Kiêm Chức BOSS

Chương 89. Cấm vệ Vương Gia (2)

Vừa nhấn vào nút nâng cấp, trước mắt liền hiện ra ba lựa chọn.

[Dũng sĩ Cao Nguyên (cấp 34)

- Phí nâng cấp: 120 đồng vàng.

- Đặc tính binh chủng: Xung phong, tấn công phá giáp, máu chiến không sợ.

- Trang bị binh chủng: Giáp da dày, rìu chiến hai tay.

- Giới thiệu binh chủng: Những chiến binh dũng mãnh tay lăm lăm chiến phủ. So với bộ binh thông thường, họ sở hữu lực tấn công và Sinh lực vượt trội, có khả năng nhanh chóng xé toạc đội hình kẻ địch.]

[Kiếm sĩ Cao Nguyên (cấp 38)

- Phí nâng cấp: 165 đồng vàng.

- Đặc tính binh chủng: Quét ngang, chém mạnh, khắc tinh của bộ binh.

- Trang bị binh chủng: Giáp da dày, đại kiếm hai tay.

- Giới thiệu binh chủng: Những bậc thầy sử dụng đại kiếm hai tay, kiếm thuật siêu phàm, có thể phát huy uy lực kinh hồn trong những trận hỗn chiến, cực kỳ lão luyện trong việc dọn dẹp đám đông bộ binh.]

[Cấm vệ Vương Gia (cấp 39)

(Binh chủng độc quyền của vương tộc.)

- Phí nâng cấp: 200 đồng vàng.

- Đặc tính binh chủng: Cầm khiên phòng ngự, trường thương đột thích, giáp cao, kháng xung phong.

- Trang bị binh chủng: Khải giáp Cấm Vệ, trường thương Cấm Vệ, khiên hình diều quốc gia.

- Giới thiệu binh chủng: Đơn vị bộ binh tinh nhuệ do đích thân Quốc vương Alterac Aiden Pirenold tuyển chọn, là lực lượng thủ bị nòng cốt của vương thành Alterac. Trang bị tinh lương mang lại cho họ sức phòng ngự kiên cố, đủ sức bẻ gãy mọi đợt xung phong của kẻ địch.]

Kiếm sĩ Cao Nguyên là binh chủng mang đậm bản sắc của Alterac, đòi hỏi cấp 38 mới có thể chuyển chức, được xếp vào hàng ngũ top đầu trong lính cấp ba, sát thương cận chiến cực kỳ khủng khiếp.

Dũng sĩ Cao Nguyên thì lép vế hơn hẳn, điểm sáng duy nhất là sở hữu kỹ năng đột tiến, lúc cần thọc sườn tuyến sau cũng có chút tác dụng, cộng thêm khả năng miễn nhiễm sợ hãi.

Còn về Cấm vệ Vương Gia, thứ này thuộc dạng binh chủng ẩn chỉ có thể mở khóa nhờ bối cảnh vương tử. Lên cao thêm một bậc nữa chính là đội quân át chủ bài của Alterac: kỵ sĩ Bắc Phong cấp bốn. Mà kỵ sĩ Bắc Phong nếu tiếp tục thăng tiến, hoặc là trở thành lính siêu cấp cấp năm, hoặc là có cơ hội lột xác thành khuôn mẫu tinh anh.

Đừng thấy người chơi khuôn mẫu lính thăng cấp vèo vèo mà ham, tỷ lệ tử vong của bọn họ cũng cao ngất ngưởng. Nhất là trong những cuộc đại chiến giữa các lãnh chúa, hầu hết đều là chiến dịch cốt truyện. Một trận thư hùng khép lại, kết cục thường là một bên bị xóa sổ hoàn toàn, bên còn lại cũng thương vong quá nửa.

Nếu kỹ năng y liệu của lãnh chúa cao cường thì may ra còn vớt vát được vài mạng, bằng không thì chỉ có nước cày lại từ đầu.

Mà dù có lết được lên hàng tinh anh thì cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ra chiến trường vẫn cứ chết như rạ. Nhìn từ góc độ này, ngoại trừ đám mạo hiểm giả người chơi có đặc quyền không sợ chết ra, các khuôn mẫu khác hầu như đều đang chơi ở chế độ sinh tồn địa ngục.

Mặc Phi cực kỳ nghi ngờ đây là một âm mưu thâm độc của công ty trò chơi, cố tình thiết lập cơ chế này để “hút máu” người chơi, ngặt nỗi hắn không có bằng chứng.

Đứng trước ba sự lựa chọn, Mặc Phi dứt khoát bấm chọn Cấm vệ Vương Gia. Đội hình hiện tại của hắn đang khát một kẻ đỡ đòn đứng mũi chịu sào. Một luồng ánh sáng trắng lóe lên, Lacinad vốn dĩ đang mặc giáp da cầm kiếm khiên, chớp mắt đã biến thành một chiến binh trọng giáp oai phong lẫm liệt, tay lăm lăm trường thương và khiên lớn.

Lacinad mặt mày ngơ ngác. Gã cúi xuống nhìn trường thương và khiên trong tay, thần sắc lộ rõ vẻ phức tạp.

“Ano... vương tử điện hạ, điện hạ có biết quân đội miễn phí lãnh mỗi tuần từ vương cung đều sẽ bị hệ thống tự động thu hồi không?”

Mặc Phi nghe xong, trong lòng như có hàng vạn con thảo nê mã chạy qua. Đậu rang, lại còn có cái thiết lập khốn nạn này nữa á? Hắn cứ đinh ninh đám lính này từ nay sẽ là quân đội tư nhân của hắn. Vậy thì 200 đồng vàng này chẳng phải là ném qua cửa sổ rồi à… Tỷ giá tiền game tiền thật hiện tại đang là 1:10, tức là bay đứt hai ngàn. Số tiền đó đổi lại hồi trước cũng đủ cho hắn sống lay lắt cả tháng trời.

Thôi thì cũng không thể nói là mất trắng, ít nhất trong tuần này vẫn có thể vắt kiệt sức lao động của gã.

Trong lòng thì rỉ máu, nhưng ngoài mặt hắn vẫn cố nặn ra một nụ cười thản nhiên: “Đương nhiên là tôi biết. Nhưng chỉ là 200 đồng vàng cỏn con thôi mà, coi như là phí kết giao bằng hữu vậy. Hơn nữa, tôi tin màn thể hiện của ông trong tuần này sẽ hoàn toàn xứng đáng với số tiền tôi bỏ ra.”

Dẫn dắt đội quân tiếp tục tiến bước, có tên cấm vệ Vương Gia Lacinad đứng mũi chịu sào, Mặc Phi rốt cuộc cũng được thảnh thơi mặc kệ sự đời. Ngay cả nhiệm vụ phòng ngự tuyến đầu duy nhất, hắn cũng chẳng cần bận tâm nữa.

Lacinad dẫn theo bốn bộ binh khiên kiếm và một tên khinh bộ binh, đối phó với đám quái vật đi lạc thỉnh thoảng xuất hiện quả thực dư sức.

Vừa đi vừa dọn dẹp quái vật, việc duy nhất Mặc Phi phải làm là xác định phương hướng. Cứ mải miết lội trong núi tuyết tới hơn ba giờ chiều, giết ngót nghét hơn trăm con người tuyết, vài chục con sói tuyết, còn bất ngờ hạ gục một ổ quỷ ăn người. Dọc đường chạm mặt mấy đội mạo hiểm giả, nhìn bộ dạng nhàn nhã của Mặc Phi mà thảy đều vô cùng ngưỡng mộ.

Từng có một toán mạo hiểm giả năm người ngỏ ý gia nhập, nhưng Mặc Phi đời nào chấp thuận. Đám mạo hiểm giả vốn dĩ sẽ chia chác không ít điểm kinh nghiệm, chưa kể nhiệm vụ cốt truyện lại càng là bí mật sống để bụng chết mang theo. Đổi lại, hắn vung một đồng vàng thuê tên tư tế của phe kia hồi sinh lực cho mấy gã bộ binh bị thương, sẵn tiện bán luôn mớ da người tuyết cho bọn chúng.

Càng dấn sâu vào dãy núi người tuyết, cấp độ quái vật xung quanh càng cao, số lượng thưa thớt dần, mà bóng dáng mạo hiểm giả cũng trở nên vô cùng hiếm hoi. Chẳng rõ từ lúc nào, bầu trời vần vũ gió tuyết. Gian nan lội qua màn tuyết trắng xóa một chốc, phía trước bỗng sừng sững hiện ra bóng dáng một ngọn núi khổng lồ cao chọc trời.

Khi khoảng cách dần thu hẹp, Mặc Phi rốt cuộc cũng nhìn rõ hình thù ngọn núi ấy.

Ngọn núi bị băng tuyết bao phủ, phần vách đá lộ ra mang màu đen kịt, tựa như một cây cột trời cắm thẳng lên mây.