Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Cách đó không xa là một khoảnh đất bằng thênh thang, nam bắc rộng chừng hai mươi dặm, đông tây dài khoảng mười bảy dặm. Chính giữa bình nguyên, một tòa thạch bảo khổng lồ sừng sững vươn cao, uy nghi nguy nga như ngọn núi nhỏ, bề cao ba trăm trượng, rộng chừng hai trăm trượng.
Bên ngoài thạch bảo có một vòng tường thành bao quanh, cao khoảng năm mươi trượng, tựa như dải đai ngọc ôm trọn lấy tòa kiến trúc đồ sộ. Trái ngược với vẻ vắng lặng bên trong thạch bảo, bên ngoài tường thành luôn có quân lính canh giữ nghiêm ngặt, cấm trận giăng mắc chằng chịt, phòng bị cẩn mật còn hơn cả hoàng cung Đại Linh quốc.
Bấy giờ, Huyền Tiết đang đứng tựa lan can trên gác lầu, dõi mắt trông về tòa thạch bảo phía xa. Thành trì đối diện mang tên "Thiên Cơ", và trung tâm của thạch bảo kia thực chất chỉ chứa độc một tấm bia đá cao ba trăm trượng, chất liệu kỳ lạ chẳng phải vàng ngọc, cũng không giống đá thường. Đó chính là Thiên Cơ Bảng, danh sách khiến các tông môn và tán tu trong thiên hạ vừa căm hận thấu xương, lại vừa không thể không dựa dẫm.
Từ xa nhìn lại, vô vàn tu sĩ nườm nượp ra vào cổng thành. Tuy Đại Linh quốc không cấm người thiên hạ tra cứu bảng danh sách này, nhưng mỗi lượt ra vào đều phải nộp hai viên Uẩn Nguyên Thạch tam giai. Dẫu loại linh thạch này vốn không phải vật tu sĩ bình thường thường dùng, nhưng người khắp các nước cõi Thiên Nhất vẫn đổ về đây không ngớt.
Chỉ nhờ tấm bia đá ấy, mỗi năm Đại Linh quốc thu về nguồn lợi khổng lồ, đủ sức cung phụng hơn ba mươi vị Kim Đan tu sĩ. Bởi thế, thành Thiên Cơ được coi là nền móng quốc gia, có địa vị vượt xa hoàng cung. Nơi đây còn nảy sinh một nghề phụ: vô số kẻ túc trực bên ngoài thành chuyên làm dịch vụ tra cứu thứ hạng thuê cho các thế gia ở cách xa vạn dặm để kiếm tiền công.
Huyền Tiết trú chân tại đây cũng với mục đích tương tự, song hắn không làm thuê cho kẻ khác mà được Ly Trần Tông cử tới để chuyên trách mọi sự vụ liên quan đến Thiên Cơ Bảng. Hắn phải theo sát biến động của bảy trăm vị trí dẫn đầu cùng các bảng phụ như Dĩnh Tài, Thông Huyền, Thuật Đạo, Võ Cực và Kiếm Tu. Thậm chí, Huyền Tiết còn lãnh trách nhiệm mang tinh huyết của đệ tử ưu tú trong tông môn tới để nhỏ lên tấm bia đá ghi danh.
Lúc này, Huyền Tiết đang cầm khối pha lê niêm phong ba giọt máu đỏ thẫm. Ánh sắc tươi rói của tinh huyết cho thấy chủ nhân có khí huyết dồi dào, tu vi nằm trong khoảng Luyện Khí cảnh Ngũ Trọng Lâu đến Bát Trọng Lâu.
"Đây là tinh huyết của vị đệ tử nào vậy?"
Một giọng nói trầm hùng mang theo vẻ tò mò vang lên từ phía sau. Người vừa tới nhận định: "Khí huyết này ắt hẳn đạt Luyện Khí cảnh Ngũ Trọng Lâu, tuổi không quá hai mươi, tư chất không tầm thường. Là Mạc Vấn hay Lý Dục đây? Tông môn coi trọng họ đến mức muốn ghi danh lên bảng sớm thế sao? Mà sao ta thấy sư huynh có vẻ trăn trở?"
Huyền Tiết không cần ngoảnh lại cũng nhận ra đó là sư đệ Đậu Văn Long, cả hai đều xuất thân từ Tuyên Linh Sơn. Tuyên Linh Sơn lừng lẫy ngàn năm, bậc Nguyên Thần Chân Nhân chưa từng đứt đoạn, số lượng cao thủ Kim Đan luôn đông đảo nhất trong Nhị Sơn Thất Phong. Chính vì thế, công việc trấn giữ thành Thiên Cơ đầy béo bở này mới thuộc về họ, song Huyền Tiết hiểu rõ thời thế đang xoay vần, mười năm sau e rằng sẽ chẳng còn sự ưu ái này.
Nghĩ đoạn, Huyền Tiết khẽ thở dài, lắc đầu tiếc nuối: "Không phải họ, hai đứa trẻ đó vẫn còn non nớt lắm. Chừng nào chưa đạt Trúc Cơ cảnh, hai vị thủ tọa Minh Thúy Phong và Tuyệt Trần Phong sẽ không đời nào cho phép chúng góp mặt trên Dĩnh Tài Bảng đâu."
Thông thường, các đại tông môn sẽ không đưa tinh huyết đệ tử ưu tú lên Thiên Cơ Bảng quá sớm nếu không có nhu cầu bức thiết, nhằm tránh cho thiên tài bị kẻ thù ám hại. Tuy nhiên vẫn có ngoại lệ như Phương Hiếu Nho của Càn Thiên Tông hay Pháp Trí của chùa Liệu Nguyên. Danh tiếng của họ quá lẫy lừng, không thể che giấu, vả lại Trung Nguyên Tam Thánh Tông với thế lực hùng mạnh vốn chẳng e dè những mưu đồ ám muội, nên đã sớm ghi danh họ lên bảng để vang danh thiên hạ.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑