Kiêm Chức BOSS

Chương 87. Dẫn quân cày cấp (2)

Sát thương bèo bọt quá! Mặc Phi thầm thở dài trong bụng. Đã quen với cái cảnh khạc một ngụm long hỏa thiêu rụi cả đám địch thời còn làm Hắc Long, giờ nhìn con số sát thương lèo tèo này hắn chỉ thấy thảm hại vô cùng.

Nhưng điều đó không làm chùn tay hắn. Một kiếm vung ra, lại một kiếm chém tới, khiên đỡ đòn, Chuẩn Bị Giá Thế... phản kích!

Lối đánh kết hợp kiếm khiên tuy sát thương không cao, nhưng lại cực kỳ vững chãi. Chỉ cần cầm trong tay một chiếc khiên tốt, cơ bản sẽ không phải chịu bao nhiêu sát thương. Cơ chế chiến đấu trong trò chơi này chủ yếu ăn nhau ở kỹ thuật. Kỹ thuật thượng thừa thì hoàn toàn có thể giết quái mà không mất một giọt máu.

Người tuyết bị chém trúng năm sáu nhát, thanh máu dần tụt xuống chỉ còn khoảng một phần ba. Đột nhiên, nó rơi vào trạng thái cuồng nộ, gầm lên một tiếng chói tai, dang rộng hai tay định giở trò ôm ấp với Mặc Phi.

Với cái thân hình hộ pháp cao hai mét rưỡi này ôm trúng thì quả thực lành ít dữ nhiều.

Mặc Phi lại chẳng hề nao núng. Thứ này dang rộng hai tay chẳng khác nào tự phơi bày sơ hở chí mạng. Hắn lùi lại một bước, trường kiếm giương ngang, chiến kỹ: Đột Thích!

[Đột Thích: Gương vũ khí song song với mặt đất, vận sức rồi tung một cú đâm xuyên thủng kẻ địch. Chiến kỹ này không thể bị đỡ đòn.]

Phập! Trường kiếm cắm ngập vào ngực người tuyết, -164!

Người tuyết rống lên thảm thiết, thân hình đồ sộ ầm ầm đổ gục.

[Hệ thống nhắc nhở: Giết người tuyết cấp 28, nhận được 264 điểm kinh nghiệm.]

Cảm giác vượt cấp giết quái đúng là sướng rơn người.

Mặc Phi vừa rút kiếm ra khỏi xác quái vật, bên tai chợt vang lên một tiếng hét thất thanh... “Cẩn thận!”

Hắn ngoái đầu nhìn lại, vừa kịp thấy một người tuyết thình lình chui lên từ dưới đống tuyết dày đặc, điên cuồng lao thẳng về phía hắn. Cặp sừng nhọn hoắt sắc lẻm đã kề sát ngay trước mặt.

“Muu!”

Dã Man Xung Tràng!

Đệt! Mặc Phi thầm chửi thề, bụng bảo dạ cái con này chui từ lỗ nẻ nào lên vậy? Trước đó hoàn toàn không phát hiện ra tung tích của nó. Mẹ bà thứ này chẳng lẽ là người chơi đóng giả?

Một ý nghĩ xẹt qua đầu Mặc Phi. Cái trò “mai phục” hèn hạ này tuyệt đối không phải là thứ mà lũ quái vật vô tri có thể nghĩ ra. Lúc này muốn giương khiên đỡ đòn hay né tránh đều đã muộn. Hắn vừa gồng mình chuẩn bị hứng trọn cú húc trời giáng, thì một tên bộ binh kiếm thuẫn đột nhiên lao ra chắn ngang trước mặt.

Bùm! Chiếc khiên của tên bộ binh cản được đòn xung kích của đối phương, nhưng bản thân hắn ta cũng bị húc văng ra xa.

Nhưng chỉ một khoảnh khắc cản bước đó là quá đủ. Mặc Phi vung khiên đập thẳng vào mặt người tuyết đang bị khựng lại, rồi thuận đà vung kiếm chém loạn xạ. Con quái rú lên đau đớn. Lúc này, con chó săn cũng lao vào cắn xé, hai tên thợ săn dạt ra hai bên bắt đầu xả tên. Người tuyết thấy tình thế bất lợi, đột nhiên gầm lên một tiếng, quay đầu bỏ chạy thục mạng.

Pha lật lọng này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Mặc Phi. Điều khiến hắn ngỡ ngàng hơn cả là đường chạy trốn của con này cực kỳ quái dị. Nó dường như cố tình chạy lắt léo quanh đám bộ binh kiếm thuẫn và Mặc Phi, khiến đám nỏ thủ quốc gia phía sau không tài nào tìm được góc bắn thuận lợi.

Hai tên thợ săn Alterac thì vẫn kiên trì xả tên, cũng găm trúng vài mũi, ngặt nỗi sát thương quá bèo bọt, không sao kết liễu được mục tiêu.

Ha ha, chọc giận ông đây rồi còn đòi chạy á!

Mặc Phi vứt phăng chiếc khiên, hai tay nắm chặt chuôi kiếm. Một luồng cuồng phong bắt đầu xoáy quanh lưỡi kiếm, hắn dồn toàn lực vung mạnh.

Phong Bạo nhận! Phập! Một luồng gió sắc lao đi, vét cạn vạch máu cuối cùng của người tuyết. Thân hình đồ sộ kia ầm ầm đổ gục.

Hô... Cũng ra gì đấy chứ. Chiến đấu trong hình hài con người tuy không mang tính hủy diệt áp đảo như cự long, nhưng lại đòi hỏi kỹ năng cao hơn. Cái cảm giác ăn miếng trả miếng này quả thực khiến máu huyết sôi sục.

“Làm tốt lắm!” Hắn quay sang nói với tên bộ binh kiếm thuẫn vừa xả thân đỡ đòn thay mình.

“Cảm ơn vương tử điện hạ.” Tên lính vừa nói vừa phủi lớp tuyết bám trên người.

Mặc Phi nhìn động tác của tên lính, chợt thấy có gì đó sai sai. Hắn liếc mắt nhìn đám lính còn lại, có tên trên người đã thành “người tuyết”, nhưng tuyệt nhiên chẳng có đứa nào buồn đưa tay lên phủi.

“Ông là người chơi?” Hắn lập tức nhận ra vấn đề.

Tên lính khựng lại, cười gượng gạo: “Ây da, cuối cùng vẫn bị ông nhìn thấu.”

Mẹ kiếp, thế mà lại là người chơi thật. Trước đó nhìn mỏi mắt cũng không phát hiện ra.

Mặc Phi lộ vẻ ngạc nhiên. Tên kia cũng vứt luôn cái điệu bộ kính cẩn giả tạo của NPC đối với vương tử, mặt mày nhăn nhó nói: “Thôi được rồi, không diễn nữa, lật bài ngửa luôn, tôi đúng là người chơi.” Nói đoạn, gã lại giương ánh mắt tội nghiệp nhìn Mặc Phi: “Vương tử điện hạ, điện hạ sẽ đuổi hạ thần đi ư?”

Mặc Phi lắc đầu. Sở dĩ hắn không muốn thu nạp người chơi khuôn mẫu lính là vì sợ rước phải bọn “trẻ trâu to xác” chuyên bóp đồng đội. Nay thấy đối phương rõ ràng biết điều, không giở trò phá hoại, thì tự nhiên chẳng có lý do gì phải đuổi đi.

Nhưng trong lòng hắn vẫn không khỏi kinh ngạc. Chủ yếu là tên này diễn quá đạt, từ đầu đến cuối từng cử chỉ động tác đều y xì đúc một tên bộ binh NPC đờ đẫn, thật thà.

Khuôn mẫu lính và khuôn mẫu quái vật thường không hiển thị tên thật, chỉ hiển thị chức danh. Ví dụ, dòng chữ lơ lửng trên đầu gã này là [bộ binh kiếm thuẫn], chuẩn mực của hình tượng bộ binh Liên Minh. Cái danh xưng “chân chạy” ban đầu chính là để ám chỉ bọn họ. Mặc Phi dùng quyền hạn lãnh chúa kiểm tra tên thật của đối phương: Lacinad. Một cái tên chẳng có gì đặc sắc, nhưng cũng không đến mức phèn quá đáng. Thảo nào trước đó bị gã qua mặt cái một.

Ra lệnh cho đám thủ hạ dọn dẹp chiến trường, Mặc Phi gọi Lacinad lại hỏi: “Sao ông lại nhập tâm chơi khuôn mẫu lính vậy?”

“Vì nó miễn phí thôi. Tất nhiên, lý do quan trọng nhất là tôi muốn nếm thử mùi vị làm lính. Ngoài đời tôi từng đi đăng ký tòng quân, ngặt nỗi khám sức khỏe bị đánh trượt vì cận thị nặng quá, đành phải vào game để thỏa mãn cơn nghiện.”

“Vậy sao không chọn khinh bộ binh? Tốt xấu gì cũng là lính đánh xa, ít nhất còn dễ bề cướp quái.”

“Chọn bộ binh có cái mũ giáp che mặt, dễ bề ngụy trang thân phận. Đám người chơi làm lính như chúng tôi mà biểu cảm phong phú quá là lộ tẩy ngay. Các anh hùng, lãnh chúa bây giờ đều dị ứng với người chơi, tôi cũng hết cách.”

“Thực chất đại đa số người chơi vẫn khá đáng tin cậy, lại không đờ đẫn như NPC. Nếu biết cách dùng thì còn ngon hơn NPC vạn lần.”