Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Được rồi, tôi mệt rồi, phải nghỉ ngơi thôi. Tối nay tôi ngủ ở đâu đây?" Tôi nói, đưa tay vẫy vẫy Tiểu Lệ Quỷ.

Tiểu Lệ Quỷ vẫn đang ôm lon nước ngọt hương cam uống vô cùng vui vẻ. Thấy tôi sắp đi ngủ, mũi nó nhăn lại, lập tức nhe răng nanh ra, dọa trong lòng tôi lạnh toát: Đây chính là cọp đấy.

Chuyện xua quỷ này chẳng khác nào xua cọp nuốt sói. Nuôi không cẩn thận là sẽ bị phản phệ.

Chẳng qua từ nhỏ tính cách tôi đã trầm mặc. Mặc dù trong lòng vô cùng sợ hãi nhưng tôi vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, thấy nó không tới còn nhíu mày lại.

Tiểu Lệ Quỷ thấy tôi không vui bèn ngoan ngoãn lại, ôm lon nước ngọt chầm chậm tiến về phía tôi. Kiểu đi cách mặt đất ba phân này dù nhìn thế nào cũng khiến người ta cảm thấy rất đáng sợ. Đặc biệt là bộ áo đỏ cùng đôi mắt đen kia, lúc tức giận gân xanh nổi đầy trên cổ và trên mặt, hoàn toàn không phải thứ mà giác quan con người có thể chịu đựng được.

Nó ngoan ngoãn ôm lấy cổ tôi. Lúc này tôi mới quay đầu sang nhìn Triệu Thiến. Ai ngờ lúc này Triệu Thiến đã bị dọa sợ đến mức đứng ngây ra tại chỗ, tay ôm ngực thở hổn hển, không thốt nổi nên lời. E rằng nếu không có tôi ở đây, cô đã sớm vắt chân lên cổ bỏ chạy mất mạng từ lâu rồi.

"Căn phòng... ở bên kia... tôi đi dọn dẹp cho anh ngay đây..." Triệu Thiến đứng lên như cái máy. Sau khi đi ngang qua Tiểu Lệ Quỷ, cô ta gần như chạy vội vào căn phòng ở tầng một.

Tôi đi theo cô ta, cũng bước vào trong.

Nơi này được trang trí rất sang trọng, máy tính tivi là đồ cơ bản, ngay cả trên giá sách cũng bày rất nhiều sách. Tôi đưa mắt nhìn lướt qua, đều là một số thư tịch tam giáo cửu lưu. Nhưng mà đa số là của Đạo giáo và Nho môn, Phật giáo thì gần như không có.

"Đây là thư phòng của cô sao?" Tôi hỏi.

"Dạ, tầng trên tôi đã đặc biệt thiết kế lại, chỉ có một phòng ngủ và phòng cho khách. Phòng cho khách đã nhường cho Tiểu Tuyết, những khu vực khác đều được cải tạo thành đạo tràng nhỏ của tôi. Cho nên tầng một ngoài phòng khách lớn ra thì chỉ còn lại thư phòng thôi. Đành tủi thân anh chịu khó một chút vậy. Nếu anh không thích, tôi sẽ ngủ ở thư phòng, anh... anh có thể ngủ ở phòng ngủ của tôi." Triệu Thiến ngượng ngùng nói.

Thư phòng của Triệu Thiến khá rộng, khoảng mấy chục mét vuông, ngay cả giường lớn để nghỉ trưa cũng có. Cho nên cũng có thể coi là một phòng ngủ đa năng rồi. Thực ra nó sang trọng hơn phòng cho khách không chỉ một chút.

"Không sao, phòng của con gái thì thôi bỏ đi, ở đây là được rồi. Cái máy tính này tôi dùng được không?" Tôi không khách sáo hỏi. Có máy tính, tôi có thể tra cứu những tin tức mới nhất cùng đủ loại tư liệu. Tin tức là thứ không thể thiếu.

"Có thể, chỉ là không được xóa ảnh chụp của tôi ở trên đó và một vài thông tin công việc." Triệu Thiến cẩn thận dặn dò.

"Ừm, chuyện này không thành vấn đề. Tôi không hứng thú với mấy thứ đó, tôi chỉ thỉnh thoảng dùng công cụ tìm kiếm thôi." Tôi giải thích.

Trong lúc tôi quan sát hoàn cảnh xung quanh, Triệu Thiến đang cúi người trải giường. Ban nãy ở tầng trên cô đã thay trang phục thường ngày. Chiếc áo sơ mi trắng dáng rộng phối cùng chân váy xếp ly màu xanh lam khiến người nhìn phải sáng mắt lên.

Nhìn kỹ một chút, vóc dáng của cô quả thực vô cùng bốc lửa, mông cũng rất đầy đặn. Thảo nào hôm nay nếu không có anh trai vác ngang eo cô chạy đi, suýt chút nữa là cô đã không thoát ra được rồi. Bây giờ nhìn kỹ lại, quả thật khiến tôi khô miệng khô lưỡi.

Tôi tuy rằng thích nữ sắc nhưng không phải loại sắc lang cầm thú, nên lập tức kiềm chế cặp mắt gian tà của mình lại. Hơn nữa tôi cũng hơi sợ tức phụ tỷ tỷ ghen. Nếu để cô ấy nổi trận lôi đình thì cả đêm nay tôi đừng hòng chợp mắt. Trước kia có mấy lần tôi muốn tiếp cận cô gái khác đều bị cô ấy hành cho sặc gạch, báo hại người ta cuối cùng còn nhận xét con người tôi âm u, tà môn.

Thư phòng chẳng có gì nhiều để dọn dẹp. Chỉ là chăn mền hơi lộn xộn một chút, sắp xếp lại là xong.

"Xong rồi, cũng khá muộn rồi. Anh ngủ trước đi, sáng sớm mai chúng ta sẽ xuất phát." Những cử chỉ tự nhiên của Triệu Thiến toát lên khí chất dịu dàng thanh tĩnh chỉ có ở đại tiểu thư khuê các. Tuổi tác của cô ta cũng xấp xỉ tôi, quả thực rất dễ khiến đàn ông rung động.

"Cô cũng ngủ sớm đi, ngày mai đừng có ngủ quên đấy." Tôi mỉm cười trêu chọc cô ấy.

Triệu Thiến hờn dỗi lườm tôi một cái, ngay sau đó lại mỉm cười. "Dạ, được, anh cũng vậy nhé."

Tôi đưa mắt nhìn cô ta bước ra khỏi cửa. Sau khi khóa trái cửa phòng lại, tôi mới mở chiếc vali da của bà ngoại ra.

Đồ đạc trong vali không nhiều, đều là một số xấp vải vóc mới tinh do người khác tặng cho bà ngoại. Bên trong những lớp vải cẩn thận bọc một cuốn vở với dòng chữ phồn thể in trên bìa là "Vở bài tập học sinh tiểu học", cùng vài cái hũ rỗng. Trên mặt hũ chạm trổ chi chít những dòng chú văn. Tôi nhìn qua liền cảm thấy thứ này cao cấp hơn hũ phong hồn của Tiểu Lệ Quỷ rất nhiều. Trong lòng tôi bất giác suy đoán: Đây có lẽ chính là đồ vật mà bà ngoại từng sử dụng.

Tiểu Lệ Quỷ đứng bên cạnh tôi. Khi thấy tôi lấy ra một chiếc hũ phong hồn bị thủng một lỗ nhỏ, nó liền vươn hai tay tới, ôm chầm chiếc hũ rỗng vào lòng rồi không ngừng vuốt ve, lộ ra vẻ mặt buồn bã.

Tôi cảm thấy con quỷ từng sống trong hũ phong hồn rỗng này có lẽ là một người bạn vô cùng quan trọng của Tiểu Lệ Quỷ. Nếu không, nó đã chẳng bộc lộ vẻ mặt như thế này.

Sau đó, tôi lại tìm thấy một chiếc hũ phong hồn bị nứt khác bên trong một lớp bọc khác. Mặc dù trên chiếc hũ này còn dùng cả chữ triện để chạm khắc, nhưng mức độ tàn phá lại càng kinh người hơn, gần như không giữ nổi hình dạng ban đầu.

Tiểu Lệ Quỷ nhìn thấy chiếc hũ này liền thút thít khóc lên. Trong lòng tôi đã lờ mờ đoán ra: Chiếc vali này chính là thứ mà bà ngoại đã mang ra khỏi Tiểu Nghĩa Thôn để đi tìm người khác tính sổ. Còn hũ phong hồn bên trong hẳn chính là những lệ quỷ thực chiến thực thụ được bà ngoại nuôi dưỡng sát bên mình.

Lục tìm xuống phía dưới, tôi lại thấy vài mảnh vỡ của hũ phong hồn được bọc trong lớp vải đỏ lớn. Những mảnh vỡ này nát vụn thê thảm, hệt như bị ai đó ném mạnh xuống đất, đến ngay cả hình dáng cũng chẳng còn lưu lại.

Tôi hoàn toàn có thể tưởng tượng ra sự thảm khốc của trận đại chiến đó, thậm chí là cả cảnh tượng hoành tráng lệ hồn bủa vây, bách quỷ dạo bước giữa ban ngày dưới cái vẫy tay quát tháo của bà ngoại.

Tôi rút chiếc hũ phong hồn đơn giản của Tiểu Lệ Quỷ từ trong túi quần ra, đặt cạnh so sánh. Trong lòng tôi muôn ngàn cảm xúc ngổn ngang đan xen.

Nếu luận về độ tinh xảo của hũ phong hồn thì chiếc hũ này đem so với những cái đã vỡ kia căn bản không hề cùng một đẳng cấp. Một bên là tiểu quỷ, một bên thậm chí rất có khả năng là cấp bậc quỷ vương.

Những lệ quỷ mà bà ngoại mang đi đều vô cùng lợi hại. Bà không nỡ mang Tiểu Lệ Quỷ theo cùng. Có lẽ bà đã sớm biết chuyến đi này lành ít dữ nhiều, một đi không trở lại.

Từng cơn âm phong lạnh lẽo sau lưng tôi bỗng nhiên thổi lên đầy khó hiểu. Tôi biết: Cửu công chúa cũng nổi giận rồi.

Đôi bàn tay tái nhợt của Tiểu Lệ Quỷ không ngừng mơn trớn trên những mảnh vỡ, đôi môi nhỏ mím chặt, nước mắt tuôn rơi hệt như những hạt châu, dường như nó đang nghẹn ngào trong câm lặng. Xem ra từng chiếc hũ phong hồn bị phá hủy đều đã phải trải qua một trận đại chiến vô cùng tàn khốc, mới khiến cho những con quỷ được nuôi dưỡng bên trong tan thành mây khói, hũ phong hồn vỡ nát.

Mà mối quan hệ giữa Tiểu Lệ Quỷ và những lệ quỷ này e rằng không chỉ đơn thuần là bạn bè, có lẽ còn là tình sư đồ, hay thậm chí là cha mẹ.

Tôi vươn hai tay ra, nhẹ nhàng ôm Tiểu Lệ Quỷ vào lòng. "Mối thù này chúng ta nhất định sẽ báo, vay thế nào thì trả thế ấy. Chúng ta sẽ cùng nhau tiễn bọn chúng xuống địa ngục!"

Tiểu Lệ Quỷ tủi thân ôm chặt lấy tôi, lớn tiếng khóc òa lên. Có lẽ, đây chính là lần giao tâm chân chính đầu tiên giữa tôi và nó.

Sau khi dỗ dành Tiểu Lệ Quỷ, tôi bắt đầu cầm lấy quyển vở bài tập tiểu học đã hoen ố ngả vàng của bà ngoại lên. Lật xem vài trang, tôi mới nhận ra: Cuốn vở này lại chính là cuốn bút ký ghi chép cuộc đời bà. Từng dòng từng chữ bên trong đều lưu lại những sự việc mà bà từng trải qua.

Nội dung bên trong bắt đầu ghi chép từ lúc bà ngoại kế thừa đạo thống, kéo dài mãi cho đến trang cuối cùng là lúc bà trở về Tiểu Nghĩa Thôn.

Tính nhẩm tuổi tác của bà ngoại, tôi phát hiện những dòng lý lịch thuở trước vô cùng nhiều, giai đoạn trước năm ba mươi tuổi đã chiếm hơn phân nửa. Tôi không xem kỹ phần này. Còn phần phía sau do có sự góp mặt của tôi nên tôi đã tập trung đọc kỹ hơn. Nội dung phía trên ngoài nét chữ nguệch ngoạc ra thì sự việc được ghi lại cũng vô cùng giản lược.

Điển hình như đoạn ghi chép về Cửu công chúa ở phía sau: "Đạo Tông truyền thừa, thiên chi cửu nữ, chuyển hồn nơi thế gian, cứu nạn mà chết, vạn dân huyết y, cũng thần cũng quỷ, muôn vàn cầu khẩn, hạ giá gả cho cháu ta, thật là may mắn vô cùng."

Đoạn này cho thấy sự vui mừng của bà ngoại, nhưng cũng chỉ là ghi chú bổ sung mà thôi. Bởi ở phần trước, khi bà ngoài hai mươi tuổi, còn có một đoạn viết rằng:

"Đạo Tông truyền thừa, thiên chi cửu nữ, từ khi có được, trăm lần cầu thỉnh không một lần ứng đáp, không rõ nguyên do, than ôi buồn thay."

Điều này chứng tỏ Cửu công chúa vô cùng cao ngạo. Dưỡng Quỷ đạo từ thế hệ Đạo Tông thật ra vẫn luôn truyền thừa Cửu Công Chúa. Cô ấy không những nửa thần nửa quỷ, bất tử bất diệt, mà dường như còn vô cùng lợi hại. Thế nhưng trải qua bao đời nay, những ghi chép về chiến tích của cô ấy lại gần như bằng không. Xem ra vị này vô cùng khó thỉnh, lúc bà ngoại còn trẻ từng cố gắng thỉnh Cửu công chúa ra nhưng vẫn không thể thành công.

Mãi cho đến cuối cùng nàng mới chịu nhận lời hạ giá làm cô dâu nuôi từ bé cho tôi. Có lẽ đến chính bà ngoại cũng không thể hiểu thấu được đạo lý này.

Có điều, trong nhật ký cũng ghi lại chuyện sau khi bà ngoại rời núi đã đi đến những nơi có âm khí và oán khí cực nặng, trải qua muôn vàn gian khổ để thu phục và nuôi dưỡng lệ quỷ. Sau đó còn ghi lại một số câu chuyện về việc bà đeo mặt nạ quỷ đi hành hiệp trượng nghĩa.

Nhớ đến chiếc mặt nạ quỷ, tôi lập tức mở vali da ra. Quả thực đã tìm thấy nó. Chiếc mặt nạ này có thể che khuất hơn nửa khuôn mặt, chỉ để trống một phần ở bên phải. Nhìn vào những vết xước thì dường như nó đã bị đánh nứt.

Một khi bà ngoại phải bước vào quyết chiến đấu pháp, hoặc bước đến những nơi không muốn lộ thân phận, có lẽ bà sẽ đeo chiếc mặt nạ quỷ này lên. Trông nó vô cùng âm u đáng sợ, hệt như món đồ tà ác của những kẻ phản diện. Thảo nào người ngoài lại gọi bà ngoại là "Chu Lão Ma". Mang thứ này lên rồi thì e rằng đến giới tính nam nữ cũng chẳng thể phân biệt nổi.

Những hoa văn được vẽ trên chiếc mặt nạ rất đơn giản và rõ nét nhưng lại dữ tợn vô cùng. Nhìn sơ qua thì có vẻ như nó có từ thời Tiên Tần. Phía trên còn hằn lại vô số vết xước lộn xộn, hẳn đây là một món đồ cổ. Thế nhưng ở thời đại bây giờ mà mang nó ra đường thì e rằng người ta sẽ mắng là đồ dở hơi. Nếu đem ra chợ đồ cổ thì khéo lại bán được kha khá tiền.

Nghĩ ngợi một lát, tôi cất nó trở lại vào trong vali. Mặc dù không đến mức phải mang đi bán nhưng tôi cũng chẳng có ý định sẽ đeo nó lên. Sau đó, tôi lại tiếp tục lục lọi cuốn vở bài tập để tìm kiếm manh mối về Tiểu Lệ Quỷ.

Mãi cho đến khi tôi đọc được một đoạn ghi chép ở giai đoạn tuổi trung niên của bà ngoại, ngón tay tôi cuối cùng mới dừng lại: "Thị trấn Dẫn Phượng, từng có phượng lai, giấu đóa sen côi, gợi lòng thương xót, nửa đời về sau, tịch liêu bầu bạn."

Cũng đúng vào khoảnh khắc này, Tiểu Lệ Quỷ bỗng nhiên nín khóc mỉm cười. Dường như nó biết đoạn ghi chép kia chính là đang nhắc đến bản thân.

Thị trấn Dẫn Phượng...

Rốt cuộc Thị trấn Dẫn Phượng là ở đâu? Trên bản đồ căn bản làm gì có địa danh này?

Xâu chuỗi lại với độ tuổi của bà ngoại ở thời điểm đó, tôi thầm nghĩ: Có khi Thị trấn Dẫn Phượng này chính là tử trấn. Vậy chẳng hóa ra Tiểu Lệ Quỷ đến từ tử trấn sao?

"Ngươi là người ở Thị trấn Dẫn Phượng sao? Hay nói cách khác chính là người của tử trấn?" Tôi dò hỏi.

Tiểu Lệ Quỷ gật gật đầu, sau đó lại lắc lắc đầu.

"Từng có phượng lai, nói như vậy có nghĩa là ngươi không phải người của Thị trấn Dẫn Phượng, nhưng lại chết ở đó sao? Sau đó được bà ngoại phát hiện rồi mang về nhà?" Tôi tiếp tục hỏi.

Nghĩ lại thì, Tiểu Lệ Quỷ quả thực đã được bà ngoại nuôi dưỡng từ mấy chục năm trước. Nó không phải là loại lệ quỷ dùng cho thực chiến, mà chỉ là được bà đưa về nhà để bầu bạn trong những năm tháng cô liêu nửa đời về sau. Khoảng thời gian đó cũng vừa lúc bà ngoại chuẩn bị về ở ẩn tại Tiểu Nghĩa Thôn, chắc hẳn bà đã cảm thấy vô cùng cô đơn hiu quạnh.

Lần này Tiểu Lệ Quỷ gật đầu thật mạnh, xem ra là đang ngầm thừa nhận những phán đoán của tôi.

Từ đó, tôi cũng nảy sinh ra vô vàn suy đoán về thân thế của Tiểu Lệ Quỷ. Dĩ nhiên, nếu muốn tìm hiểu được những thông tin xác đáng, có lẽ tôi phải đợi đến khi mình học được quỷ ngữ mới có hi vọng. Trong bí thuật Dưỡng Quỷ, bước tu luyện quan trọng nhất chính là học quỷ ngữ.

Những sự việc được ghi chép trong nhật ký từ sau khi bà trở về từ Thị trấn Dẫn Phượng đã ít đi rất nhiều, khoảng cách thời gian cũng ngày một dài thêm. Đa phần nội dung chỉ viết về việc sau khi bà ngoại tìm thấy Tiểu Nghĩa Thôn bỏ hoang thì bắt đầu lục tục có người vì mến danh mà lặn lội đường sá xa xôi vất vả tìm đến bà. Sau đó lại vì lý do cá nhân mà cam tâm tình nguyện ở lại Tiểu Nghĩa Thôn.