Kiêm Chức BOSS

Chương 592. Cao Thủ Đứng Đầu Trò Chơi (3)

Dẫn dắt bầy rồng đánh bại 1800 người của công hội Nhiệt Huyết Long Thành, tiêu diệt 5 anh hùng vị giai Thanh Đồng, 2 anh hùng vị giai Bạch Ngân và 1 anh hùng vị giai Hoàng Kim.

Solo càn quét 400 người của công hội Vinh Quang Chí Cao, chém chết Hội trưởng công hội Vinh Quang Chí Cao, Đại ma đạo sư Frederick.

Dẫn dắt bầy rồng đánh bại 5000 quân thuộc thị tộc Berserker của orc, trảm sát 3000 người, chém chết Tù trưởng Berserker...

Phó bản cá nhân: Phó bản cũ, Sào huyệt Hắc Long (Phó bản đội ngũ 40 người), Phó bản mới, Thánh điện Hắc Diệu Thạch (Phó bản cấp công hội 100 người).]

Mặc Phi không khỏi bàng hoàng. Morpheus lại có thể trở thành Vương của Hắc Long! Hắn làm thế nào mà hay vậy?

Nhưng ngẫm nghĩ kỹ lại thì cũng không phải là không thể. Trước kia Morpheus ở nội bộ Quân đoàn Hắc Long đã tích lũy không ít quyền lực, lôi kéo được sự ủng hộ của rất nhiều lãnh chúa Hắc Long.

Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của hắn chính là Nefarian.

Nghĩ đi nghĩ lại, trong chuyện này còn có một phần công sức của mình nữa chứ. Nếu lúc ấy mình không tiện tay thịt luôn Nefarian, e rằng Morpheus muốn ngồi lên ghế Vương của Hắc Long vẫn sẽ gặp phải không ít trắc trở.

Thế nhưng Mặc Phi nhớ rõ trong Quân đoàn Hắc Long vẫn còn vài lãnh chúa Hắc Long cấp cao / hắc long Thượng Cổ không phục hắn cơ mà, hắn đã thu phục bọn họ bằng cách nào nhỉ? Thật sự nghĩ không ra.

Còn về những chiến tích đó của hắn, có một vài trận Mặc Phi vẫn còn nhớ, bởi đó là những trận do chính tay hắn tham gia.

Nhưng cũng có một số trận hắn hoàn toàn chẳng có chút ấn tượng nào, chắc chắn là những trận do Morpheus tự mình đánh ra sau khi hắn tách ra. Cái gã này sức chiến đấu trâu bò thật đấy, giết nhiều người như vậy, quả thực không làm hổ danh Tử Vong Âm Ảnh của mình.

Đã vậy lượng máu này cũng quá ảo rồi đi! Hơn bảy mươi vạn máu! Cho dù có cộng thêm gấp đôi từ thủ lĩnh thế lực quái vật thì bản thể cũng phải có hơn ba mươi vạn máu.

Hắn làm sao mà luyện ra được như thế nhỉ?

Lẽ nào hắn gặp được kỳ duyên gì mà mình không biết sao?

Hắn lại nghía xuống phần bình luận bên dưới.

[Kinh hồn chưởng, người chơi cũng có thể làm Vương của Hắc Long nữa hả, đỉnh thật sự!]

[Mặc Phi còn livestream không mấy ông? Tui vô nền tảng phát sóng của Tinh Diệu tìm hoài mà không thấy.]

[Giải nghệ lâu rồi cha nội! Nghe nói bị cậu chủ nhỏ của công ty Tinh Diệu ép gắt quá nên cãi nhau một trận rồi hủy hợp đồng luôn.]

[Tui biết nè! Hồi đó tui cũng làm streamer cho Tinh Diệu. Vụ đó ầm ĩ dữ lắm. Cậu chủ Vương Tử Hằng muốn bỏ 1 triệu mua lại tài khoản của Mặc Phi, nhưng anh Mặc đời nào chịu. Thế là trở mặt ngay đêm đó, anh Mặc vội vàng kéo quân đi đánh Dalaran, nghe đâu là muốn xóa acc luôn. Ai ngờ đám pháp sư Dalaran phế quá, lại để anh ấy quẩy tưng bừng rồi vọt ra ngoài được.]

[Sau đó kiện tụng một thời gian dài rồi cũng chìm xuồng. Không ngờ giờ anh ấy đã thành Vương của Hắc Long rồi, quá bá đạo!]

[Ha ha, cậu chủ Tinh Diệu đúng là óc heo mà. Một streamer trâu bò như vậy mà cũng ép người ta đi cho được. Đã thế còn 1 triệu đòi mua tài khoản? Giờ cái tài khoản này có giá 100 triệu e rằng vẫn còn rẻ ấy chứ!]

[Chắc chắn luôn! Thần Võ Đại Đế với Godwin đều phải ném vào vài trăm triệu mới có được địa vị như hôm nay. Vương của Hắc Long làm sao thua kém Hoàng đế Nhân mã với Nhiếp chính vương Lordaeron được? Ít nhất cũng phải 500 triệu! Hơn nữa người ta là tự cày từ một con rồng nhỏ đi lên từng chút một, hoàn toàn không dựa vào nạp tiền. Đúng nghĩa người chơi thiên tài, cao thủ đứng đầu trò chơi chắc chắn là anh rồi, ai không phục bước ra đây tranh luận!]

[Tộc Rồng đúng là xịn đét! Mả mẹ nó, tui chơi ác quỷ, vốn tưởng sẽ được xưng bá một phương, ai ngờ Quân đoàn Burning tới giờ vẫn chưa thèm mò sang. Ngày ngày sống như cháu chắt, trốn chui trốn lủi vì sợ bị người ta phát hiện thân phận thật.]

[Đù, nghe mọi người nói tui cũng muốn qua chơi tộc Rồng quá.]

Vô số bình luận cảm thán bên dưới khiến Mặc Phi càng xem càng thấy bùi ngùi. Những trải nghiệm trong quá khứ nay nhớ lại bỗng thấy có cảm giác như đã ở một kiếp khác. Nếu như không có sự xuất hiện của Morpheus, không có những chuyện chó má mà Vương Tử Hằng ép hắn bán tài khoản thì giờ này chắc hắn vẫn đang làm một BOSS Hắc Long rồi nhỉ? Chẳng biết khi ấy mọi chuyện sẽ phát triển theo viễn cảnh thế nào nữa?

Trong phút chốc hắn cảm thấy tò mò, thậm chí suýt nữa không kiềm chế được mong muốn sử dụng Noriedorm Thời Gian loạn lưu để xem thử liệu có thể xuyên không đến một thế giới song song mà ở đó hắn vẫn là Hắc Long hay không.

Nhưng nghĩ lại thì thôi, vẫn nên quay về chơi game thì hơn, chẳng biết đỉnh Thông Thiên hiện tại đã ra nông nỗi nào rồi.

Đồng thời hắn cũng có chút tò mò, không biết Vương Tử Hằng có từng đọc qua những bài viết này hay chưa. Nếu như hắn ta nhìn thấy, không biết sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ?

Mặc Phi xoay người, đăng nhập trở lại vào trò chơi.

--------------------

Đáng chết, tên khốn kiếp Mặc Phi! Không ngờ ngươi lại mạnh đến thế. Tại sao ngươi vẫn chưa chết hả, Vương của Hắc Long! Vương của Hắc Long! Vị trí đó vốn dĩ phải thuộc về ta mới đúng!

Vương Tử Hằng nhìn màn hình trước mặt, cơ mặt co giật vì tức giận. Hắn hối hận, hắn căm hờn, căm hờn tất cả những chuyện đã qua, căm hờn vì bản thân lại biến thành một gã hề.

Tại sao mọi chuyện lại ra nông nỗi này!

Giá như ngày đó hắn chịu bỏ ra mười triệu để mua lại tài khoản Morpheus kia thì tốt biết mấy. Mười triệu mà thôi, cũng chỉ bằng tiền mua một chiếc Lamborghini, hắn đâu phải không trả nổi, tại sao lúc đó lại không đồng ý cơ chứ?

Nếu giao dịch thành công từ dạo ấy thì người đứng ở vị trí Vương của Hắc Long hiện tại hẳn phải là hắn rồi!

Trong đầu Vương Tử Hằng xoay mòng mòng những suy nghĩ, cố nhớ lại xem vì sao mình lại vuột mất vinh quang của cao thủ đệ nhất trong trò chơi này.

Tất cả là tại ông cha của hắn, ông ta cứ ép hắn phải chứng tỏ bản thân, kết quả mới gây ra một đống chuyện phiền phức này.

Tất cả là tại gã luật sư, hắn ta quả quyết có thể dựa vào kẽ hở hợp đồng để chỉ tốn một triệu là lấy được tài khoản, rốt cuộc lại làm hỏng chuyện.