Kiêm Chức BOSS

Chương 96. Mãnh nam cự kiếm ra đời (2)

Nhất là Thủ Hộ Giả, hắn đời nào định chơi lối đánh đỡ đòn. Cầm khiên phối kiếm cũng chỉ là bước đệm giai đoạn đầu, hậu kỳ hắn đã quyết chí chuyển sang con đường “mãnh nam cự kiếm” cơ mà, không ngờ lại hố mất một vị trí sở trường, cũng may là ba chọn một.

Sở trường Đê Duy Hộ Phí này đáng lẽ là sở trường của người chơi hệ lãnh chúa, vì hắn có bối cảnh vương tử nên mới quét ra. Tuy cái tên thiên phú này nghe chẳng ra gì, nhưng hiệu quả quả thực rất ổn, tương đương với mức tiêu hao quân số của tất cả thủ hạ giảm đi 1 điểm. Hắn hiện tại có 35 điểm thống ngự, chỉ có thể dẫn 17 lính cấp hai và 1 lính cấp một. Nhưng nếu điểm thiên phú này, tương đương với có thể dẫn 35 lính cấp hai, hoặc 17 lính cấp ba và 1 lính cấp hai, năng lực chiến đấu coi như trực tiếp tăng gấp đôi nha.

Hắn hiện tại sát thương chủ yếu vẫn là dựa vào đám lính, nếu điểm thiên phú này giai đoạn đầu chắc chắn đi ngang về dọc.

Tương đối mà nói, cái hiệu quả của Sơ Cấp Phong Bạo Giác Tỉnh đối với hắn chẳng ra sao. Kháng sét hiện tại dùng không tới, còn về kỹ năng hệ gió và hệ sét, hắn đại khái chỉ có thể mỗi Phong Bạo nhận. Kỹ năng này vốn dĩ là để “bồi đao” thôi, tăng 10% sát thương ý nghĩa cũng không lớn.

Nếu hắn đi theo lộ tuyến pháp hệ thì thiên phú này tuyệt đối là cực phẩm, đáng tiếc hắn là một tên võ biền cận chiến.

Được rồi, chọn mi vậy... Đê Duy Hộ Phí.

Mặc Phi không vội nhấn vào. Hắn hiện tại vẫn chưa định quay về thành chiêu mộ lính, nên có điểm cũng chẳng có tác dụng gì, vẫn là đợi quay về rồi tính.

Một tin tốt khác là, cự kiếm Trảm Long trong tay cuối cùng đã có cơ hội ra sân.

Mặc Phi trước tiên cộng thuộc tính Sức Mạnh lên mốc 50, tính cả 10% Sức Mạnh cộng thêm từ thiên phú người Cao Nguyên là tròn 55 điểm. Đoạn, hắn rút cự kiếm Trảm Long từ trong hành trang ra, nắm chặt chuôi kiếm, chậm rãi nhấc bổng thứ vũ khí nặng trịch này lên.

“Không tệ, cuối cùng đã cầm được.”

Mặc Phi có thể cảm nhận rõ ràng sự thay đổi do Sức Mạnh tăng cường mang lại. Thanh cự kiếm này lúc đầu hắn vác còn không nổi, lúc này cầm trong tay chỉ hơi chút cố sức mà thôi.

Sự nâng cao của thuộc tính Sức Mạnh đồng thời cũng biểu hiện trên vẻ bề ngoài. Cơ bắp vốn chỉ được coi là cứng cáp, lúc này lại trở nên rõ nét từng đường, cuồn cuộn căng nẩy. Mặc Phi hoài nghi nếu tiếp tục cộng Sức Mạnh, sớm muộn gì cũng biến thành tạo hình của thằng đô vật tứ chi phát triển “Phất Hiểu Thần Kiếm” kia.

Nói chứ hiện tại đã có chút xu hướng này rồi, nhưng hắn ngược lại cũng không bài xích gì cho lắm.

Nhìn cự kiếm Trảm Long dài gần hai mét tạo hình bá đạo, Mặc Phi chuẩn bị vung vẩy hai cái thử tay nghề. Rồi hắn liền bi kịch phát hiện, hắn thế mà bị “quá tải”.

Hắn đã dồn phần lớn điểm thuộc tính vào Sức Mạnh, dẫn đến thuộc tính Sức Bền chỉ vỏn vẹn 10 điểm ban đầu, tương đương 100 điểm chịu tải.

Riêng thanh kiếm này đã nặng tới 90, tính cả giáp trụ, đúng chuẩn quá tải.

Cũng may hắn còn 5 điểm thuộc tính tự do chưa dùng, suy nghĩ một chút đành cộng hết vào Sức Bền.

Như vậy, chịu tải của hắn liền tăng lên 150 điểm.

Ít nhất là đã có thể di chuyển.

Nhưng vác cự kiếm chạy được hai bước, Mặc Phi liền ý thức được vẫn không ổn, quá chậm. Giống như người bình thường lê chân luôn ấy, nhảy không nhảy được, chạy không chạy nổi, hơn nữa tiêu hao Thể lực quá lớn. Thể lực vốn đã không nhiều, trạng thái thế này đúng là hơi nguy hiểm.

Phải giảm chịu tải xuống mức trung bình, tổng trọng lượng trang bị trên người phải thấp hơn 105.

Trọng lượng thanh kiếm này đã nặng tới 90, nói cách khác, hắn tối đa còn có thể mặc 15 trọng lượng trang bị.

Mặc Phi kiểm tra lại trọng lượng của bộ giáp kỵ sĩ Bắc Phong.

Khải giáp 18, quần 12, nón 7, găng tay 5, ủng 7.

Có vẻ chỉ có thể lựa chọn ba cách, che đầu trên hoặc dưới giữ nón hoặc quần, không thì cực đoan bo góc tứ chi chỉ mang găng và ủng.

Suy nghĩ một chút, Mặc Phi vẫn quyết định quần còn tráng sĩ còn, dù sao hình tượng vẫn còn cứu được.

Tổng cộng 102 trọng lượng, ít nhất sẽ không chịu phạt tốc độ.

Đầu đội trời chân đạp đất thân trần còn mỗi cái quần che, vác thanh cự kiếm dài hai mét, Mặc Phi đứng trong gió tuyết thổi phần phật trên dãy núi Alterac, thầm nghĩ tạo hình này, khí thế này, thử hỏi ai sánh bằng.

Cũng may có huyết mạch người Cao Nguyên tự mang 30 điểm kháng lạnh, nếu không phông bạt chưa được mấy nháy đã rét chết mụ nội.

“Vương tử điện hạ, hay là mặc áo vào đi, chạy chậm chút cũng được mà.” Lacinad ở bên cạnh khuyên nhủ.

Mặc Phi lắc đầu: “Không, thân là mãnh nam cự kiếm, bắt buộc phải chạy nhảy được, linh hoạt di chuyển, chớp thời cơ hành động. Phòng ngự thấp chút không sao, hoàn toàn có thể dựa vào chuyển vị để bù đắp. Anh đây là cao thủ, chỉ cần không bị quái đánh trúng, phòng ngự thấp mấy cũng không sợ. Không tin anh diễn cho chú xem. Tên kia, đi dẫn một tên người rắn ra đây, vương tử ta sẽ cho các ngươi chiêm ngưỡng uy lực của mãnh nam cự kiếm.”

Lacinad còn định khuyên can, gã thợ săn Alterac kia đã lầm lũi tiến về phía hang động cách đó không xa.

NPC vốn dĩ chẳng biết nói nhảm, bảo gì làm nấy. Gã giương cung cài tên, thẳng tay bắn một mũi vào bóng tối, mặc kệ có trúng hay không, bắn xong liền co cẳng bỏ chạy. Vài giây sau, một tên đồ tể người rắn liền lao ra.

“Đến hay lắm, nhường đường ra, xem ta solo nó đây!”

Đám binh sĩ ngoan ngoãn tách sang hai bên. Gã thợ săn Alterac sau khi kéo được thù hận liền chạy thẳng ra sau lưng Mặc Phi.

Mặc Phi trừng mắt nhìn người rắn lao về phía mình, vung cự kiếm, giáng thẳng một nhát chém xuống. Tên người rắn kia lại linh hoạt nghiêng người né tránh, trường mâu xương rắn trong tay đâm tới Mặc Phi.

Phập! Cơ thể trần trụi không giáp trụ bị đâm thủng dễ dàng.

-75! Mẹ nó đau thật! Mặc Phi vội vàng thu kiếm, kiếm còn chưa thu về thì người rắn lại đâm thêm một phát.

-98!

Đu mạ, sát thương này có chút thấu xương nha! Không khiên, không giáp, thanh Sinh lực hơn 1000 điểm của Mặc Phi thực chất chẳng chịu nổi mấy đòn.

Hắn không dám chậm trễ, vội vàng vung cự kiếm, tung một cú quét ngang. Lần này tên người rắn không còn chỗ mà né, cự kiếm bản rộng đập bay tên người rắn ra ngoài, -475!

Một kiếm này đã khiến tên người rắn rơi vào trạng thái tàn máu. Tên người rắn vẫn định lao lên liều mạng, Mặc Phi xoay người tung thêm một cú quét ngang, -412 (248 sát thương vượt ngưỡng)!

Tiếng "rắc" vang lên, trực tiếp chém đứt ngang người tên người rắn thành hai nửa.