Kiếm Động Sơn Hà (Bản dịch)

Chương 87. Mệnh Thế Thần Thông 87

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Nhớ lại lời trêu chọc vừa nãy của Tần Phong, Trang Vô Đạo không khỏi thầm bực bội. Y hung hăng lườm gã một cái, rồi chẳng buồn ngoảnh đầu lại, sải bước ra khỏi chính sảnh.

Tần Phong thấy vậy lại càng khoái chí, cất tiếng cười ha hả vang động cả gian nhà. Mấy tên thuộc hạ Thanh Y Đường đang tuần tra bên ngoài đều ngơ ngác nhìn nhau, lộ vẻ kinh ngạc.

※※※※

Dù trước kia cùng ở trên một con phố, nhưng Trang Vô Đạo vẫn thấy đại viện vốn là tổng đà của Thanh Y Đường này vô cùng xa lạ. Y chưa từng đặt chân đến đây, mấy năm trước chỉ mới xa xa liếc nhìn một cái đã bị người ta xua đuổi như ruồi nhặng.

May nhờ có người dẫn đường, chẳng mấy chốc y đã tới một gian chính phòng trong tiểu viện phía đông. Khi đến nơi, Trang Vô Đạo không khỏi hơi biến sắc.

Sàn nhà lát đá cẩm thạch, toàn bộ gia cụ làm bằng gỗ hồng mộc, cột nhà nạm vàng và chạm trổ rồng phượng tinh xảo. Cách bài trí trong căn phòng này so với những nhà đại phú cũng chẳng kém bao nhiêu. Những nơi y từng ở trước kia nếu đem so với nơi này thì chẳng khác nào ổ chó.

Điều khiến y vui mừng nhất là một gian sương phòng bên trái đã được sửa sang lại. Sau khi mở rộng và bố trí pháp trận, nơi này đã biến thành một gian linh thất. Linh khí nồng đậm bên trong không hề kém cạnh gian phòng y vẫn dùng ở Học Quán. Nghe nói đây là viện lạc Sử Báo từng ở, lúc này lại được Tần Phong trực tiếp giao cho y.

Trang Vô Đạo thấy nơi này rất hợp ý, lòng thầm khấp khởi. Cộng thêm bao nhiêu chuyện xảy ra suốt ngày hôm nay khiến y thực sự khó mà ngon giấc, y liền dứt khoát vào trong tĩnh thất bắt đầu luyện quyền.

Uống một viên Dưỡng Tủy Đan, y theo lệ thường khởi đầu bằng một bộ Phục Hổ Quyền Pháp. Sau khi luyện xong, đang cảm nhận hiệu quả dưỡng tủy luyện cốt, Trang Vô Đạo chợt thấy xương cốt toàn thân mình lại có phần âm ỉ đau nhức.

Không rõ nguyên do, Trang Vô Đạo chỉ có thể thầm đoán liệu đây có phải là di chứng sau khi luyện cấp tốc Ngưu Ma Nguyên Bá Thể hay không.

"Nhưng sáng sớm nay khi tỉnh lại, rõ ràng mình không hề có cảm giác này."

Y thử hỏi kiếm linh, nhưng Vân Nhi kia chẳng hiểu sao lại hoàn toàn không có phản ứng. Y không cách nào chủ động liên lạc với kiếm linh của Khinh Vân Kiếm, nhưng chỉ cần Lạc Khinh Vân muốn là có thể trực tiếp nói chuyện với y.

Hết cách, Trang Vô Đạo lại luyện thêm một lượt Phục Hổ Quyền, nhưng xương cốt toàn thân càng lúc càng khó chịu. Y không dám luyện tiếp nữa, đành phải khoanh chân ngồi xuống, vận tâm pháp Uẩn Kiếm Quyết để điều tức.

Nói cũng lạ, mấy hôm trước khi y luyện môn tâm pháp này, mỗi khi hít thở thì kinh mạch toàn thân đều đau nhức âm ỉ. Lúc này cảm giác khó chịu đó đã biến mất, ngược lại y thấy toàn thân vô cùng khoan khoái. Xem ra Ngưu Ma Nguyên Bá Thể thực sự đã cường hóa thân xác và kinh mạch của y không ít.

Không còn chút e dè nào, Trang Vô Đạo dần dần toàn tâm nhập định. Y mơ hồ cảm nhận được một thanh kiếm như có như không đang hình thành giữa lồng ngực và bụng của mình.

"Uẩn Kiếm Quyết, uẩn kiếm? Lẽ nào thật sự có thể uẩn dưỡng ra một thanh kiếm? Vân Nhi nói môn Uẩn Kiếm Quyết này nếu luyện đến đại thành không những có thể khai mở bốn mươi chín cái ngụy Linh Khiếu, mà còn tu thành một môn bản mệnh huyền thuật tuyệt đỉnh. Không biết là thật hay giả?"

"Bất kể thế nào, ta có thể giống như Bắc Đường Uyển Nhi, trước khi tiến vào Luyện Khí Cảnh mà tu thành một ngụy Linh Khiếu thì đã mãn nguyện lắm rồi."

Trang Vô Đạo thực sự vô cùng ngưỡng mộ thức ngụy huyền thuật Bách Liệt Thiên Phong mà Bắc Đường Uyển Nhi từng thi triển trên thuyền. Bắc Đường Uyển Nhi thua trong tay y không phải vì chiêu thức ấy uy lực không đủ, mà là vì nàng mang thương tích, lại xui xẻo gặp phải Vân Nhi - một vị tông sư võ đạo tuyệt đỉnh nên mới bại trận.

Tu tập Uẩn Kiếm Quyết cần đạt đến cảnh giới vật ngã lưỡng vong, nhưng Trang Vô Đạo lại nhập môn từ ngoại công, tạm thời chưa thể đạt tới trạng thái tâm không tạp niệm, thuần khiết như nước. Vừa miên man suy nghĩ vừa vận tâm pháp điều tức, dần dần ý thức của y trở nên mơ hồ rồi chìm vào giấc ngủ sâu.

Trong mộng cảnh được bao bọc bởi sương mù ngũ sắc, nữ tử có dung nhan diễm lệ khôn tả kia vẫn lơ lửng giữa không trung, ngay trước mặt y.

"Kiếm chủ, ngươi đến rồi!"

Vân Nhi khẽ nhún gối hành lễ, vẻ mặt không chút biểu cảm nói: "Vân Nhi vừa rồi linh năng cạn kiệt, không thể đáp lại lời Kiếm chủ gọi, mong Kiếm chủ đừng trách."

"Linh năng?" Trang Vô Đạo nhướng mày, lúc giao chiến với Trang Đồng y đã tò mò về điều này.

"Phải, là linh năng. Do tụ linh mà thành, là cội nguồn của thuật pháp."

Vân Nhi gật đầu, giọng nói có phần mệt mỏi: "Khinh Vân Kiếm bị tổn hại quá nặng, linh năng tụ tập mỗi ngày có hạn, lại thêm trước đó đã tiêu hao không ít Nguyên Linh. Sau hôm nay, Vân Nhi cần phải tĩnh dưỡng thêm ba ngày nữa mới có thể giúp được Kiếm chủ."

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑