Kiêm Chức BOSS

Chương 6. Ác long và Công chúa

Trong trò chơi lúc này.

Chiến trường vừa dọn dẹp xong xuôi, Mặc Phi vỗ cánh, nhắm hướng sào huyệt bay về.

Trên màn hình livestream, bình luận nhảy lên liên hồi.

[Đỉnh quá anh Rồng ơi, một mình cân cả một công hội, chuyện này biết đi đâu mà nói lý đây.]

[Khét lẹt, hơn ba trăm mạng cứ thế mà đi đời nhà ma, phen này công hội Cự Long Chi Thương lỗ tới nhà bà ngoại.]

[Chỉ là một lũ mạo hiểm giả mà dám vuốt râu anh Rồng, chết chẳng oan uổng gì.]

[Hôm nào anh Rồng mở một buổi chuyên đề long tai đi, tổ chức quái vật công thành cho rôm rả.]

[Đúng đúng đúng, quái vật công thành nào! Chỉ giết mạo hiểm giả ngoài dã ngoại thì có gì hay, có giỏi thì đi đánh chiếm chủ thành của loài người ấy. Anh Rồng mà dám đi công thành, thằng em này thề bão xu cháy máy anh luôn.]

Nhìn những dòng bình luận đó, Mặc Phi cạn lời.

Quái vật công thành sao? Hừ hừ...

Dẫu Mặc Phi nhập vai cực sâu, hắn vẫn tự biết mình biết ta. Đường đường là một BOSS cấp Tai Ương, việc hắn đi tàn sát thôn trấn hay cứ điểm của loài người thì dễ như trở bàn tay, đánh chiếm lâu đài cũng nắm chắc vài phần. Ngặt nỗi, đối mặt với những thành trì nhân loại sở hữu hệ thống phòng ngự kiên cố cùng hàng loạt anh hùng trấn giữ, hắn mà mò đến đó chắc chắn chỉ có con đường chết.

Trừ phi đích thân Neltharion dẫn dắt Quân đoàn Hắc Long dấy lên long tai, lúc đó hắn mới có thể đục nước béo cò, đi theo kiếm chút điểm cốt truyện.

Tuy nhiên, nghĩ thì nghĩ vậy, ngoài mặt tuyệt đối không được để lộ vẻ yếu thế.

Morpheus (lãnh chúa Hắc Long): "Đám phàm tục thấp kém kia, sự độc ác của các ngươi khiến ta phải kinh ngạc. Đối với đồng loại mà các ngươi lại chẳng mảy may có chút lòng trắc ẩn. Nhưng như vậy cũng tốt, lũ con người ngạo mạn kia đã đến lúc cần được dạy dỗ. Có lẽ một ngày nào đó, ta thực sự nên đi san bằng thành trì, hủy diệt vương quốc của chúng, để nhân loại một lần nữa phải nhớ lại những tháng ngày bị chi phối bởi cái chết và nỗi sợ."

Lời phát biểu này lập tức thu hút vài dòng bình luận phấn khích. Có điều, do thường ngày Mặc Phi hứa hẹn hão huyền và lừa bịp quá nhiều, phần lớn khán giả vẫn giữ thái độ bán tín bán nghi.

[Liệu có làm được không đấy, đừng chỉ khua môi múa mép nhé.]

[Đúng đấy, tháng trước cũng bảo đi quái vật công thành, rốt cuộc chẳng thấy đại ca nhích mông khỏi ổ lấy một tấc.]

[Anh Rồng à, không phải em đây khích bác anh đâu, Lordaeron không dám đánh, Stormwind không dám đụng, thì ít ra cũng phải tới so chiêu với Stromgarde hay Gilneas chứ. Nếu vẫn không được thì đi đánh Alterac cũng tính, đừng có chỉ dùng mồm, anh phải mạnh mẽ lên chứ!]

Thấy những dòng bình luận trong phòng livestream dần đổi vị, Mặc Phi thẳng tay phớt lờ.

Mẹ bà đám khán giả này thật khó chiều, nói cho sướng miệng thì thôi đi, lại còn thực sự muốn lừa ông đây đi quái vật công thành. Tài khoản BOSS Hắc Long này là cần câu cơm của cha chúng mày đấy, tuyệt đối không thể hành động lỗ mãng.

Trong chiến dịch cốt truyện, một khi tử trận là vĩnh viễn không có đường hồi sinh.

Thôi bỏ đi, mắt không thấy tâm không phiền.

Hắn dứt khoát tắt chức năng bình luận, sải cánh bay thẳng về hang rồng. Ngay khi vừa hạ cánh, bầy rồng con túc trực lập tức lao ra nghênh đón.

Các vệ binh Hắc Ám người rồng xếp thành hai hàng tại lối vào hang rồng. Những con quái tinh anh này đều là vốn liếng của hắn, bình thường đi đánh dã ngoại hắn còn chẳng nỡ mang theo, nay dàn trận thế này quả thực oai phong lẫm liệt.

Mặc Phi sải bước qua hành lang Long Hỏa, băng qua cung điện Hắc Diệu Thạch, xuyên qua đại sảnh ấp trứng rồng, tiến thẳng vào nơi sâu thẳm nhất của động Hắc Long... động Long Miên.

Đây là một hang đá đen khổng lồ cấu thành từ đá núi lửa, trên trần hang treo lơ lửng vô số thạch nhũ đen kịt.

Nơi đây là phòng của BOSS cuối cùng, cũng là địa điểm mà Hắc Long Morpheus thích ngự trị nhất.

Nằm rạp xuống nền hang, Mặc Phi bắt đầu kiểm kê thu hoạch hôm nay. Hơn ba trăm người chơi đã cống nạp tới hơn bốn trăm món trang bị. Dù sao không phải người chơi nào cũng rủng rỉnh tiền bạc để đến đền thờ nữ thần May Mắn mua bùa lợi, sau khi tử trận ngẫu nhiên văng mất một hai món trang bị là chuyện thường tình. Tuy nhiên, với những hoạt động liều mạng thế này, người chơi hiếm khi khoác lên mình những trang bị xịn nhất. Chẳng trách trong hơn bốn trăm món đồ kia, quá nửa là trang bị xanh lá, thậm chí còn lẫn lộn vô số trang bị trắng vô dụng.

Thái độ của đám mạo hiểm giả này quả nhiên quá hời hợt, bị diệt sạch cũng chẳng oan.

Trang bị xanh dương nhặt được chưa đầy một trăm món, trang bị tím lại càng thảm hại, vỏn vẹn hơn mười món mà thôi.

Mặc Phi lười biếng chẳng buồn kiểm tra từng món, phàm là đồ dưới cấp xanh dương, hắn thẳng tay ném cho hệ thống thu hồi.

[Hệ thống thông báo: Thu hồi 439 món trang bị, nhận được 17.985 điểm chiến lợi phẩm. Ngươi có thể chuyển hóa chúng thành vật phẩm di sản, hoặc đổi thành điểm tích lũy.]

Điểm chiến lợi phẩm là loại tiền tệ lưu hành chung giữa các BOSS. Mỗi khi BOSS bị mạo hiểm giả hạ gục, nó sẽ rơi ra một số lượng trang bị và đạo cụ nhất định. Những thứ này đều được chuyển hóa từ điểm chiến lợi phẩm. Nếu BOSS không có đủ điểm chiến lợi phẩm, hệ thống sẽ ngẫu nhiên tước đoạt thuộc tính, kinh nghiệm, kỹ năng, thậm chí là một bộ phận cơ thể của BOSS để làm phần thưởng cho mạo hiểm giả.

Bởi vậy, bất kỳ BOSS nào trước khi thành lập phó bản đều phải găm sẵn đủ điểm chiến lợi phẩm, bằng không chết cũng chẳng gánh nổi hậu quả.

Ví dụ, Morpheus có quen một con BOSS Hồng Long nghèo kiết xác đen đủi, vì bị người chơi đánh bại quá nhiều lần, điểm chiến lợi phẩm đã cạn kiệt. Kết quả là những trang bị rơi ra sau đó đều bị lóc từ chính cơ thể nó, nào là đoản kiếm Long Nha, áo choàng Long Dực, giáp Long Lân, huy hiệu Long Nhãn...

Cứ văng ra một món đồ, trên người thằng cha đó lại khuyết đi một bộ phận tương ứng. Đến cuối cùng, nó trông chẳng ra hình thù gì nữa, răng rụng vảy thưa, lại còn chột một mắt, không ra rồng cũng chẳng ra ma, thê thảm vô cùng, đành ngậm ngùi xóa tài khoản cho rảnh nợ.

Từ khi xưng danh BOSS đến nay Mặc Phi mới chỉ nếm mùi thất bại hai lần, đặc biệt là sau khi sáng tạo ra lối chơi "máy bay ném bom", hắn gần như luôn ở thế độc tôn thu hoạch. Điểm chiến lợi phẩm của hắn từ lâu đã chất đống đến mức có thể mang đi bán lấy tiền.

Thứ này giữa giới người chơi đóng vai BOSS vốn dĩ có thể quy đổi thành tiền tệ theo tỉ lệ 1:1.

Thu nhập gần hai mươi ngàn trong một đêm, cộng thêm tiền ủng hộ trong phòng livestream, hôm nay coi như vớ bẫm.

Tiếc là chuyện tốt nhường này không thể ngày nào cũng có, bằng không hắn đã giàu xụ từ lâu.

Còn về mười mấy món trang bị tím kia, Mặc Phi dự định ném lên sàn đấu giá, ước tính cũng đáng giá cả hàng chục. Trong Thế Giới Thương Khung này, BOSS không thể trực tiếp giao dịch với mạo hiểm giả, trang bị nhận được hoặc là để hệ thống thu hồi, hoặc là ném vào kho chiến lợi phẩm, đợi người chơi tiêu diệt mình rồi nhặt về.

Nhưng chút rào cản này chẳng làm khó được Mặc Phi. Kho chiến lợi phẩm của BOSS có thể liên kết với rương báu trong phó bản. Mặc Phi ném thẳng mớ đồ tím này vào một chiếc rương. Thông thường, chỉ sau khi hạ gục BOSS mới có thể mở rương, nhưng thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ, ví dụ như khi BOSS đang ngủ say... cộng thêm kỹ năng mở khóa cấp Đại sư.

À còn một điểm nữa, là mỗi tuần đều có một đạo tặc người lùn lẻn vào phó bản động Hắc Long để trộm rương báu. Lúc đó Mặc Phi chỉ cần nhắm mắt làm ngơ, sau đó điều động đám quái nhỏ canh giữ gần rương đi chỗ khác, trơ mắt nhìn tên đạo tặc người lùn này "nẫng" trang bị đi, thế là một lô hàng đã được tẩy trắng trót lọt.

Sau đó tất nhiên là bán lấy tiền rồi chia chác theo tỉ lệ 9:1, mối làm ăn này béo bở hơn nhiều so với việc thu hồi thành điểm chiến lợi phẩm.

Xong xuôi đâu đấy, Mặc Phi nằm rạp trên nền hang lạnh lẽo, thả lỏng tứ chi và đôi cánh, cảm nhận ngọn lửa rồng cuồng nộ trong cơ thể dần lắng xuống. Một lát sau, hắn lại từ từ cuộn tròn cơ thể, đắm mình trong bóng tối tĩnh mịch hệt như một loài bò sát thực thụ.

Hắn say mê cảm giác này, trải nghiệm nhập vai này thường khiến hắn ngỡ mình thực sự đã hóa thân thành một con cự long. Nếu có thêm một núi tiền vàng khổng lồ để làm giường ngủ thì còn gì tuyệt mỹ hơn.

Tiếc thay, sự tĩnh mịch này chẳng kéo dài được bao lâu. Một người phụ nữ trên đầu lơ lửng dấu chấm than màu vàng chui ra từ một cái hang nhỏ bên cạnh. Nàng khoác bộ váy dài cung đình, mái tóc vàng rực rỡ, dung mạo kiều diễm vô song, trên đầu đội chiếc vương miện đá quý, nhìn qua là biết ngay thân phận quyền quý.

Lúc này, nàng ta nhìn Morpheus với vẻ mặt đầy thất vọng.

"Ngươi vẫn còn sống à?" Người phụ nữ cất lời.

Mặc Phi hé một con mắt, nhìn người phụ nữ trước mặt rồi nhếch mép: "Xem ai đến kìa, chẳng phải là công chúa điện hạ của chúng ta sao? Sao thế, thấy bạn cũ bình an trở về mà nàng lại thất vọng đến vậy hả?"

Người phụ nữ trừng mắt nhìn hắn, câu trả lời đã quá rõ ràng.

Với tư cách là thủ lĩnh phó bản, Mặc Phi có thể soi thấu bảng thuộc tính của người phụ nữ này.

[Katherine Thorasbane (công chúa vương quốc Stromgarde): Cấp 17, NPC nhiệm vụ, Sinh lực 340, Ma lực 10.

- Nhiệm vụ có thể tiếp nhận 1: Váy dạ hội của công chúa. (Nhiệm vụ nghề May mặc, yêu cầu kỹ năng May mặc cấp Chuyên gia).

- Nhiệm vụ có thể tiếp nhận 2: Vương miện đá quý của công chúa. (Nhiệm vụ nghề Kim hoàn, yêu cầu kỹ năng Kim hoàn cấp Chuyên gia).

- Nhiệm vụ có thể tiếp nhận 3: Xe ngựa sang trọng của công chúa. (Nhiệm vụ nghề Kỹ nghệ, yêu cầu kỹ năng Kỹ nghệ cấp Chuyên gia).

- Nhiệm vụ có thể tiếp nhận 4: Thoát khỏi động Hắc Long. (Độ khó cao, kiến nghị người chơi lập đội để hoàn thành).

- Nhiệm vụ có thể tiếp nhận 5: Dũng sĩ Đồ Long. (Nhiệm vụ cấp Sử Thi, yêu cầu vật phẩm nhiệm vụ “thủ cấp của Morpheus”).