Kiêm Chức BOSS

Chương 62. Góc nhìn thứ ba (2)

Điều khiến Mặc Phi sửng sốt hơn còn ở phía sau.

Một luồng sáng chói mắt xuyên qua bóng tối. Pháp sư có tên Gandalf Cuồng Bạo tay trái cầm kiếm tay phải cầm trượng, trên người khoác bảy tám lớp ma pháp phòng hộ. Gã ta vừa tung ra Cực Cảnh Quang Minh thuật để xua tan bóng tối phía trước, vừa xông thẳng tới toan đánh giáp lá cà.

Dưới sự gia trì của các loại bùa lợi như thuật Tấn Tốc, thuật Khinh Thân, Tật Phong chi Lực... động tác của gã ta trông cũng có chút dáng dấp của cao thủ khinh công trong phim võ hiệp. Ngoài ra còn có hơn mười võ tăng, thích khách, ảnh vũ giả cấp cao, nhờ vào các thiên phú như Siêu Việt Cảm Quan, Hắc Ám Thị Giác, Ám Ảnh Bộ Hành mà có thể di chuyển tự do trong bóng tối, bất chấp ảnh hưởng của Hắc Ám Giáng Lâm để xông tới.

Tuy số lượng không nhiều, nhưng ai nấy đều có cấp độ cao và trang bị xịn, nếu để bọn chúng tiếp cận được thì quả là rắc rối to.

Dung Nham chi Huyết!

Ngọn lửa nóng rực bùng lên trên người Hắc Long, khiến hắn trông như đang bốc cháy hoàn toàn. Ngọn lửa biến mất ngay sau đó, nhưng dòng máu chảy ra từ cơ thể hắn lại hóa thành dung nham nóng bỏng. Theo cú vỗ cánh của Hắc Long, máu dung nham bắn tung tóe khắp nơi, vừa chạm đất đã bùng cháy, tạo thành một biển lửa dung nham.

Đám võ tăng, thích khách và ảnh vũ giả đều là những kẻ "máu giấy", nên vội vàng né tránh, chẳng còn tâm trí đâu mà truy sát nữa.

Mẹ bà, lại là một kỹ năng mình chưa mở khóa! Lần này Mặc Phi thực sự kinh hãi. Chẳng lẽ con rồng này có thể tùy ý sử dụng tất cả kỹ năng trong bảng thiên phú? Việc chọn một trong ba điểm thiên phú chỉ áp dụng với riêng hắn thôi sao?

Morpheus (hắc long Thượng Cổ): "Chiêm ngưỡng sức mạnh cổ xưa này đi, cảm nhận cơn thịnh nộ trong lòng ta đi! Lũ phàm đốn mạt kia, hãy run sợ đi, hãy chạy trốn đi, đó là lựa chọn duy nhất của các ngươi!"

Ngay khi Mặc Phi tưởng rằng Morpheus đang đánh đến hăng máu, thực chất là đám người chơi đối phương cũng nghĩ vậy và đều bày ra tư thế cảnh giác, thì con Hắc Long lại chẳng chút do dự quay đầu, tháo chạy thục mạng về phía bên kia thành phố.

Phải mất vài giây sau, đám người chơi mới phản ứng kịp.

"D u m a, đừng để nó chạy thoát!"

"Lên, lên đi!"

"BOSS sắp chết rồi, mau đuổi theo!"

Các mạo hiểm giả thi triển đủ mọi chiêu trò, người thì triệu hồi thú cưỡi, kẻ hóa thân thành dã thú, người bật tốc hành, kẻ lại dùng ma pháp dịch chuyển, tất cả đều chỉ có một mục tiêu duy nhất là truy sát Morpheus.

Ngược lại, các vị anh hùng tỏ ra khá bình tĩnh. Họ cùng nhìn về phía Antonidas.

Với tư cách là người đứng đầu Dalaran, vẻ mặt của Antonidas lạnh lùng như nước.

"Mọi người không cần lo lắng, con hắc long tà ác này tuyệt đối không thể thoát khỏi Dalaran đâu. Hãy tập trung lại đây, chúng ta sẽ tặng cho nó một bất ngờ."

...

Những luồng sáng trắng của ma pháp Dịch Chuyển liên tục hiện ra xung quanh. Vút một cái, gã vu sư Hắc Ám có tên Voldemort Chính Chủ xuất hiện ngay trước mặt Morpheus. Gã giơ đũa phép lên, tung ngay kỹ năng anh hùng: Ám Ảnh lao lung.

Sức mạnh bóng tối hóa thành hơn mười sợi xích vô hình quấn chặt lấy Hắc Long. Những sợi xích này không có thực thể, hễ bị giật đứt là sẽ lập tức tái cấu trúc, khiến Hắc Long hoàn toàn không thể thoát ra.

Voldemort Chính Chủ (vu sư Hắc Ám): "Ha ha ha ha, mạng của con BOSS này là của ta! Morpheus, ngoan ngoãn chịu chết đi, Avada Kedavra!"

Kỹ năng anh hùng: Tử Vong nhất chỉ!

Một tia sáng đỏ rực bắn trúng ngực Morpheus, khiến hắn cảm thấy một cơn đau nhói dữ dội.

-4963!

Một con số màu đỏ tươi khổng lồ hiện lên. Tử Vong nhất chỉ là một loại ma pháp gây chết ngay lập tức, có xác suất tiêu diệt mục tiêu chỉ bằng một đòn. Ngay cả khi chống chọi được hiệu ứng chết chóc, mục tiêu vẫn phải chịu một lượng sát thương cực lớn. May mà tộc Hắc Long bẩm sinh đã có khả năng kháng bóng tối nhất định, cộng thêm sự dẻo dai siêu cường của hắc long Thượng Cổ nên lượng sát thương này cũng chưa đến mức quá kinh khủng.

Morpheus gầm lên một tiếng, thúc giục Tử Vong Cuồng Bạo!

Con hắc long đang trong trạng thái cuồng nộ tung ra một cú Cư Long Đột Kích. Sức mạnh to lớn khiến hàng chục sợi xích bóng tối đồng loạt đứt lìa rồi tan biến. Voldemort Chính Chủ sợ hãi dùng ma pháp Dịch Chuyển né sang một bên. Morpheus không thèm dây dưa với gã, mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là thoát khỏi nơi đây.

Cư Long Đột Kích! Cư Long Đột Kích! Cư Long Đột Kích!

Hắc Long điên cuồng càn quét trong thành phố, các kỹ năng được tung ra liên tục như thể không có thời gian hồi chiêu. Hắn chẳng hề bận tâm đến những tòa kiến trúc chắn đường. Phải công nhận rằng, làm như vậy tốc độ di chuyển cực kỳ kinh người, đám mạo hiểm giả dù cưỡi ngựa cũng không đuổi kịp, chỉ có những tháp ma pháp gần đó là vẫn không ngừng bắn phá.

Ầm! Lại một tòa nhà cao tầng bị tông sập, bóng dáng hùng vĩ của lâu đài Violet hiện ra trước mắt.

Trước cổng lâu đài, một cỗ ma tượng chiến tranh khổng lồ đang chặn đứng đường đi của Hắc Long. Đây là cỗ máy chiến tranh mà các pháp sư hệ bí thuật của Dalaran tự hào nhất, với chiều cao hơn ba mươi mét, nó còn cao hơn cả kẻ gác kho báu trước đó một cái đầu.

Cư Long Đột Kích! Hắc Long lại một lần nữa phát động tấn công.

"Hỏng chặt!" Mặc Phi thầm nghĩ. Nếu là đấu tay đôi thì Cư Long Đột Kích quả thực là một kỹ năng tốt, nhưng hiện tại hắn đang bị truy sát, một khi va chạm rồi dừng lại thì sẽ bị vây đánh ngay lập tức. Với trọng lượng khổng lồ của đối phương, muốn húc đổ nó chẳng phải chuyện dễ dàng.

Thế nhưng, điều khiến hắn kinh ngạc là khi Cư Long Đột Kích mới thực hiện được một nửa, cơ thể Morpheus bỗng nhiên thu nhỏ lại. Đến trước mặt ma tượng, hắn đã hóa thành nhân dạng và lao thẳng qua giữa hai chân của nó.

Vừa tiếp đất bằng một cú lăn người rồi đứng vững, Morpheus bỗng cảm nhận được điều gì đó và ngước nhìn lên lâu đài. Tại cửa sổ của một tòa tháp, một cô bé với mái tóc vàng rực rỡ đang tò mò nhìn hắn.

Morpheus nở một nụ cười tà mị với cô bé, rồi nhanh chóng biến lại thành hình dạng Hắc Long, lao về hướng khác.

"Đậu mợ, thế này cũng được luôn!?"

Nhưng mà, cô bé tóc vàng vừa rồi là ai nhỉ? Trông có vẻ hơi quen mắt.