Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
"Ơn này của Trang sư đệ, Vân Linh Nguyệt ta khắc cốt ghi tâm."
"Chuyện nhỏ thôi, đồng môn gặp nạn, ra tay tương trợ là bổn phận của ta. Vân tiền bối cớ chi phải khách sáo như vậy?"
Trang Vô Đạo vừa nói vừa đưa mắt nhìn về phía Mục Huyên. Nữ nhân này bấy giờ mới thấy hổ thẹn, gương mặt xinh xắn ửng đỏ, tay chân luống cuống như muốn tìm chỗ lẩn tránh cho khuất mắt.
Y thầm bật cười trong lòng, đoạn vẫn lên tiếng nói giúp Mục Huyên một câu: "Ta thấy nàng cũng đã tỉnh ngộ, nhận ra lỗi lầm của mình. Mong Vân tiền bối đừng quá khắt khe."
"Sư đệ sau này cứ gọi thẳng ta là sư huynh được rồi. Sớm muộn gì ngươi cũng bái nhập làm môn đệ của sư tôn, cứ tiền bối, đạo hữu mãi nghe thật không quen."
Trước lời thỉnh cầu của Trang Vô Đạo, Vân Linh Nguyệt chẳng tỏ thái độ thuận hay nghịch, giọng vẫn ôn hòa thân tình: "Về phần Huyên nhi, nàng là thân nữ nhi nên ta thường ít khi quở nặng. Song lần này quả thực đã quá đáng, tự coi nhẹ mạng sống của mình đã đành, còn làm vạ lây đến người khác. Bậc làm thầy ngoài việc truyền thụ đạo pháp, giải đáp khúc mắc, còn phải dạy dỗ lẽ đối nhân xử thế."
Khóe môi Trang Vô Đạo khẽ giật, y đã nghe ra ý tứ khước từ trong lời nói của Vân Linh Nguyệt. Thầm nghĩ đứa nhỏ đáng thương này phen này e rằng phải tự cầu phúc cho bản thân.
Nhưng chẳng hiểu sao lòng y không chút thương cảm, ngược lại còn thấy đôi chút hả hê.
Sắc mặt Mục Huyên cũng tái đi, trong mắt ngoài vẻ lo âu phập phồng còn thoáng nét ăn năn. Nàng tuyệt không thốt ra một lời van xin, phần vì hiểu tính tình sư huynh, phần vì tự biết bản thân đã sai thật rồi, chỉ là trong lòng không khỏi canh cánh việc Vân Linh Nguyệt sẽ trừng phạt mình ra sao.
"Tiền bối đã nói vậy, Vô Đạo xin chẳng dám khách khí, Vân sư huynh ——"
Trang Vô Đạo đang nói dở, bỗng từ đằng xa một bóng hồng vội vã tiến tới. Khi còn cách chừng vài mươi trượng, người đó đã cất tiếng reo, giọng đầy kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Là Trang sư đệ?"
Người tới vận chiếc y sam màu son thẫm, dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, chính là Dạ Tiểu Nghiên từng gặp mặt trước đó. Tuy nhiên gương mặt diễm lệ nay đã mất đi vẻ hồng hào, thay vào đó là nét xanh xao tiều tụy, chẳng còn chút sinh khí hay vẻ kiêu kỳ thường nhật.
Chỉ có đôi mắt vẫn sáng ngời, ánh lên niềm vui sướng khôn tả khi gặp lại y. Vậy mà vừa đến gần, nàng liền quỳ rạp xuống trước mặt Trang Vô Đạo: "Thứ độc mà Nguyên Châu trúng phải quả đúng là Bích Thiềm Tuyết Hồn Ti. Là Tiểu Nghiên nông cạn, đã nhiều lần đắc tội, nay biết lỗi rồi. Chỉ mong Trang sư đệ rộng lòng bỏ qua chuyện cũ, ra tay cứu lấy mạng sống của Nguyên Châu."
Gương mặt Trang Vô Đạo hiện rõ vẻ ngạc nhiên, ánh mắt dò hỏi hướng về phía Vân Linh Nguyệt và Phượng Tuyết. Phượng Tuyết vẫn giữ im lặng, chỉ nhếch môi cười khẩy, hoàn toàn xem Dạ Tiểu Nghiên như không khí.
Vẫn là Vân Linh Nguyệt buộc phải cười gượng giải thích: "Nàng đã quỳ trước điện thờ sư tôn suốt sáu bảy ngày nay. Bọn ta đã bảo ngươi không có ở Tuyên Linh Sơn mà đã vào rừng Lâm Hải từ tháng trước, thế mà nàng nhất định không tin. Nghe đâu Vũ Văn Nguyên Châu đến giờ vẫn mê man chưa tỉnh, Kỳ Dương Phong chỉ còn cách dùng sâm đan ngàn năm để duy trì hơi tàn, còn thứ ma độc kia thì cả tông môn đều đành bó tay."
Giọng nói Vân Linh Nguyệt vẫn ôn tồn không chút gợn sóng, nhưng sâu trong đáy mắt lại ẩn chứa một tia lạnh lẽo khó nhận ra.
Trang Vô Đạo không khỏi ngỡ ngàng. Vân Linh Nguyệt vốn nổi danh khoan dung độ lượng, hiếm khi thấy y nổi giận, vốn là bậc quân tử nhân đức được cả Ly Trần Tông kính nể. Trong một tháng qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến vị sư huynh hiền hòa này phẫn nộ đến nhường này?
Thiếu vắng Bắc Đường Uyển Nhi, đây là lần đầu tiên y cảm thấy mối giao hảo của mình tại Ly Trần Tông quả thực còn quá sơ sài. Bao nhiêu chuyện người người đều tỏ, riêng y lại chẳng hay biết gì.
Lúc này ánh mắt y lướt qua liền thấy cả Ngô Hoán. Hắn đứng cách đó hơn trăm trượng, sau khi hành lễ với y thì chỉ đứng nhìn từ xa. Rõ ràng là bạn bè thân thiết với Vũ Văn Nguyên Châu mà hắn chẳng hề có ý định lên tiếng cầu xin giúp, vẻ mặt bình thản lạnh nhạt nhìn Dạ Tiểu Nghiên quỳ đó như thể nhìn một người dưng nước lã.
Trang Vô Đạo thầm buông một tiếng thở dài. Nếu chỉ vì chuyện các ngọn núi khác liên thủ chèn ép đệ tử Tuyên Linh Sơn trong kỳ Sơn Thí, Vân Linh Nguyệt và Phượng Tuyết tuyệt đối sẽ không có thái độ đoạn tuyệt hoàn toàn với Kỳ Dương Phong như vậy.
Y tuy chẳng rõ cơ sự trong một tháng qua, nhưng nhớ lại vẻ mặt và lời nói của đám đệ tử Tuyên Linh Sơn lúc trước cũng đã phần nào mường tượng được bản thân nên làm gì.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑