Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 481. Mệnh Thế Thần Thông 481

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Dứt khoát đứng yên tại chỗ, trường kiếm trong tay phải khẽ nâng, vẽ nên những vòng kiếm biến ảo trước người, lúc vuông lúc tròn nối tiếp nhau không dứt. Động tác tưởng chừng hờ hững, nhưng dường như từng chút một thâu tóm toàn bộ kiếm thế của Trang Vô Đạo vào trong lòng bàn tay.

Kiếm lực vô hình vô ảnh tựa như những sợi tơ mà mắt thường chẳng thể nhìn thấu, lặng lẽ siết chặt lấy không gian.

Vậy mà sợi kiếm quang màu bạc kia vẫn không ngừng lay động, lúc lên lúc xuống, khi trái khi phải vô cùng phiêu hốt, vẽ nên một đường lượn tựa như rắn trườn. Chỉ sau đôi ba lượt biến ảo, y đã thoát khỏi những vòng kiếm do Vân Nhi giăng ra.

Kiếm quang đột ngột tăng tốc, một kiếm đâm thẳng qua mi tâm Vân Nhi, xuyên thấu hoàn toàn.

Kiếm thế của Trang Vô Đạo lao đi xa đến mấy trăm trượng mới khó khăn ghìm lại được. Cùng lúc đó, thân ảnh Vân Nhi ở phía sau lưng y vốn đã tan đi như khói, nay lại ngưng tụ thêm lần nữa.

Nhìn thanh kiếm trong tay, Trang Vô Đạo không giấu nổi vẻ kinh ngạc trên mặt. Đây là lần đầu tiên y đánh bại được Kiếm Linh trong mộng cảnh.

Trước đây, mỗi khi được Vân Nhi chỉ điểm, dẫu y có biến chiêu khôn lường hay khổ công bày thế ra sao cũng chẳng thể chạm tới vạt áo đối phương. Vậy mà hôm nay, chỉ bằng một kiếm, y đã đánh tan được thân ảnh của Vân Nhi.

Ánh mắt vẫn còn vẻ mông lung, phải một lúc lâu sau Trang Vô Đạo mới hoàn hồn. Y xoay người nhìn Lạc Khinh Vân, khó hiểu hỏi: "Vân Nhi, vì sao ta thấy ngươi không dốc toàn lực đối phó?"

Y không tin với trình độ võ học cùng kiến văn của Lạc Khinh Vân lại chẳng thể ngăn nổi một chiêu này. Huống chi nơi đây là mộng cảnh do Vân Nhi tạo dựng, mọi quy tắc đều do nàng làm chủ.

"Đối thủ lúc này của Kiếm chủ cùng lắm cũng chỉ là tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong. Nếu ta dùng đến sức mạnh Trúc Cơ hay Kim Đan để đấu lại người, vậy thì còn có ý nghĩa gì đâu?"

Vân Nhi lắc đầu đáp: "Muốn dùng tu vi tương đương để chặn đứng một kiếm vừa rồi của Kiếm chủ, e rằng chỉ có huyền thuật thần thông. Mà ta thực sự không nghĩ ra được môn huyền thuật thần thông nào có thể chống lại thức Tru Thần này của người."

Sắc mặt Trang Vô Đạo càng thêm vẻ nghi hoặc: "Sao lại không thể? Ví như Thanh Đế Trường Sinh hay Bất Diệt Hỏa Thân kia, đâu cần phải e ngại mũi kiếm này của ta. Vả lại, vừa rồi ta thấy một kiếm này cũng chỉ tầm Nhị phẩm vô song mà thôi."

"Là Nhị phẩm đỉnh phong! Với Chiến Hồn chi thể của Kiếm chủ, ngày sau khi đạt tới Nguyên Thần Cảnh và giác ngộ hoàn toàn, người có thể thi triển thức Tru Thần này đến cảnh giới Nhất phẩm!"

Vân Nhi lên tiếng đính chính, ánh mắt nàng trở nên phức tạp khi nhìn thanh kiếm trong tay Trang Vô Đạo.

"Có lẽ chính Kiếm chủ cũng không nhận ra, thực ra ngay khoảnh khắc xuất kiếm, người đã hợp nhất Hành Vô Kỵ, Toái Sơn Hà cùng Đại Bi kiếm ý làm một thể. Thanh Đế Trường Sinh cùng Bất Diệt Hỏa Thân dẫu có thể trong mười hơi thở bất tử bất diệt, nhưng đó cũng chỉ là về thân xác. Cứng đầu liều mạng đỡ một kiếm này, bất kể là ai thì nguyên hồn cũng phải vỡ tan mà chết. Theo ký ức của ta về thời trước Ngũ Kiếp, quả thực không có huyền thuật vô song nào chống đỡ nổi thức Tru Thần này, trừ phi là huyền thuật Nhất phẩm. Nhưng đó là điều trái với lẽ thường, bởi trước Kim Đan cảnh, chẳng tu sĩ nào có thể luyện thành thần thông vượt trên Nhất phẩm. Kiếm chủ, người quả không hổ danh Thiên Sinh Chiến Hồn chi thể!"

Trang Vô Đạo đặt tên cho thức huyền thuật liên kết này là Tru Thần Thức, vốn cũng có ít nhiều mong đợi vào thần uy của nó. Nào ngờ đâu, thức Tru Thần này lại thực sự mang theo sức mạnh diệt thần.

"Vậy ư?"

Trang Vô Đạo không rõ mình nên kinh ngạc hay vui mừng. Có lẽ vì niềm vui quá lớn đến bất ngờ nên y chẳng biết phải diễn tả thế nào cho phải.

"Đúng là như vậy!" Vân Nhi bình thản đáp: "Nếu ta muốn chống đỡ kiếm này, một là cần có tu vi cao hơn Kiếm chủ một bậc, hai là phải dùng đến một môn huyền thuật thần thông vốn không nên xuất hiện ở cảnh giới này. Làm như thế thì còn nghĩa lý gì?"

Trang Vô Đạo bất giác siết chặt chuôi kiếm. Dẫu biết rõ đây là mộng cảnh, y vẫn muốn nắm lấy một điều gì đó thật chắc chắn. Lúc này, từng lời Vân Nhi nói ra đều khiến y cảm thấy vừa không chân thực lại vừa mơ hồ.

"Lẽ nào không có điểm yếu nào sao? Theo ngươi thấy, chiêu này rốt cuộc thế nào?"

"Cũng có chỗ chưa hoàn thiện. Kiếm thức khi tung ra không đủ kín đáo, thiếu đi sự đột ngột nên dễ bị đối thủ sớm nhận ra, khó mà đánh úp bất ngờ."

Vân Nhi chìm vào suy nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Nhưng đó chưa hẳn đã là điểm yếu. Một kiếm này không cần ẩn náu nơi tăm tối, cũng chẳng cần đánh lén. Thức Tru Thần có tốc độ kiếm độc nhất vô nhị, đường đường chính chính đối đầu vẫn có thể tiêu diệt bất kỳ tu giả nào trúng phải. Dẫu cho đối phương biết trước hay phòng bị sớm thì cũng khó lòng chống đỡ."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑