Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 495. Mệnh Thế Thần Thông 495

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Việc duy nhất cần sắp xếp lúc này chỉ còn lại Nhiếp Tiên Linh. Chuyến đi đến Việt Thành lần này, e rằng y phải đi mất một năm trời.

Dù có thể giao phó nàng cho Vân Linh Nguyệt, nhưng điều thực sự khiến Trang Vô Đạo không yên lòng chính là bệnh tình của Nhiếp Tiên Linh. Một năm là khoảng thời gian đủ để xảy ra vô số chuyện ngoài ý muốn. Tam Hàn Âm Thể của nàng bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát, nếu không có đan dược cùng kim châm trấn áp, một khi phát tác sẽ lập tức đoạt mạng.

Trang Vô Đạo bất giác khẽ thở dài. Tần Phong trước khi chia tay từng đặc biệt dặn dò y phải cẩn trọng khi chọn đạo lữ, không được dễ dàng trao gửi chân tình. Vậy mà y lại không thể làm được. Xa cách chưa đầy hai năm, trong lòng y đã thêm một mối bận tâm.

Trầm ngâm một lúc, Trang Vô Đạo gọi Nhiếp Tiên Linh đến trước mặt.

"Lần này ta vì việc công nên được tông môn cử đến Việt Thành, có lẽ sẽ ở lại nơi đó một năm. Ngươi muốn đi cùng ta hay tá túc chỗ Tư Không sư huynh chờ ta trở về?"

Nhiếp Tiên Linh kinh ngạc chớp mắt, nàng không chút do dự đáp: "Tiên Linh dĩ nhiên là đi theo lão gia, lão gia đi đâu, Tiên Linh sẽ theo đó."

Ánh mắt Trang Vô Đạo thoáng thay đổi, y bình thản nói: "Ngươi đừng vội nhận lời. Ở lại Ly Trần Tông sẽ được an ổn vô ưu, ngược lại theo ta tới Việt Thành sẽ gặp không ít hiểm nguy. Nếu có một ngày ngươi trở thành gánh nặng, ta tuyệt đối không vì ngươi mà bận tâm. Thậm chí nếu ta gặp phải nguy hiểm, người hy sinh đầu tiên chính là ngươi. Dẫu biết vậy, ngươi vẫn muốn đi cùng ta sao?"

Nhiếp Tiên Linh sửng sốt rồi thản nhiên cười, nàng không đáp mà hỏi ngược lại: "Lão gia, bệnh tình của Tiên Linh thật sự không ổn lắm rồi phải không?"

Trang Vô Đạo nhíu mày, thầm khen cô bé này quả thật thông tuệ. Quả thực tình hình không hề ổn chút nào, Bất Diệt Hỏa Thân của Nhiếp Tiên Linh đã sắp đại thành, chỉ kém nửa bước là tới cảnh giới Luyện Khí. Nhưng cũng chính vì vậy mà khí lực trong người nàng vô cùng hỗn loạn. Thời gian qua, y phải liên tục dùng Tiểu Hoàn Dương Châm Pháp kết hợp đan dược để khai thông kinh mạch, bấy giờ mới giữ được bình an. Nếu y không ở bên cạnh, tương lai của nàng e rằng sẽ vô cùng gian nan.

"Linh Nhi hiểu, lão gia là người duy nhất trên đời này lo lắng và thật lòng đối tốt với Linh Nhi."

Nụ cười của Nhiếp Tiên Linh vẫn rạng rỡ như hoa, ánh mắt hiện rõ vẻ biết ơn: "Nếu có tai ương hiểm họa, chỉ cần thấy mình có thể gây phiền lụy cho lão gia, Linh Nhi nhất định sẽ tự kết liễu chứ quyết không trở thành gánh nặng!"

Từng lời từng chữ của nàng đều chan chứa sự kiên định, ánh mắt không một chút dao động.

Trang Vô Đạo lặng im không đáp. Trong lòng y vừa thấy nhẹ nhõm, lại phảng phất chút xót xa cho nàng. Chẳng hiểu vì sao, lồng ngực y cứ nặng trĩu nỗi niềm, mãi cho đến ngày thứ ba khi cùng mọi người bước lên Linh Cốt bảo thuyền, cảm giác ấy vẫn chẳng thể nguôi ngoai.

Ngược lại, Nhiếp Tiên Linh chẳng hề bận tâm, nàng tỏ ra vô cùng thích thú và tò mò về chiếc bảo thuyền này. Nàng giống như một đứa trẻ hiếu động, chạy nhảy khắp nơi để quan sát.

Lúc này, Trang Vô Đạo chợt thấy từ xa có một mũi tên đỏ rực xuyên thẳng qua tầng mây Phi Không bay đến. Nhìn phương hướng, mũi tên ấy hẳn là xuất phát từ Hoàng Cực Phong.

"Bắc Đường Uyển Nhi?"

Trang Vô Đạo mở Thông Âm Loa, chẳng bao lâu sau đã nghe thấy giọng nói của nàng: "Lần này Ly Trần Tông tuyển chọn đệ tử ưu tú đi Đông Ngô, Vô Đạo ngươi cũng có tên sao? Nghe nói ngươi còn là một trong những người chủ trì của Ly Trần Nhất Mạch."

"Uyển Nhi, tai mắt của ngươi quả nhiên rất thính nhạy."

Lời này của Trang Vô Đạo mang theo ý châm biếm hơn là khen ngợi. Chuyện đã nghị sự xong xuôi từ ba ngày trước, đến tận lúc này Bắc Đường Uyển Nhi mới biết thì không thể gọi là nhanh nhạy được. Nhưng ngẫm lại gần đây nàng vẫn luôn bế quan tu luyện, chuyện này cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

"Nếu nói chữ 'cũng', vậy chắc hẳn ngươi cũng được Hoàng Cực Phong tuyển chọn rồi?"

"Đúng vậy! Ta vốn đang bế quan tham ngộ đệ nhị trọng thiên Tiên Ảnh Phù Quang, mãi đến hôm qua mới miễn cưỡng tu thành. Sau khi xuất quan, ta được sư tôn Xích Linh Tử tạm thời đưa vào danh sách, bấy giờ mới biết được biến cố ở Đông Ly quốc."

Nói đến đây, giọng Bắc Đường Uyển Nhi thoáng chút ngập ngừng: "Về chuyện của Cổ Nguyệt Minh, Vô Đạo ngươi có thể giúp ta không?"

Quả nhiên là vì chuyện này.

Trang Vô Đạo đã sớm tỏ tường tâm ý của nàng, y không đợi nàng nói hết câu đã lắc đầu: "Hắn cũng có tên trong danh sách đệ tử xuống phía nam lần này, hai vị Vân Tô sư huynh đều khá coi trọng hắn. Suy cho cùng, Cổ Nguyệt Minh cũng là đệ tử thuộc Tiết Pháp Nhất Mạch của ta."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑