Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 419. Mệnh Thế Thần Thông 419

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Để ta đi?"

Vân Nhi chủ động đề nghị, Trang Vô Đạo suy nghĩ một lát rồi cũng đồng ý giao quyền điều khiển thân thể tạm thời cho nàng.

Nàng vận khởi Lạc Vũ thuật khiến thân hình trở nên nhẹ bẫng, di chuyển uyển chuyển tựa linh miêu, không hề phát ra tiếng động. Sau đó, nàng lại dùng pháp thuật dẫn một tia Thiên Cương tinh lực bao quanh thân mình, dễ dàng che giấu mọi khí cơ dao động.

Cứ thế, Vân Nhi lặng lẽ lướt đến sau lưng một gã tu sĩ mà không ai hay biết. Tay nàng vươn ra chụp lấy yết hầu đối phương rồi siết mạnh, dễ dàng đoạt mạng. Cùng lúc đó, một lượng lớn Thạch Minh Tinh Diễm thấm vào cơ thể khiến xác chết tức tốc hóa đá.

Bấy giờ, một con Tinh Hỏa Thần Điệp nhẹ nhàng đáp xuống vai tên tu sĩ vừa tử thương, tài tình ngụy tạo lại khí tức và động tĩnh như lúc gã còn sống.

Cứ theo cách ấy, chỉ trong nháy mắt đã có thêm hai người nữa gục ngã dưới tay Vân Nhi.

Trang Vô Đạo thầm kinh ngạc, cảm giác bản thân lúc này tựa như một tử thần vô hình, tùy ý tước đoạt sinh mạng kẻ khác. Vân Nhi chỉ thi triển vài thuật pháp thông thường, ngay cả huyễn thuật cũng chưa dùng tới, vậy mà đám tu sĩ tại đây không một ai phát giác. Ngay cả lão giả Luyện Khí đỉnh phong có thần niệm bao trùm trăm rưỡi trượng ở trước sơn động cũng hoàn toàn mờ mịt, chẳng hề hay biết ba đồng bọn của mình đã bỏ mạng tự lúc nào.

"Kiếm chủ, Vân Nhi chỉ có thể làm đến đây thôi..."

Động tác của Vân Nhi dừng lại, từng luồng nhiệt lưu cũng từ trong thân thể Trang Vô Đạo rút về.

"Thần niệm của kẻ kia rất nhạy bén, hai người cuối cùng đều nằm trong phạm vi một trăm ba mươi trượng quanh hắn. Ta không chắc có thể tiếp tục qua mắt được hắn."

"Không cần đâu, diệt được ba người này đã là rất tốt rồi. Đa tạ."

Trang Vô Đạo không chút thất vọng, lập tức giành lại quyền làm chủ thân thể. Mượn sức Vân Nhi giải quyết trước ba kẻ địch đã là niềm vui ngoài ý muốn, y không dám mong cầu gì hơn.

Y cũng không hề cảm thấy áy náy vì hành động đánh lén này. Những thủ đoạn như đâm lén, tung vôi của đám lưu manh tại Việt Thành xưa nay vốn là chuyện thường tình. Với thực lực hiện giờ, dẫu phải tiêu hao một lần Bạt Kiếm thuật thì y vẫn đủ sức giải vây cho bọn Mục Thiên Thiên. Nhưng nếu đã có phương pháp nhẹ nhàng hơn, cớ gì phải lao vào khổ chiến?

Điều duy nhất khiến y ngạc nhiên là Vân Nhi lại hết sức tán đồng việc này.

"Kiếm giả không sợ hãi, nhưng không có nghĩa là mọi chuyện đều phải đường đường chính chính. Phép ẩn thân tập kích vốn chẳng phải tiểu đạo, lúc vạn bất đắc dĩ hoàn toàn có thể dùng đến."

Trang Vô Đạo bật cười, tiếp tục quan sát động tĩnh. Trong động, Sân Vi đột nhiên ho khan dữ dội, thân thể khẽ run rẩy. Khó khăn lắm nàng mới dằn xuống được, nhưng khi vừa thở dốc thì một vệt máu đen đã rịn ra từ khóe môi.

Mục Thiên Thiên đứng ở cửa động thấy vậy liền biến sắc: "Phi kiếm kia của ngươi có độc?"

"Đúng là có độc, Ma La Thấy Máu Phong Hầu Ngũ Bộ Tán."

Tên tu sĩ cầm đầu có giọng nói khàn đặc khác thường, gã cười lạnh: "Đến giờ mới phát giác sao? Nàng ta bị thương từ nửa ngày trước, tức là đã trúng độc suốt nửa ngày rồi. Chống đỡ đến tận lúc này mới phát tác thật chẳng dễ dàng gì. Xem ra nàng ta đối với ngươi đúng là tình thâm nghĩa nặng, có thể cắn răng chịu đựng như không có chuyện gì."

Trên trán Mục Thiên Thiên nổi đầy gân xanh, ánh mắt lộ rõ vẻ lo âu nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: "Ngươi định cười nhạo ta sao? Vi Nhi còn chịu đựng được thì ta không lo. Ngược lại là các hạ, mong rằng lát nữa ngươi vẫn còn cười nổi. Tín phù của ta đã phát đi, sư môn trưởng bối sẽ tới ngay lập tức. Các ngươi lén vào Lâm Hải săn trộm, lại dám đánh bị thương đệ tử chân truyền Ly Trần Tông, ý đồ giết người diệt khẩu, tất cả đều là tội không thể tha!"

"Cô nương nói lời này là định bắt nạt chúng ta không hiểu sự đời sao?"

Lão giả trạc lục tuần cười đáp: "Là lão phu may mắn, yêu thú kia không hiểu sao lại phát điên tấn công các ngọn núi Ly Trần. Nam Minh Đô Thiên Thần Lôi Liệt Hỏa Kỳ Môn Trận đã phong tỏa trong ngoài, người của Ly Trần Tông các ngươi nhất thời không thể qua đây ngay được. Vì vậy, hai vị chớ nên trông chờ vào trưởng bối thì hơn."

Mục Thiên Thiên nghiến răng ken két, gằn giọng: "Vậy thì cứ đợi xem! Ta muốn biết rốt cuộc các ngươi có gan chờ đến lúc đó hay không?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑