Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 466. Mệnh Thế Thần Thông 466

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trang Vô Đạo càng lúc càng cảm nhận rõ sự hòa quyện giữa quyền ý của Toái Sơn Hà và Hành Vô Kỵ ẩn hiện trong từng nét thư pháp, mỗi nét bút phóng ra đều toát lên khí thế sắc bén bức người.

Vũ Vân Cầm đứng bên cạnh thấy vậy thì ngẩn người giây lát, đoạn ngượng nghịu cười nói: "Trang sư huynh, phương pháp này quả thật không tồi, vừa tránh được vô số phiền phức, lại vừa thấy rõ sư huynh có tấm lòng nhân ái của bậc y giả."

"Tấm lòng nhân ái của bậc y giả? Đó là thứ gì?"

Trang Vô Đạo cười khẩy, y đưa ánh mắt đầy ẩn ý nhìn về phía sau Vũ Vân Cầm: "Sao sánh được với sư muội, cái tài mời ong gọi bướm này quả thực không tầm thường."

Phía sau nàng lúc này có hơn chục người đang lẳng lặng đi theo. Mạc Vấn và Lý Dục đều có mặt, ngay cả Cái Thiên Thành, Ngu An Quân cũng trà trộn trong đám đông, toàn là những bậc tài tuấn đương thời của tông môn.

Hai người Mạc Vấn, Lý Dục vốn sở hữu Siêu phẩm linh căn, tuy chỉ ở cảnh giới Luyện Khí nhưng lại được cả tông môn hết mực xem trọng. Những người còn lại cũng đều là đệ tử ưu tú bậc nhất trong số các đệ tử cấp thấp của Ly Trần. Linh căn của bọn họ thấp nhất cũng là Nhất phẩm, võ đạo thuật pháp đều thuộc hàng đầu tại Ly Trần chư sơn.

Tuy nhiên, trong đám đông có một người trông hơi quen mắt. Trang Vô Đạo cẩn thận quan sát mới nhớ ra người này từng gặp ở giảng kinh đường Tuyên Linh Sơn, ngay trước pháp tọa của Tiết Pháp Chân Nhân.

Hắn tên Cơ Kỳ Vũ, một trong tám vị đệ tử bí truyền của Tuyên Linh Sơn. Song, hắn không phải môn hạ của Tiết Pháp Chân Nhân mà là truyền nhân của một vị Nguyên Thần chân nhân khác thuộc Tuyên Linh Sơn từ bảy trăm năm trước. Hắn sở hữu tu vi Trúc Cơ cảnh, nhập môn tuy muộn hơn Huyền Cơ đôi chút nhưng công lực lại chẳng hề thua kém.

Hắn vốn tính tình kín đáo, thường ngày ít qua lại với các sư huynh đệ, mỗi khi Tiết Pháp Chân Nhân giảng đạo xong đều sớm rời đi. Vậy mà lúc này lại lẳng lặng theo sau mọi người, không rõ ý định ra sao.

Vũ Vân Cầm thoáng hiện nét giận dỗi nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản, ung dung đáp: "Trang sư huynh nói vậy là sai rồi. Chẳng phải Vũ Vân Cầm ta có tài mời ong gọi bướm gì, mà là đám ong bướm ở Ly Trần chư sơn các người quả thực quá đông đúc mà thôi."

Trang Vô Đạo khẽ mỉm cười, gật đầu tán thành: "Lời này quả không sai, Nam Bình ba ngàn ngọn núi, lắm kẻ ham hương thích nguyệt."

Chỉ một câu nói đã khiến Vũ Vân Cầm tức đến mức biến sắc, nàng nghiến chặt hàm răng ngà kêu ken két.

Hai người đối đáp không hề hạ giọng khiến nhóm người phía sau đều nghe rõ mồn một. Nhất thời, sắc mặt ai nấy đều vô cùng khó coi, vừa hổ thẹn vừa tức tối.

Trang Vô Đạo đã phần nào đoán ra mục đích của đám người này. Chẳng qua cũng vì Vũ Vân Cầm sở hữu "Thái Âm Thanh Thể", một loại thể chất tuyệt hảo cho việc song tu. Bất kỳ kẻ nào được nàng để mắt đến, tu vi đều có thể thăng tiến vượt bậc.

Trước kia nàng ở tận Xích Âm Thành xa xôi, người thường khó lòng diện kiến, chỉ đành nghe danh ngưỡng mộ từ xa. Nay Vũ Vân Cầm tá túc tại Ly Trần Tông, quả là cơ hội hiếm có để tiếp cận. Chỉ cần chinh phục được trái tim nàng, ít nhất cũng bớt đi được một trăm tám mươi năm khổ luyện. Các bậc anh tài trong Ly Trần Tông tất nhiên ai nấy đều tranh nhau tìm đến, thậm chí còn có sự ngấm ngầm khuyến khích từ các trưởng bối nhị sơn thất phong.

Thông suốt lẽ đó, Trang Vô Đạo chẳng buồn bận tâm thêm, y quay sang Sư Mạn Chân hỏi: "Sư huynh, khí huyết nguyên lực đã hồi phục kha khá, hôm nay đã sẵn sàng để tiếp tục rút độc chưa?"

Sư Mạn Chân đứng bên cạnh nãy giờ vẫn tủm tỉm cười nhìn hai người lời qua tiếng lại. Nghe hỏi, ông liền phá lên cười ha hả: "Chính vì việc này mà đến, đành phiền Vô Đạo sư đệ vậy."

Trang Vô Đạo khẽ gật đầu, y liếc nhìn Vũ Vân Cầm cùng đám "tài tuấn" kia, giọng lãnh đạm: "Chỗ của ta không tiếp người vô sự, các vị cứ tự nhiên, nhưng tốt nhất nên sớm rời khỏi đây. Ngươi cũng thế."

Dứt lời, ánh mắt y cố tình dừng lại trên gương mặt Vũ Vân Cầm trong thoáng chốc, rồi dứt khoát bỏ mặc tất cả, tiến thẳng vào Bán Nguyệt Lâu.

Trong đám người này, ngoại trừ Cơ Kỳ Vũ, xuất thân sư môn của những kẻ còn lại đều có mối quan hệ không mấy tốt đẹp với Tuyên Linh Sơn, vốn dĩ không ưa gì nhau. Lẽ dĩ nhiên y cũng chẳng buồn phí lời giao hảo.

Mạc Vấn chỉ lắc đầu cười khổ không nói năng gì. Lý Dục thì cau mày, vẻ tức giận hiện rõ trên mặt. Riêng Cái Thiên Thành, sắc mặt hắn cứng đờ, trong mắt ánh lên vẻ châm biếm, cất giọng khó lường: "Hôm nay Cái mỗ đến đây không vì chuyện gì khác, chỉ vì mối hận bại trận ở đạo quán Ngô Kinh năm xưa. Chẳng hay sư đệ có chịu cho Cái mỗ một cơ hội rửa nhục hay không?"

Ngu An Quân cũng lạnh lùng lên tiếng: "Còn có tại hạ nữa! Vốn tưởng rằng tại kỳ Sơn Thí Đại Tỷ có thể cùng người nào đó so tài một trận công bằng, nào ngờ lại hay tin sư đệ đã tới Thiên Nam Lâm Hải. Tại hạ không rõ sư đệ là thật sự có việc quan trọng, hay là vì chột dạ mà tránh né. Chỉ xin hỏi hôm nay, sư đệ có dám ứng chiến chăng?"

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑