Kiếp Thiên Vận (Dịch)

Chương 44. Thất Thố Trình Độ

Đợi lão lên xe, tôi phát hiện lão còn lôi ra một chiếc máy tính bảng. Chuyện này khiến ấn tượng của tôi về lão bỗng chốc trở nên ấm áp hơn hẳn, xem ra lão vẫn theo kịp thời đại lắm.

Cứ như vậy, chỉ còn lại Triệu Thiến, Úc Tiểu Tuyết và tôi, ba người ngồi chung chiếc xe SUV Audi kia.

"Anh Nhất Thiên, anh biết lái xe không? Đường núi tôi chạy hơi không quen." Triệu Thiến khách sáo hỏi tôi.

Quả thực không thể không nói, so với vẻ ngây ngô khờ khạo vô tư của Úc Tiểu Tuyết, Triệu Thiến mang một nét thanh tú đặc trưng của người trong đại gia tộc. Mọi chuyện cô làm đều cố gắng duy trì sự nề nếp. Cô làm vậy chắc là để giữ thể diện cho tôi, dù sao phụ nữ lái xe còn đàn ông lại nằm ườn ra thoải mái thì ra thể thống gì chứ.

Tôi cảm thấy nếu ai cưới được người con gái như vậy, nhắm chừng sẽ đỡ phải lo nghĩ nhiều.

"Biết chứ, hồi trước ở trên thành phố tôi từng lái xe van." Tôi mỉm cười, ý bảo xe sang thì thực sự chưa từng lái bao giờ.

"Ồ, ra là vậy. Nhưng tôi thấy người lái xe van kỹ thuật cũng tốt lắm, hay là anh lái nhé?" Trên mặt Triệu Thiến chan chứa ý cười, nhưng không hề có nửa điểm trào phúng.

"Kỹ thuật của tôi bình thường thôi, xe này là số tự động phải không? Tôi e là không rành, thôi cô lái đi." Tôi từ chối. Đùa à, cái xe này đáng giá cả triệu tệ, tôi đâu dám động vào lung tung, rủi mà va quệt thì lấy đâu ra tiền đền.

Nghĩ mà xem, chuyến về nhà lần này ngoại trừ tiền xe, số dư trong thẻ của tôi hiện tại cũng chỉ còn lại hơn một ngàn năm trăm tệ. Nhà Úc Tiểu Tuyết cũng nghèo, lần này ra ngoài nhắm chừng trong túi cạn kiệt, là hàng xóm láng giềng, lên huyện tôi còn phải lo cho em ấy nữa.

"Dạ... Vậy được rồi, để tôi lái." Đôi mày ngài của Triệu Thiến khẽ cong xuống, dáng vẻ có chút khó xử. Nhưng thấy tôi một mực kiên trì, cô cũng đành bước lên xe.

Úc Tiểu Tuyết nhìn thấy nội thất sang trọng ở băng ghế sau, lập tức ngồi vào rồi sờ soạng khắp nơi.

Vốn dĩ tôi muốn ngồi phía sau cùng Úc Tiểu Tuyết, nhưng chỉ mới trong nháy mắt, Úc Tiểu Tuyết đã nằm ngang ra ngủ say sưa. Trông em ấy ngủ rất ngon, xem ra thức trắng hai ngày hai đêm đã khiến em ấy mệt lả rồi.

Tôi đành phải lên ghế phụ lái, nhìn Triệu Thiến lái xe.

Kết quả, trên đường đèo quanh co tôi suýt bị Triệu Thiến làm cho sợ chết khiếp. Trình độ đó của cô mà cũng gọi là lái xe sao?

Ngay cả khi vướng hòn đá to bự chảng, cô cũng trực tiếp cán qua, chiếc xe nảy lên thật cao, khiến tim tôi cũng nhảy vọt lên tận cổ họng.

Bên đường toàn là vách núi, nếu đây không phải xe SUV, e rằng chúng tôi đã lao xuống núi uống trà với Diêm Vương từ lâu rồi. Thảo nào ban nãy Hải lão chạy trốn nhanh đến thế.

Cuối cùng, tôi vội vàng gọi Triệu Thiến đổi sang ghế phụ.

Triệu Thiến vô cùng ngượng ngùng, hai má đỏ bừng. Cô dùng hai tay vỗ vỗ lên má, sau đó mới thở phào một hơi: "Thật ra... bằng lái của tôi là mua đấy... Bình thường tôi cũng ít khi lái, toàn là tài xế của anh tôi lái thôi."

"Nhìn là biết rồi." Tôi vỗ vỗ trán câm nín, con gái quả nhiên rất đáng sợ. Bằng lái mua mà cô ta cũng dám vác xe chạy ra đường, lúc lái xe mắt còn chẳng buồn chớp lấy một cái.

Nhưng phía sau còn có người lợi hại hơn, dằn xóc kinh khủng như vậy mà vẫn ngủ say như heo chết.

"Anh Thiên, tôi muốn hỏi anh một chuyện, không biết có được không?" Thấy tôi lái xe bình ổn, Triệu Thiến mới bắt đầu mở lời.

"Cô hỏi đi." Tôi cũng tò mò vì sao Triệu Thiến lại đến tìm bà ngoại.

Suy cho cùng, bà ngoại không thích lo chuyện bao đồng, làm mấy việc này cũng chẳng phải vì tiền, bà sẽ không dưng không cớ nhúng tay vào chuyện trên huyện. Bởi lẽ một cái huyện mấy trăm ngàn dân cũng có những kẻ đạo hạnh cao thâm, làm việc vượt ranh giới thì không hay cho lắm.

"Xin hỏi anh làm công việc gì vậy?" Triệu Thiến hỏi.

"Đừng xưng hô khách sáo thế nữa, tôi cũng chẳng lớn hơn cô là bao. Gọi tôi là anh Thiên là được rồi, nếu gọi không thuận miệng, gọi Nhất Thiên tôi cũng không bận tâm đâu." Tôi mỉm cười đáp. Cô nhóc này đúng là nhiều quy củ, người quá lịch sự thường khiến tôi luống cuống tay chân.

"Dạ, dạ, anh Thiên." Trên mặt Triệu Thiến lại ửng đỏ.

Tôi thoáng câm nín, cô nhóc này gọi thật luôn kìa. Tuy nhiên, gọi là gì thì đó là quyền tự do của cô ta. Thấy cô ta lễ phép như vậy, chứng tỏ tính cách thực sự rất tốt. Trước kia tôi cứ ngỡ con cái nhà đại gia tộc thì lúc nào cũng vểnh mặt lên trời chứ.

"Thực ra bây giờ tôi chỉ là kẻ vô công rồi nghề, vừa mới bị ông chủ sa thải. Đang thấy sắp sống không nổi nữa, định bụng sau khi lo liệu tang sự xong sẽ lên huyện tìm công việc quét dọn hay bưng bê gì đó, sau đó nghĩ cách điều tra chuyện ở Tiểu Nghĩa Thôn." Tôi tự giễu nói.

"Hả? Vừa bị ông chủ sa thải sao? Thế thì tốt quá rồi!"

Không ngờ Triệu Thiến lại phấn khích vỗ tay reo lên, điều này càng khiến tôi thêm phần cạn lời. Cô nhóc này sao lại thiếu suy nghĩ vậy chứ! Người ta bị sa thải mà cô còn kêu tốt?

Chẳng lẽ mới tiếp xúc với Úc Tiểu Tuyết có nửa ngày mà đã bị lây cái bệnh khờ khạo bẩm sinh rồi?

Bắt gặp ánh mắt tôi không mấy thân thiện, Triệu Thiến liền ý thức được bản thân đã lỡ lời: "Không phải... ý tôi là, chuyện anh bị sa thải không tốt cho lắm..."