Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Trang Vô Đạo không khỏi bật cười, thật đúng là một câu "thời cơ thích hợp"! Vị nhị sư huynh này của y xem ra không hoàn toàn là người thành thật, trái lại còn rất biết cách ứng biến.
Vân Linh Nguyệt có thể thay Tiết Pháp chân nhân chấp chưởng Tuyên Linh sơn, nếu thực sự giống như người ngoài đồn đại là kẻ "trung hậu khoan nhân", thì e rằng đã sớm bị người ta nuốt cả da lẫn xương từ lâu rồi. Ngược lại, trước khi Linh Hoa Anh bị thương, thanh thế của Tuyên Linh sơn vốn càng ngày càng lớn mạnh.
Phượng Tuyết lại khinh thường nhếch môi, vẫn giữ thái độ không cho là đúng: "Sư huynh người này cái gì cũng tốt, chỉ có điều là thích giả nhân giả nghĩa. Ngay cả thư sinh phàm trần cũng biết đạo lý lấy đức báo oán thì lấy gì báo đức, Vân Linh ngươi chẳng lẽ lại không biết? Kỳ Dương phong kia vừa mới hung hăng tát chúng ta hai cái, chuyện hội nghị này còn chưa tính toán với bọn họ, ngươi lại muốn vội vàng đem mặt mũi dâng qua đó sao? Không sợ bọn họ bồi thêm một cái tát nữa à? Không thấy mất mặt sao? Tất cả đều là do Kỳ Dương phong gieo gió gặt bão, tự chuốc lấy họa. Vũ Văn Nguyên Châu kia chết cũng đáng đời. Không phải vì Hoa Anh trọng thương nên hắn muốn xem trò cười của Ly Trần phong chúng ta hay sao? Hiện tại ta lại muốn xem, sau khi mất đi Vũ Văn Nguyên Châu, bọn họ phải làm thế nào? Tuyên Linh sơn tốt xấu gì cũng có hai mươi vị Kim Đan, Kỳ Dương phong bọn họ thì có mấy người? Đại trượng phu ân oán phân minh, trước khi Dạ Quân Quyền khiến cho Tuyên Linh sơn nhất mạch ta trên dưới đều tâm bình khí hòa, Trang Vô Đạo, nếu ngươi dám ra tay giúp đỡ, xem ta có đánh gãy chân ngươi không!"
Nghe những lời này, ngay cả Sư Mạn Chân vốn có tính tình nghiêm túc cẩn thận cũng phải bật cười, ánh mắt thoáng hiện ý cười.
Ngay cả Trang Vô Đạo cũng âm thầm lắc đầu, sau khi tiếp xúc gần, y mới biết vị tam sư tỷ này có tính tình ngay thẳng và nóng nảy đến vậy.
Tuy nhiên, về phần Vũ Văn Nguyên Châu, y vốn dĩ không có ý định ra tay, bởi hiện tại cũng chưa có cách nào cứu chữa. Trái lại, y càng thêm để ý đến việc yêu tu công sơn lần này.
"Vân sư huynh, ta nhớ trong điển tịch của tiền nhân có ghi lại, lần trước yêu tu Lâm Hải hợp lực tấn công Ly Trần sơn đã là chuyện của một ngàn bảy trăm năm trước. Từ sau lần ấy, Lâm Hải Đông Nam tổn thương nặng nề nên không còn hành động công sơn nào nữa. Lần này rốt cuộc là vì duyên cớ gì?"
"Ta cũng không rõ lắm!"
Nói đến đây, vẻ mặt Vân Linh Nguyệt lộ rõ sự nghi hoặc: "Thực ra lần này yêu thú tấn công Ly Trần sơn quy mô lớn như vậy chỉ giới hạn trong phạm vi Vô Hận Nhai. Sư tôn đã từng nói chuyện với một vị trong đó, nghe nói là bọn chúng bị mất trộm một món trọng bảo, nghi ngờ đệ tử Ly Trần tông ta là thủ phạm. Nhưng thực hư ra sao thì không ai biết được. Chỉ có điều khi nhắc tới món trọng bảo đó, ngay cả sắc mặt của sư tôn cũng rất khó coi."
Trang Vô Đạo càng thêm thắc mắc, y biết "Vô Hận Nhai" là thế lực yêu tộc đối ứng với "Hắc Vân địa quật" trong Thiên Nam Lâm Hải. Nơi đó cũng có hai vị yêu tu bậc bốn tọa trấn, thuộc hạ phần lớn là cầm tộc, tuy cũng có thể ngự sử một số tẩu thú nhưng số lượng không đáng kể.
Thế nhưng trong Thiên Nam Lâm Hải, thậm chí là toàn bộ phương nam, "Vô Hận Nhai" vẫn được công nhận là thế lực yêu tộc đứng đầu. Nguyên nhân là bởi thủ lĩnh của nơi đó là một con Xích Minh Hỏa Hạc cấp bốn, mang trong mình huyết mạch thần thú chân chính kế thừa từ Tất Phương.
※※※※
Dẫn theo Vũ Vân Cầm cùng Sư Mạn Chân, Trang Vô Đạo đến trúc lâu yết kiến Tiết Pháp chân nhân. Y thấy sư tôn của mình dù vừa trải qua trận chiến với bầy yêu, lại thêm việc trở mặt với Kỳ Dương phong nhưng thần sắc vẫn không hề thay đổi. Ông vẫn giữ nụ cười dịu dàng, tỏ ra vui mừng khôn xiết khi thấy con gái và đồ đệ của cố nhân đến thăm.
Về việc Sư Mạn Chân muốn ở tạm chữa thương gần Bán Nguyệt lâu của Trang Vô Đạo, Tiết Pháp chân nhân không chút do dự mà đáp ứng ngay. Ông còn cố ý dặn dò Vân Linh Nguyệt an bài chỗ ở, đồng thời bảo Trang Vô Đạo phải tận tâm tận lực chăm sóc.
Trang Vô Đạo âm thầm bội phục, Tiết Pháp chân nhân đã trải qua bảy trăm năm tuế nguyệt, sớm đã nhìn quen sóng gió. Khốn cảnh trước mắt khi Tuyên Linh sơn bị chúng bạn xa lánh, trong mắt ông có lẽ cũng chẳng đáng là bao.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, Tiết Pháp chân nhân không hề nhắc đến chuyện của Kỳ Dương phong hay Vũ Văn Nguyên Châu dù chỉ một câu.
Trang Vô Đạo càng thêm chắc chắn rằng vị sư tôn này đối với hành động của Dạ Quân Quyền không phải là không có oán khí. Còn bản thân y, dù có phần tán thưởng Vũ Văn Nguyên Châu nhưng cũng không thấy thương hại là bao. Nhân tính vốn ích kỷ, Trang Vô Đạo tự hiểu mình cũng không phải hạng người tốt lành gì, chẳng việc gì phải hảo tâm cứu sống người khác để rồi khiến tình cảnh của bản thân thêm phần tồi tệ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑