Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Kiếm chủ, ngươi quá sơ suất rồi. Giống rết trăm chân vốn đã khó lòng diệt tận, huống chi đây còn là một con yêu trùng nhị giai? Yêu thú nhị giai nào có dễ đối phó như vậy?"
Trang Vô Đạo nhìn kỹ lại mới nhận ra khúc đầu rết bị y chém lìa kia đã hóa thành một đốt chân tầm thường từ bao giờ.
"Sao không sớm nhắc nhở ta?"
Trang Vô Đạo không khỏi có phần nản lòng. Y cứ ngỡ phen này đã đoạt được thủ cấp của con yêu thú nhị giai đầu tiên do chính tay mình hạ sát.
"Kiếm chủ bất thần xoay người, quả thực nằm ngoài dự liệu của Vân Nhi!"
Vân Nhi lại đổi giọng: "Nhắc nhở cũng vô ích, dẫu là Vân Nhi cũng chưa chắc có thể một đòn tất sát. Muốn đánh trúng chỗ hiểm yếu thực sự của con Đao Liêm Thiết Giáp Ngô này phải xem tài ứng biến cùng kinh nghiệm, bằng không biết sớm cũng bằng thừa. Có điều vừa rồi, một kiếm xuất kỳ bất ý của Kiếm chủ đã khiến nó bị thương nặng."
Trang Vô Đạo nghe xong chỉ lắc đầu, thu kiếm vào vỏ. Dĩ nhiên là nó bị thương nặng, nếu không con Đao Liêm Thiết Giáp Ngô này đâu dễ dàng rút lui như thế.
Nó bỏ đi phỏng chừng là vì thương thế, cũng có thể do đám đàn em theo không kịp, hoặc giả đã cảm nhận được sự nguy hiểm từ y. Thì ra con mồi trước mắt chẳng phải dễ xơi, không cẩn thận sẽ gãy răng như chơi.
"Nhưng Kiếm chủ, vì sao đột nhiên ngươi lại đổi ý?"
Vân Nhi tò mò hỏi: "Cú xoay người tung kiếm ấy rất mực nhuần nhuyễn, dẫu Vân Nhi thi triển cũng chỉ đến thế mà thôi. Xem ra kiếm đạo của Kiếm chủ đã bắt đầu chạm ngõ, ta rất đỗi yên lòng."
"Ta dừng tay tất nhiên là có nguyên do."
Khóe môi Trang Vô Đạo bất giác giật giật. Dạo này Vân Nhi dùng chiêu "vừa đấm vừa xoa" ngày càng thuần thục.
Không chỉ trong mộng cảnh, ngoài đời thực cũng y như vậy. Thường thường vào lúc răn dạy y đến độ lòng dạ rét căm, gần như tuyệt vọng, nàng lại buông một hai lời khen khiến người ta nảy sinh hy vọng cùng ý chí chiến đấu.
Nhưng dạo gần đây y cũng dần nghiệm ra, nếu mình thật sự coi lời tán dương của nàng là thật thì đúng là ngu xuẩn cùng cực.
Chẳng nói chẳng rằng, Trang Vô Đạo dựa vào Nguyên Từ lực lướt đi trong rừng, sau mấy lần vút mình đã đến bên một gốc hòe trông hết sức bình thường. Từ trong bụi cỏ, y nhặt lên mấy mảnh vải có hoa văn rực rỡ.
Hẳn là cả một vạt áo đã bị cắt phăng, vết cắt ngọt sắc cho thấy đối phương dùng loại binh khí cực kỳ bén nhọn.
"Là đồ trên người Mục Thiên Thiên, ta nhớ ba tháng trước khi nàng nghe Tuyên Linh Sơn thuyết giảng chính là mặc bộ y phục này."
Sân Vi là đứa trẻ thật thà, trên người tuy không mặc Ly Trần Đạo Bào đúng mực nhưng cũng giản dị trang nghiêm. Trước mặt bao trưởng bối của Giảng Pháp Điện, nàng lại càng tuân theo lễ nghi, tuyệt không dám thất lễ. Chỉ có Mục Thiên Thiên cùng với sư phụ Phượng Tuyết của Sân Vi là thích ăn mặc khác người.
Nhưng y phục trên người nàng cũng là vật phi phàm, vốn là loại linh y có mười hai trọng pháp cấm.
"Hai cô gái kia sao?"
Vân Nhi chợt hiểu ra: "Thảo nào Kiếm chủ muốn dừng tay, vừa rồi Vân Nhi lại không nhận ra."
Khóe môi Trang Vô Đạo lần nữa cong lên vẻ giễu cợt. Là thật sự không hay biết, hay sau khi biết rồi lại cố ý làm như không biết?
Nhưng y cũng chẳng buồn xét nét. Thực ra nếu không phải còn một Sân Vi mà y có thiện cảm, chính y cũng chẳng muốn lo chuyện sống chết của Mục Thiên Thiên làm gì.
Song nếu đã nhìn thấy, y không thể làm ngơ.
Ly Trần Tông trong ngoài đều bị phong tỏa, đám Kim Đan như Tô Thu, Tư Không Hoành chưa chắc đã ra ngoài được. Hai cô gái này gặp nạn, có lẽ niềm hy vọng sống sót duy nhất đều trông chờ vào y.
"Quanh đây không có dấu vết giao tranh khác, hẳn là đã dùng Thiên Lý Di Quang Thuật chạy tới đây. Chẳng qua không thể trốn thoát dễ dàng nên cô gái kia lại dùng Thiên Lý Di Quang Thuật một lần nữa để rời đi. Thời gian sẽ không quá lâu, nhiều nhất là nửa ngày. Nhờ có vật tùy thân của nàng, ngược lại dễ bề tìm ra dấu vết."
Trang Vô Đạo khẽ "Ừm" một tiếng, lòng lại hơi chùng xuống. Đối thủ mà Mục Thiên Thiên dùng cả Thiên Lý Di Quang Thuật cũng không thoát nổi phải là kẻ có thực lực đến nhường nào?
Kiếm độn của Sân Vi vốn có tốc độ chậm hơn vài phần, lúc này chẳng biết còn giữ được mạng hay không.
Gạt bỏ tạp niệm, Trang Vô Đạo triệu ba con Tinh Hỏa Thần Điệp tới trước người, chúng bay lượn vòng quanh mấy mảnh vải kia.
Y liên tiếp kết thủ ấn, miệng niệm chân ngôn: "Thiên Cương có linh, giúp ta truy tung!"
Phép thuật hoàn tất, ba con Tinh Hỏa Thần Điệp liền vỗ đôi cánh rực lửa, nhẹ nhàng chao lượn rồi hướng về phía tây nam bay đi. Tốc độ cực nhanh, chỉ thoáng chốc đã xa hơn trăm trượng.
Trang Vô Đạo nhướng mày, vô cùng bất ngờ. Xem ra không cần lo chậm trễ, phương hướng Mục Thiên Thiên chọn để chạy trốn lại cùng một phía với Hỏa Ngô Lâm mà y định tới.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑