Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 22. Chiêm Ngưỡng Chân Dung

"Chút dương thọ đó của ngươi không đủ để chân thân của ta lưu lại dương gian quá lâu, ngươi còn lời gì muốn nói với ta không?" Tức phụ tỷ tỷ vẫn giữ vẻ mặt người sống chớ lại gần.

"Tôi muốn nhìn cô một lần, chỉ một lần thôi." Dẫu sao thời gian cũng chẳng còn nhiều, ngàn lời vạn ngữ chi bằng một lần gặp gỡ. Tôi quả thật rất tò mò, vị tức phụ tỷ tỷ trong trang phục cổ đại này rốt cuộc có dung mạo ra sao.

"Ba mươi năm dương thọ, ngươi có bằng lòng không?"

Cô ấy thẳng thừng ném lại một câu, giọng điệu lạnh lẽo, tựa hồ chẳng còn là vị tức phụ tỷ tỷ suốt ngày lén lút kéo góc áo tôi nữa.

Ba mươi năm dương thọ chỉ để đổi lấy một ánh nhìn? Tôi nói này Cửu công chúa ơi là Cửu công chúa, cô đây đâu phải là tống tiền cướp bóc nữa, đây rõ ràng là đòi mạng mà!

"Được." Tôi vẫn cắn răng gật đầu. Sống nay chết mai, hiện giờ tôi đã vướng phải chuyện tày đình, bà ngoại cũng nói tôi cữu tử nhất sinh, cộng trừ nhân chia tính ra thì cũng chỉ còn lại mấy năm ngắn ngủi, ba mươi năm thì tính là gì? Tôi có thì cứ lấy đi.

"Ngươi... dùng ba mươi năm dương thọ đổi lấy một lần chiêm ngưỡng chân dung của ta, đáng sao?" Tức phụ tỷ tỷ im lặng một lát, dường như có chút ngỡ ngàng trước câu trả lời của tôi.

"A... từ nhỏ cô đã nhìn tôi lớn lên. Hai mươi năm qua, cô bảo vệ tôi vô số lần thoát khỏi tử kiếp. Chỉ riêng điều này thôi, ba mươi năm lại tính là gì? Nếu như trong cuộc đời này, ngay cả cơ hội nhìn cô một lần tôi cũng không có, thì tôi sống còn ý nghĩa gì nữa? Chi bằng chết quách đi cho xong." Tôi bật cười phóng khoáng. Phim truyền hình chắc cũng diễn như vậy thôi, tôi tự thấy bản thân sến sẩm đến mức nổi da gà rồi.

Tôi dứt lời, tức phụ tỷ tỷ ngoài im lặng, vẫn chỉ là im lặng.

Thế nhưng, ngay lúc tôi gần như chắc chắn rằng cô ấy sẽ không quay lại, cô ấy đã ngoảnh đầu.

Khoảnh khắc xoay người tựa hồ kéo dài đằng đẵng ấy, cô ấy khiến tôi sinh ra một loại ảo giác, rằng tất thảy nữ tử trên thế gian này đều chỉ là hạng son phấn dung tục.

Tôi không biết tuổi thật của tức phụ tỷ tỷ hiện tại là bao nhiêu, nhưng nhìn bề ngoài, tuổi của cô ấy tuyệt đối không lớn hơn tôi.

Chẳng cần trang điểm cầu kỳ, chỉ bôi chút phấn son nhạt nhòa cũng đủ khiến người ta cảm thấy cô ấy phong hoa tuyệt đại. Thậm chí ngay cả đôi môi đỏ thắm được điểm xuyết bằng máu tươi cũng toát lên vẻ thoát tục xuất trần.

Điều khiến tôi bận tâm là, đôi mắt nhắm nghiền lại làm cô ấy trông vô cùng tĩnh lặng, vô cùng hiền hòa, tựa như những lời cay nghiệt trước đó vốn chẳng phải thốt ra từ miệng cô ấy.

Cô ấy thế này mà là quỷ sao? Tiên nữ thì đúng hơn!

Tôi tự thấy hổ thẹn với bản thân. Ba mươi năm dương thọ đổi lấy một ánh nhìn này, quả thật không uổng phí. Khí chất ung dung hoa quý ấy tuyệt đối không phải là thứ mà một con lệ quỷ có thể sở hữu. E rằng thân phận thật sự của cô ấy vốn dĩ không hề đơn giản, thảo nào phàm là chuyện gì bà ngoại cũng không thể thiếu chữ "xin".

Hít sâu một hơi, tôi muốn nói với cô ấy điều gì đó. Nhưng kết cục, tức phụ tỷ tỷ lại nở một nụ cười cô liêu, rồi tan biến như sương khói.

Trước mắt tôi chỉ còn lại một màn sương máu, đến cuối cùng, ngay cả sương máu cũng chẳng còn.

Thu dọn lại tâm trạng, tôi tìm thấy hũ phong hồn được vẽ chi chít vô số chú ấn bên trong cỗ quan tài, đoán chừng đây chính là nơi trú ngụ của tiểu nữ quỷ.

"Vào trong." Tôi dùng giọng ra lệnh bắt nó quay lại cái hũ phong hồn chỉ lớn chừng bàn tay, ngay sau đó lấy ngón tay đè nắp hũ lại. Dựa theo những cuốn sách từng đọc trước đây, tôi cầm que tre đâm rách ngón giữa, chậm rãi bắt đầu vẽ bùa.

Dẫu xuất thân là dân mỹ thuật, tôi vẫn phải mất rất lâu mới vẽ xong đống chú văn này. Đây là bước đầu tiên để nuôi tiểu quỷ. Bởi vì trước kia tôi cũng từng ảo tưởng đến chuyện phong ấn tiểu quỷ, nên đây chính là bước mà tôi đã sao chép quen thuộc nhất khi còn bé.

Sau khi vẽ kín chú ấn lên hũ phong hồn, tôi bước vào phòng ngủ của bà ngoại, chốt khóa trái cửa. Tiếp đó, tôi tìm giấy bùa, lấy tên của quỷ thần bốn phương tám hướng và quỷ vương làm chủ đạo, viết xong mười hai lá bùa, sắp xếp theo thứ tự chính phụ lên bàn thờ. Xong xuôi, tôi châm ba nén nhang, cắm vào trong lư hương đang đặt hũ phong hồn.

Nuôi tiểu quỷ là một hành vi vô cùng nghiêm túc. Trong suốt quá trình đó, tôi cẩn trọng từng lời nói hành động, không dám làm sai dù chỉ một bước, thậm chí là đọc sai nửa câu thần chú.

"Ra đây, huyết thực." Làm xong pháp sự, tôi hướng về phía hũ phong hồn trên mặt đất nghiêm giọng quát.

Hũ phong hồn run rẩy bất quy tắc, rất nhanh, nắp hũ phát ra một tiếng "cạch" rồi mở tung.

Lúc này, tiểu nữ quỷ mới chậm rãi thò đầu ra khỏi hũ phong hồn. Đôi mắt đen ngòm của nó lấy một góc độ trái ngược với người thường, từ dưới ngước lên chằm chằm nhìn tôi, rồi vặn vẹo cái cổ với tốc độ không nhanh không chậm. Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên, khiến kẻ làm chủ nhân như tôi khoảnh khắc này cũng bị dọa cho kinh hồn bạt vía.

Nó thè lưỡi, liếm nhẹ lên ngón tay giữa vẫn chưa kịp khô máu đóng vảy của tôi. Dường như phát hiện ra đây đúng là huyết thực mà mình khao khát, nó lập tức nhe ra hai chiếc răng nanh đáng sợ.