Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 62. Mệnh Thế Thần Thông 62

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Bắc Đường Uyển Nhi nhớ lại biểu hiện của Trang Vô Đạo trước khi cáo từ, khẽ chau mày: "Ý của bá phụ là, ngay từ đầu y đã muốn ra tay với ta? Vì không dám hạ sát thủ nên định bụng hễ lời nói không hợp là sẽ bắt ta làm con tin?"

"Chắc chắn là vậy!" Bắc Đường Thương Tuyệt vuốt chiếc cằm phệ, cười tủm tỉm: "Tên nhóc này có lẽ có ý đó, nhưng có làm được trước mặt lão phu hay không lại là chuyện khác."

Ánh mắt Bắc Đường Uyển Nhi dần trở nên sáng rực: "Nếu đã muốn bắt ta làm con tin để tìm đường sống trong chỗ chết, vậy kẻ này hẳn phải có bản lĩnh thực sự. Nói như vậy, trận chiến trên thuyền vừa rồi y vẫn còn giữ sức, chưa hề dốc toàn lực ứng phó?"

Nếu nàng trực tiếp tham gia, ắt sẽ sinh lòng kiêng dè, nhưng nếu do Học quán tiến cử thì thực lực của Trang Vô Đạo càng mạnh lại càng có lợi.

"Rốt cuộc che giấu bao nhiêu thực lực thì ta không tiện nói chắc, nhưng vừa rồi y ra tay tinh khí nội liễm, mười phần lực mới chỉ dùng đến bốn năm phần. Hơn nữa, da dẻ y ngăm đen ánh vàng, chắc hẳn còn tu luyện một môn công pháp hoành luyện Thổ hệ khác, phẩm cấp không thấp mà trình độ cũng đạt đến mức phi phàm. Kẻ này tâm cơ sâu xa, tuyệt đối không thể xem thường!"

Hai nữ tử trong xe đều khẽ thốt lên kinh ngạc. Trong mắt Bắc Đường Thương Tuyệt lóe lên vẻ suy tư: "Điều khiến ta kỳ quái nhất là trên người tên nhóc này dường như còn ẩn chứa vài phần kiếm ý."

"Kiếm ý?"

Bắc Đường Uyển Nhi liền nhớ tới thanh kiếm Trang Vô Đạo đeo sau lưng, thân kiếm không rõ ra sao nhưng chuôi kiếm đã gãy một đoạn.

"Lẽ nào y còn tinh thông kiếm thuật? Không đúng, ta thấy khớp xương bàn tay y thô cứng, kém xa người thường về độ linh hoạt, nhưng thiên phú quyền pháp lại kinh người. Nếu dùng đôi tay đó vào kiếm thuật, tất yếu thành tựu sẽ rất hạn chế. Một người như vậy học kiếm để làm gì?"

"Chuyện này lão phu cũng không rõ." Bắc Đường Thương Tuyệt lắc đầu: "Nhưng thực lực của tên nhóc này quả thật đáng gờm, thậm chí có thể không dưới ngươi. Nếu không phải vậy, ta đã không dung túng cho ngươi hồ đồ như thế."

"Đa tạ bá phụ!"

Bắc Đường Uyển Nhi ngượng ngùng cười khan. Nàng hiểu rằng dù mình là người được chọn làm tộc chủ kế nhiệm, nhưng quyền lực cũng chưa lớn đến mức có thể tự ý gây ra sóng gió để giúp Trang Vô Đạo tranh đấu với đám con cháu thế gia kia. Nay có Bắc Đường Thương Tuyệt chấp thuận, tình hình đã hoàn toàn khác.

Hôm nay nếu không có Bắc Đường Thương Tuyệt ở đây, e rằng cũng khó khiến Trang Vô Đạo chịu nhượng bộ.

Trong mắt nàng lại lóe lên tia sáng kỳ lạ. Điều nàng muốn biết nhất lúc này chính là Trang Vô Đạo rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu thực lực. Chuyện này thực sự khiến người ta phải tò mò.

---

Khi Bắc Đường Thương Tuyệt và Bắc Đường Uyển Nhi đang bàn luận về Trang Vô Đạo, y đã trở về Ly Trần Học quán, đang dùng ý niệm đối thoại với kiếm linh Vân Nhi.

Giọng nói của Vân Nhi truyền trực tiếp vào đầu Trang Vô Đạo, thanh âm trong trẻo như ngọc rơi trên mâm, nhưng lại ẩn chứa một tia lãnh đạm cô ngạo khó nhận ra.

"Bắc Đường Thương Tuyệt kia tuy chỉ là Luyện Khí hậu kỳ, nhưng nhãn lực không tồi, lại chuyên tu linh thức. Chuyện ngươi tu luyện công pháp hoành luyện e rằng không gạt được hắn đâu."

Trang Vô Đạo khựng bước. Với bản lĩnh của Vân Nhi mà vẫn không qua mặt được Bắc Đường Thương Tuyệt sao? Nhưng ngẫm lại cũng là chuyện trong dự liệu, khoảng cách giữa hai người là cả một đại cảnh giới, nếu đối phương không nhìn ra được chút manh mối nào thì y mới thấy kinh ngạc.

"Ta biết rồi, việc này không sao."

Vốn dĩ y không hy vọng che giấu được toàn bộ thực lực trước mặt Bắc Đường Thương Tuyệt. Điều Trang Vô Đạo cần làm là tỏ ra e sợ người khác biết thực lực của mình đột nhiên tăng mạnh. Có điều như vậy, trong mắt người nhà Bắc Đường, y khó tránh khỏi bị gắn mác là kẻ ẩn nhẫn, tâm cơ thâm sâu.

"Chẳng phải nói khoảng bảy mươi chiêu mới bại sao? Tại sao lại mạo hiểm giành chiến thắng trước Bắc Đường Uyển Nhi như vậy?"

May mà nhà Bắc Đường hiện đang có việc cần dùng đến y, lại thêm tâm tính Bắc Đường Uyển Nhi không điên cuồng như biểu hiện ban đầu. Nếu không, hôm nay Trang Vô Đạo chưa biết chừng đã rơi vào cảnh đầu một nơi, thân một nẻo.

Giọng Vân Nhi vẫn bình thản giải thích: "Bắc Đường Uyển Nhi kia thực lực kinh người, ta không ngờ nàng ta lại tu thành một môn ngụy huyền thuật trước khi đạt tới Luyện Khí cảnh. Ngụy Linh Khiếu của nàng ta mới mở chưa đầy một năm, lại có vết thương cũ nên không thể khống chế hoàn toàn. Lúc đó nếu để nàng ta thi triển chiêu ấy, Kiếm chủ dù không chết cũng sẽ trọng thương. Vân Nhi bất đắc dĩ phải làm vậy, mong Kiếm chủ thứ tội."

"Thật sự như vậy sao?"

Trang Vô Đạo nửa tin nửa ngờ. Dù chỉ ở chung vài ngày, y cũng nhận ra kiếm linh của Khinh Vân Kiếm này tính tình vô cùng cao ngạo, không chừng vì không chấp nhận được việc cố ý thua nên mới làm như vậy.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑