Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 118. Mệnh Thế Thần Thông 118

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Vô Đạo vừa phân tâm nói chuyện với Vân Nhi trong đầu, bước chân lại không hề dừng lại. Vừa tiến thêm hơn hai mươi bước, y liên tiếp đánh bay mấy người.

Quyền thế tung hoành, quyền pháp Lục Hợp Hình Ý này càng thêm tùy tâm sở dục, dần đạt đến cảnh giới tuyệt diệu. Đúng như lời Vân Nhi nói về chân lý quyền pháp: "Quyền vô quyền, ý vô ý, vô ý chi trung phương thị chân ý", "Tâm sở phát vi chi ý, ý chi sở hướng vi chi quyền".

Quyền tại ý tiên, ý hợp cùng quyền, lúc này dù phân tâm làm hai việc cũng hoàn toàn không trở ngại. Quyền đến đâu vẫn không ai địch nổi. Lúc này khí thế của y đã thành, bang chúng Thiết Đao Xã khi đối mặt vốn dĩ không dám rút đao.

Cách đó không xa, gã lùn tịt tay cầm tử kim bát lăng chùy đang không ngừng lùi lại. Tuy cũng là tu sĩ Luyện Khí cảnh, nhưng sau khi Trang Vô Đạo một kiếm chém chết Phí Thành, khí thế của hắn đã suy giảm. Trước mặt Trang Vô Đạo, mười thành bản lĩnh e rằng hắn không thi triển nổi bảy thành.

Có người nói võ giả tầm thường so đấu kỹ năng và thân pháp, còn cao thủ võ học giao đấu chính là so đấu khí thế. Hôm nay, Trang Vô Đạo đã lĩnh ngộ điều này vô cùng sâu sắc.

Người của Thiết Đao Xã đã bị đánh tan tác, nhưng trước mắt lại tụ tập hơn hai trăm người nữa. Tất cả đều mặc thiết giáp, thần khí sung mãn, ánh mắt sắc bén.

Trang Vô Đạo hít một hơi thật sâu để điều chỉnh khí cơ trong người. Y biết Lục Hợp Hình Ý Quyền đã không thể đối phó, trừ phi trong tay có một cây bạch lạp đại thương. Trong Hình Ý Lục Hợp Quyền có nhiều thế vốn được diễn hóa từ thương pháp, chỉ cần biến hóa đôi chút là được. Nếu có đại thương trong tay, y vẫn có thể thôi sơn phá trận, nhưng lúc này thì không thể thực hiện.

Trang Vô Đạo không chút do dự, liền thi triển quyền thế Đại Suất Bi Thủ rồi một chưởng đánh ra. Một tiếng "Uỳnh" trầm đục vang lên, kẻ trước mắt lập tức thuẫn giáp vỡ tan, thịt nát xương tan.

Người của Thiết Đao Xã không cản nổi y, tinh anh của Lôi Long Bang cũng vậy. Hôm nay huyết chiến trường nhai, kẻ nào cản đường y đều phải chết.

"Toan Tam! Hồ Lễ! Mau cút ra đây cho ta! Đã dám dụ ta ra đây phục kích, lẽ nào ngay cả can đảm hiện thân cũng không có? Trốn ở phía sau để lũ lâu la chịu chết, thế mà gọi là hảo hán sao!"

Trang Vô Đạo toàn thân đẫm máu, cất tiếng cười dài, khí thế càng lúc càng cuồng phóng bất kham. Lại một chưởng Đại Suất Bi đánh ra, theo tiếng "Ầm" vang trời, thêm một kẻ không chịu nổi cự lực này mà thân vong tại chỗ. Hắn ngũ khiếu đổ máu, áo giáp sắt trước ngực hằn một chưởng ấn thật sâu.

Mấy trăm giáp sĩ này mặc giáp trụ hắc văn tinh xảo, nhưng quả thực như không có gì che chắn. Chưởng thế kia chỉ cần chạm nhẹ là không chết cũng bị thương, thậm chí kẻ bị người trúng chưởng va phải cũng thường tắt thở ngay lập tức. Những đại hán áo giáp sắt vốn khiến người ta thấy nguy hiểm, nay lại như những khúc gỗ mục, bị Trang Vô Đạo dễ dàng đánh gãy và hất bay. Áo giáp sắt trên người chúng mỏng manh như giấy.

Một tay Đại Suất Bi Thủ uy thế triển lộ, mỗi chưởng xuất ra đều mạnh mẽ nặng nề, thanh thế như núi lở đất rung. Y đi tới đâu không gì cản nổi, khiến cho đại trận thiết giáp đang chen chúc trong ngõ nhỏ bị đánh cho tan tác.

Trang Vô Đạo hơi thở dồn dập, nhưng trong lồng ngực lại thấy khoan khoái lạ thường. Quyền thế triển khai, khí cơ toàn thân không chỗ nào không thông thuận. Nếu không phải cần tiết kiệm sức lực, và liên tiếp bốn mươi chưởng Đại Suất Bi Thủ không ngừng nghỉ đã khiến thân thể y hơi mệt mỏi, thì lúc này y còn điên cuồng hơn nữa.

Bộ Đại Suất Bi Thủ này quả nhiên sảng khoái, thôi phong phá duệ, thực sự vô địch. Lúc này Trang Vô Đạo vô cùng may mắn vì mình có thể gặp được Khinh Vân và luyện thành bộ chưởng pháp này. Nếu không phải hôm nay, sao y có thể thống khoái đến thế? Đại trượng phu trong lòng y phải như vậy, dùng một đôi nhục chưởng để địch lại trăm vạn hùng binh.

Lòng tự tin trỗi dậy chưa từng có, năm trăm người phục kích thì đã sao? Chém giết Toan Tam, y nhất định làm được.

"Hai kẻ các ngươi nhát gan, chẳng phải còn năm vị tu sĩ Luyện Khí cảnh sao? Chết một kẻ rồi mà không dám ra mặt ư? Đừng để lũ lâu la này đến nộp mạng, chỉ có nửa canh giờ, các ngươi tưởng thật sự có thể tiêu hao hết khí lực của Trang Vô Đạo ta sao!"

Giáp sĩ Lôi Long Bang xung quanh tuy vẻ mặt không đổi nhưng ánh mắt đã phần nào dao động. Dù biết những lời này của Trang Vô Đạo là để lung lạc tâm trí, nhưng trong lòng bọn chúng vẫn không khỏi sợ hãi và dần nảy sinh bất mãn. Lúc vung đao, chúng bắt đầu do dự rồi co rúm lại, không dám tiến lên.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑