Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 427. Mệnh Thế Thần Thông 427

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

"Rồi sao nữa?"

Dạ Quân Quyền đã mường tượng được đôi phần chuyện kế tiếp. Những ngày qua, ông ta cũng loáng thoáng nghe phong thanh vài lời đồn đại.

"Rồi ngươi ngoảnh mặt làm ngơ, chẳng những không hề để tâm mà còn nhiều phen buông lời giễu cợt, phải chăng?"

"Phải!"

Dạ Tiểu Nghiên ngẩng đầu nhìn Huyễn Dương Tử một chút: "Bấy giờ ta ngỡ rằng hắn chỉ nói năng xằng bậy nên căm tức khôn nguôi. Nhưng những lời này, ta đã từng nói với Huyễn Dương Tử sư thúc. Người cũng bảo đó là lời lẽ không đâu ——"

Lời còn chưa dứt, dưới đài bỗng rộ lên một tràng xôn xao. Ánh mắt Dạ Quân Quyền se lại, ông ta thẳng tay giáng một cái tát lên má Dạ Tiểu Nghiên, khiến những lời nàng định nói tiếp đều phải nuốt ngược vào lòng.

"Tiểu nữ nông cạn, Huyễn Dương đạo huynh xin đừng chấp tội!"

Nói xong, Dạ Quân Quyền hướng xuống đài vái một cái: "Xin lượng thứ cho bổn tọa vì tình thế gấp gáp mà có điều thất lễ, mượn chốn này truyền đôi lời đến môn hạ Ly Trần Tông dưới núi. Trong Nhị Sơn Thất Phong, phàm ai có thể chữa lành vết thương trúng độc cho Vũ Văn sư điệt, Kỳ Dương Phong ta xin nguyện hậu tạ!"

※※※※

"Quả đúng là Bích Thiềm Tuyết Hồn Ti, tiểu sư thúc nói một lời cũng chẳng sai ——"

Dưới lôi đài, Ngô Hoán khẽ thì thầm, gã ngẩn ngơ nhìn lên đài rồi nở một nụ cười chua chát: "Cái này gọi là gì? Trời làm bậy còn có thể tha thứ, tự gây nghiệt thì không thể sống."

"Vũ Văn Nguyên Châu dẫu sao cũng là bằng hữu của ngươi, cớ sao lại nói là tự chuốc lấy họa?"

Ngô Hoán kinh ngạc ngoảnh lại, chỉ thấy Huyền Cơ lúc này đang mỉm cười đứng ở bên cạnh hắn ta.

"Huyền Cơ sư huynh?"

Ngô Hoán thoáng chút bất ngờ, sau đó lắc đầu nói: "Bằng hữu? Tính là bằng hữu gì. Từ nay về sau, ta cùng hắn ta ân đoạn nghĩa tuyệt."

"Đâu cần đến nước này!"

Huyền Cơ nhíu mày không tán đồng: "Chẳng cần phải rạch ròi đến thế, dẫu sao cũng là huynh đệ đồng môn. Tính tình Vũ Văn Nguyên Châu quả thực không đến nỗi nào. Mấy ngày nay ra nông nỗi này, phần nhiều cũng bởi bất đắc dĩ mà thôi."

"Bất đắc dĩ?"

Ngô Hoán muốn cười lạnh, nhưng đến cuối cùng lại mất cả hứng thú mà lắc đầu: "Thôi vậy! Sau này hắn ta lắm phen cũng bởi bất đắc dĩ. Hắn ta đã khó bề vẹn toàn, ta cũng chẳng dễ dàng gì. Bằng hữu như thế, chẳng thà không có còn hơn."

"Ngô Hoán ——"

Huyền Cơ còn muốn nói thêm gì nữa, Ngô Hoán lại cười nhạt một tiếng: "Huyền Cơ sư huynh không cần nhiều lời, cũng đừng khuyên nữa. Ta vẫn coi hắn ta là bằng hữu, song chẳng thể xem là tri giao được nữa. Hiện tại, sư huynh không thấy đây là một thời cơ sao? Dạ Tiểu Nghiên kẻ ngu xuẩn ấy vừa buông lời này ra, Kỳ Dương Phong và Vô Cực Phong dẫu không muốn trở mặt thành thù ắt cũng nảy sinh rạn nứt, e rằng khó bề hòa hợp như xưa."

※※※※

Trong động nhỏ trên núi, Trang Vô Đạo cùng Sân Vi và Mục Huyên nán lại suốt sáu ngày mới đợi được tàn độc trong người Sân Vi trừ sạch. Vết thương cũng không còn đáng ngại, tuy chưa lành hẳn nhưng đã không còn làm hao tổn công lực của nàng.

Nhưng khi Trang Vô Đạo định từ biệt hai nàng để một mình lên đường, Sân Vi lại níu kéo không buông, nhất quyết đòi theo cùng.

"Tiểu sư thúc, ta biết rõ công phu của ngươi hơn người, vượt xa ta và Huyên tỷ nhiều. Nhưng giữa chốn rừng thiêng Thiên Nam này ắt có lúc một mình ngươi xoay xở chẳng xong, thêm một người là thêm một sức, ta và Huyên tỷ cũng sẽ không làm gánh nặng cho ngươi đâu. Ngươi giúp chúng ta nhiều như vậy, ơn cứu mạng này khó lòng báo đáp, nếu có việc gì cần cứ việc sai bảo chúng ta."

Mục Huyên tuy không nói gì nhưng vẻ mặt rõ ràng hết sức tán thành lời Sân Vi.

Trang Vô Đạo cảm thấy bất đắc dĩ, điều duy nhất y mong mỏi ở hai nàng là mau chóng khuất dạng khỏi mắt mình. Nhưng y cũng lười phân bua nhiều lời, lại quá hiểu tài đeo bám của tiểu nha đầu này, trong những kẻ y từng gặp quả là hiếm có ai bì kịp. Thế nên sau khi cất lời từ biệt, Trang Vô Đạo liền vận Từ Độn, thúc hết tốc lực định bụng bỏ xa hai nàng.

Sân Vi và Mục Huyên ở phía sau cũng quả nhiên đuổi theo. Mục Huyên theo sau có phần khó nhọc, còn Sân Vi nhờ có Xích Lưu Kim cùng Ngự Kiếm Thuật lại có thể sóng bước cùng Trang Vô Đạo, nàng cười khúc khích nói: "Ta biết sư thúc muốn đi đâu, là Hỏa Ngô Lâm ở phía đông cách bốn ngàn dặm phải không? Ngươi cứ đi trước một bước, ta và Huyên tỷ sẽ theo kịp ngay."

Hơi thở Trang Vô Đạo như ngưng lại, bóng người chợt khựng đứng, y kinh ngạc thốt lên: "Ngươi làm sao biết?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑