Kiêm Chức BOSS

Chương 59. Giao dịch với Morpheus (1)

Mặc Phi bước ra ngoài kho báu, đồng thời mở lại plugin livestream.

Lúc này tâm trạng hắn đã hoàn toàn thả lỏng. Chuyến hành động lần này chắc chắn đã thu hồi vốn liếng. Hắn cướp được một đống đồ tốt trong kho báu, trong đó còn có vài vật phẩm cốt truyện, kiểu gì cũng bán được dăm bảy triệu tệ. Tiếp theo sẽ là buổi livestream cuối cùng, sau đó là đại sát tứ phương, trước khi chết giết được đứa nào hay đứa nấy.

Dù sao cũng phải cho khán giả một màn hạ màn rực rỡ.

Ngay khi plugin livestream vừa mở, các dòng bình luận lập tức tăng vọt.

[Vãi, anh Rồng sao anh lại tắt live thế.]

[Khai mau, có phải anh Rồng vớ được hàng ngon rồi không.]

[Anh Rồng dừng tay đi, bên ngoài toàn là mạo hiểm giả thôi.]

[Anh Rồng mau ra đây đi, anh em đang đợi nổ trang bị của anh ở ngoài này nè. Bọn em yêu cầu không cao, nổ bừa cho hai món thần khí là đủ rồi.]

[Anh Rồng ra cửa thì rẽ phải nhé, khán giả cũ đều đang canh ở đây cả. Dù sao cũng là chết, phù sa nhà ta không thể chảy ruộng ngoài.]

[Anh Rồng yên tâm, chúng em đều là fan cứng của anh, anh mau ra đây, chúng em nhất định sẽ yểm trợ cho anh.]

Mặc Phi không hề ngạc nhiên trước thông tin lộ ra trong các dòng bình luận. Nhưng đám người chơi này tự tin quá nhỉ? Dù sao mình cũng là BOSS cấp Thế Giới, nếu thực sự liều mạng thì chưa chắc đã không chạy thoát được.

Khi bước vào hành lang bên ngoài, hắn lập tức biến trở lại hình dạng hắc long Thượng Cổ. Sinh lực giữa dạng người và dạng hắc long chênh lệch tới hơn mười lần, ở dạng người thực sự chẳng có chút cảm giác an toàn nào.

Ngay khi hắn chuẩn bị bước ra ngoài, trong danh bạ nội bộ của plugin bỗng lóe lên một tin nhắn.

Tư Đồ Thành: Cậu Mặc, tạ ơn trời đất cuối cùng cậu cũng chịu mở plugin rồi. Tôi vẫn luôn liên lạc với cậu, hiện giờ tình hình của cậu thế nào vậy?

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Lũ phàm nhân ngu xuẩn, đừng đến làm phiền ta, vận mệnh hủy diệt thế giới đang triệu hồi ta! (Biến đi cho khuất mắt, ông mày sắp hủy acc đây)."

Tư Đồ Thành: Nghe tôi nói này cậu Mặc, đừng có bốc đồng. Có gì chúng ta từ từ thương lượng, cậu làm vậy chẳng có lợi cho ai cả.

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Lũ kiến hôi, thứ pháp tắc nực cười của các ngươi không kiểm soát được ta, những lời lẽ hư ảo của các ngươi không lừa dối được ta. Ta đã thấu thị tất cả, vạn vật cuối cùng sẽ tiêu vong, không một ai có thể thoát khỏi." (Lại định dùng chiêu này với ông mày à, định giở trò với ông sao. Ông đây thà cá chết lưới rách chứ không quy phục ai, cùng lắm thì chết chùm).

Tư Đồ Thành: Chúng ta có thể nói chuyện tử tế không cậu Mặc? Tôi thừa nhận chuyện này là tôi sai, tôi không ngờ cậu lại là người cực đoan đến thế. Hay là thế này đi, mười triệu sẽ được chuyển ngay vào tài khoản của cậu, làm ơn đừng để Hắc Long chết.

Mặc Phi vốn tưởng đối phương lại đang lừa bịp, không ngờ tiếng chuông thông báo vang lên liên hồi, trong tài khoản quả thực đã có thêm mười triệu.

Dù mười triệu này đối phương chưa biết chừng còn có thể đòi lại, nhưng vẫn khiến Mặc Phi giật mình. Vãi thật, dứt khoát thế sao?

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Ta đang nghe đây, sinh vật nhỏ bé kia, hãy làm ta vui lòng đi, nhưng đừng mong chờ sự nhân từ của ta." (Nói tiếp đi, còn lợi lộc gì thì nôn ra hết đi, nhưng tôi không hứa là sẽ đồng ý đâu nhé).

Tư Đồ Thành ngồi trước máy tính, thầm nghĩ vị này quả thực là kính nghiệp thật đấy, đến lúc nào rồi còn ngồi đây diễn sâu.

Tư Đồ Thành: Nghe này cậu Mặc, nếu cậu thực sự hủy acc, công ty chắc chắn sẽ không buông tha cho cậu. Dù chúng ta đã ký thỏa thuận, nhưng chuyện pháp luật tôi hiểu rõ hơn cậu. Chỉ cần sẵn lòng chi tiền, chắc chắn có thể khiến cậu sống không yên ổn đâu. Tôi biết cậu Mặc là người tàn nhẫn, nhưng thực sự không cần thiết phải đến mức này. Hơn nữa, làm ăn là làm ăn, tôi nghĩ cậu Mặc chắc chắn sẽ không chê tiền nhiều chứ? Chỉ cần cậu Mặc có thể giữ cho nhân vật hắc long Thượng Cổ Morpheus này không chết, mười triệu kia sẽ không thiếu một xu, chuyện trước đây xóa bỏ hoàn toàn, lấy lịch sử trò chuyện làm bằng chứng. Tài khoản này cực kỳ quan trọng đối với chiến lược tiếp theo của công ty, hy vọng cậu Mặc có thể hiểu cho.

Mặc Phi nhất thời cạn lời. Hắn thầm mắng, ông mày bị dồn đến bước đường cùng này rồi nhà mày mới chịu tung chiêu, sao không giở trò sớm hơn đi? Bây giờ bên ngoài toàn là mạo hiểm giả và anh hùng, ông đây dù không muốn chết cũng khó.

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Lũ phàm nhân ngu xuẩn, bản tính hèn hạ của các ngươi thực sự khiến ta kinh ngạc, vừa tham lam vô độ, lại vừa làm xằng làm bậy... Hừ hừ hừ hừ, nhưng cũng tốt, có lẽ chúng ta có thể đạt thành giao dịch này. Ta có thể ban ơn cho các ngươi một tia hy vọng, nhưng vận mệnh là thứ không thể kiểm soát, các ngươi đã lãng phí quá nhiều thời gian rồi..."

(Lũ tư bản các người đúng là tham lam vô độ, ăn hết thịt, gặm sạch xương, đến cả chút nước canh cũng chẳng thèm để lại cho chúng tôi. Mẹ kiếp, sao không chi tiền sớm đi, nếu tiền trao cháo múc sớm thì làm gì có mấy chuyện rắc rối này.

Được rồi, tôi chấp nhận điều kiện này. Nhưng nói trước cho rõ, hiện giờ tôi đang ở bước đường cùng, sống chết thế nào chỉ còn biết dựa vào ý trời. Nếu tôi có chết thì chú đừng có mà trách.)

Vất vả lắm Tư Đồ Thành mới hiểu được ý nghĩa của đoạn tin nhắn này, y thầm nghĩ thôi được rồi, cuối cùng cũng nhen nhóm ra chút hy vọng là được rồi.

Tư Đồ Thành: Nếu Hắc Long chết, đương nhiên tôi sẽ không trách cậu. Nhưng sếp tổng chắc chắn vẫn sẽ tìm cậu Mặc để gây phiền phức đấy, thế nên tốt nhất là đừng chết. Chỉ cần không chết thì mọi chuyện đều dễ thương lượng.

Mặc Phi thầm nghĩ nói thì nghe nhẹ nhàng ha, nhưng nhìn kiểu gì thì hiện giờ hắn cũng nắm chắc cái chết trong tay. Trời mới biết bên ngoài có bao nhiêu kẻ địch đang đợi hắn ra nộp mạng. Tuy nhiên, nhìn vào con số mười triệu trong tài khoản, Mặc Phi nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định thử một phen, biết đâu lại thành công.

Dù sao thì con người ai cũng sợ phiền phức. Nếu thực sự có thể hòa giải với công ty, lại còn kiếm thêm được mười triệu, thì vẫn tốt hơn là làm việc theo cảm tính rồi đi nộp mạng. Hơn nữa, đến lúc đó chỉ cần bàn giao tài khoản, Hắc Long sẽ không còn là gánh nặng của hắn nữa, thật hoàn hảo!

Thế nhưng, nếu chỉ dựa vào sức mình, hắn thực sự chẳng có chút nắm chắc nào.

Hắn tắt plugin một lần nữa.