo trào ra ngoài thân xác, khiến các con hắc long mái giao phối với hắn lần lượt bỏ mạng. Duy chỉ có bà vợ cả Sinestra là gượng gạo chịu đựng được, nhưng vẫn bị trọng thương tới mức sau đó phải bỏ chạy biệt tích.