Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sau khi dừng bước, Hải lão chẳng màng mặt đất lầy lội mà ngồi bệt luôn xuống đất. Mí mắt Lâm Phi Du giật giật.

Tôi không hiểu có chuyện gì, nhưng lại cảm nhận được âm khí đang hội tụ xung quanh.

"Tiểu Lâm, cậu hộ pháp đi. Triệu Thiến, Triệu Nghị, cả hai ra sau lưng ta." Hải lão nhanh chóng trải tấm vải đỏ ra, đặt năm hình nhân giấy xuống đất. Lão lấy ra một cây bút, mở nắp phía sau để lộ một cây kim châm, chích vào ngón tay rồi bắt đầu chế tác phù chú ngoằn ngoèo lên hình nhân giấy.

Triệu Nghị hơi hoảng sợ, lập tức chạy vòng ra sau lưng Hải lão. Triệu Thiến cũng rất nghe lời mà chạy về phía này.

Mặc dù cảm nhận được âm khí lạnh thấu xương, nhưng tôi nhìn quanh vẫn không thấy bóng dáng Sơn quỷ đâu. Chẳng qua rất nhanh sau đó, cảnh báo của tức phụ tỷ tỷ đã xuất hiện. Bên tai tôi tựa như có luồng gió thổi qua. Tôi chợt ngoảnh đầu lại, phát hiện một người phụ nữ xám ngoét không biết đã xuất hiện trong rừng cây từ lúc nào, bên cạnh còn có mấy linh thể mờ ảo trông giống dã thú.

Đây chính là Sơn quỷ sao? Cảm giác cũng tưa tựa như Lệ quỷ vậy. Mấy linh thể dã thú kia lại là thứ gì?

"Tới rồi!" Lâm Phi Du thốt lên. Ông ta lập tức lấy ra nắm đinh quan tài lúc trước, tay phải cầm dao phẫu thuật. Sau khi bắt ấn quyết, ông ta rạch ngón tay giữa, siết chặt mười mấy chiếc đinh dính máu trong tay.

Mấy linh thể dã thú quái dị kia đột nhiên lao tới. Hũ phong hồn trong túi tôi rung lên bần bật. Tích Quân dường như đã cảm ứng được tình hình bên ngoài. Xem ra mấy quỷ thú này chắc cũng cùng loại với Lệ quỷ, e rằng lại là món đại bổ cho cô nhóc. Nhưng mà lúc này tôi không dám thả cô nhóc ra ngoài.

Đám quỷ thú đó chồm về phía chúng tôi. Tôi có thể cảm nhận được âm khí xung quanh đang sôi trào. Nếu để chúng vồ trúng, e rằng hậu quả thật khó lường. Một Lệ quỷ lợi hại cỡ này mà Ngô Chính Hoa cũng có thể chiêu hồn tới, quả là khó tin.

Đinh quan tài của Lâm Phi Du vô cùng lợi hại. Khi đâm trúng quỷ thú, một làn khói xanh liền bốc lên. Quỷ thú kia gầm thét rồi cuối cùng tan biến.

Lâm Phi Du cả đời không lấy vợ. Tinh khí thuần khiết ẩn chứa trong tinh huyết đồng tử của ông ta bất kể chạm vào thứ tà vật ô uế nào thì chúng cũng đều tan thành mây khói.

Hải lão vẽ ra Cửu Cung Bát Quái, lẩm nhẩm đọc: "Càn, Khôn, Cấn, Đoài, Ly, Khảm, Tốn, Chấn! Mượn Kim, mượn Mộc, mượn Thủy, mượn Hỏa, mượn Thổ, lấy âm dương tiêu trưởng, lệnh ngũ hành chuyển dời."

Nét bút cuối cùng của lão kéo một mạch xuống dưới. Sau khi nhấc bút, tay đang bắt quyết chuyển thành chưởng rồi đẩy mạnh về phía trước. Năm hình nhân giấy như mượn được thuộc tính ngũ hành, cứ thế bay vút ra ngoài. Trong khoảnh khắc hình nhân giấy chạm đất, đám linh thể mãnh thú kia giống như bị kinh động, đâm sầm vào rừng cây hoặc lẩn vào đất đá rồi biến mất tăm.

Sơn quỷ nọ cất tiếng cười quái gở, sau đó cũng biến mất vào trong rừng rậm.

"Anh giết Sơn quỷ kia rồi sao? Sao tôi không thấy cảnh tượng gì xảy ra thế?" Lâm Phi Du kinh ngạc hỏi. Năm hình nhân giấy kia thoạt nhìn hết sức bình thường, lúc bị chưởng phong đẩy ra ngoài cũng chẳng có dị tượng gì xuất hiện, thế quái nào Sơn quỷ lại bỏ chạy rồi?

"Thứ mà Âm Dương gia chúng ta mượn sức, các người không nhìn thấy được đâu. Đạo lý này cũng giống như việc người thường không thể nhìn thấy âm hồn vậy. Hơn nữa, Sơn quỷ làm sao mà chết dễ thế được. Cậu tưởng tôi là Chu Tiên chắc? Ngay cả Quỷ Vương cũng có thể chiêu tới, dăm ba cái loại Sơn quỷ với sơn thần, đương nhiên tóm được là lôi ra nhắm rượu hết." Hải lão tỏ vẻ bí hiểm nói.

Hải lão từng chứng kiến trận đại chiến của bà ngoại, e rằng đã bị kích thích không nhẹ nên thường xuyên treo pháp thuật của bà ngoại trên cửa miệng. Dù sao thì tôi cũng chẳng rõ bà ngoại rốt cuộc lợi hại đến mức nào, nhưng một người có thể chiêu gọi cả Quỷ Vương thì chắc chắn là bá đạo đến mức vô pháp vô thiên rồi.

"Ừm, cũng có lý." Lâm Phi Du không bận tâm chuyện này nữa, vội cất đinh quan tài trở lại hộp sắt.

Sơn quỷ cũng là một dạng Địa Phược Linh, nói chung chính là Lệ quỷ. Chẳng qua nó đã tu luyện đạt đến một mức thực lực nhất định và có linh trí. Nó thu nhận những ác thú chết oan trong cạm bẫy trên núi làm quyến thuộc, tự thành một phe phái để cai quản toàn bộ âm khí của cả khu rừng rậm, lực lượng cũng trở nên vô cùng đáng gờm. Thế nhưng chúng lại không có thần chức, có lẽ được xếp vào loại quỷ vật tuy lợi hại nhưng lại dễ sai khiến. Đám Mao Sơn thuật sĩ chỉ cần có chút bản lĩnh là đều sai bảo được bọn chúng.

Có điều, Sơn quỷ được triệu hoán đến vào thời gian và thời tiết như thế này thì lợi hại hơn nhiều. Chiêu gọi thành công đã đành, nhỡ bị phản phệ thì e là Ngô Chính Hoa cũng phải ăn đủ.

Sơn quỷ này có chỉ số thông minh rất cao. Lúc nãy mấy con quỷ thú vừa bị diệt là nó đã lập tức bỏ chạy ngay. Chừng ấy đủ thấy nó còn khôn ngoan hơn cả con người.

"Sắp đến đỉnh núi rồi. Nhìn mây đen trên trời đi, lão già kia cũng bắt đầu sốt ruột rồi đấy." Lâm Phi Du lại nhoẻn miệng cười.

"Xem ra là thế, bộ dạng này giống như định gọi sét xuống vậy. Chẳng qua cơ thể lão ta có gánh nổi không?" Lời nhắc nhở này khiến Hải lão chậm rãi ngẩng nhìn bầu trời. Lão lắc đầu, các ngón tay bấm đốt tính toán một quẻ kỳ lạ. Đột nhiên, sắc mặt Hải lão trắng bệch. Lão nhìn về phía chúng tôi, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Triệu Nghị.

Triệu Nghị sững người, tưởng Hải lão đang nhìn ra phía sau liền ngoái đầu nhìn theo. Phát hiện đằng sau chẳng có gì, gã ta mới thở phào nhẹ nhõm, hoang mang pha lẫn sợ hãi nhìn Hải lão: "Hải lão, Hải lão nhìn cháu làm gì thế?"

Hải lão nhíu mày, lấy ra một hình nhân giấy màu xanh lam. Lão dùng ngón tay viết chú ngữ lên đó rồi đưa cho Triệu Nghị: "Cậu cầm thứ này rồi quay về đi. Sắp lên đến đỉnh núi rồi, ở đây không cần cậu nữa."

Triệu Nghị không dám nhận. Nhưng thấy tất cả chúng tôi đều đang nhìn mình, gã ta đành lên tiếng: "Tại sao chứ? Dựa vào đâu bắt cháu phải xuống núi một mình?"

"Cậu không xuống núi thì sẽ chết. Nhớ cho kỹ, lúc đi xuống thì đừng có tiện đà ngoái đầu nhìn lại. Có người gọi cũng mặc kệ, cứ giả vờ như không nghe thấy, nếu không thì..." Hải lão trừng mắt lườm gã ta.

"Cháu phải đi thật sao?" Triệu Nghị giật thót mình, vội vàng giật lấy hình nhân giấy màu xanh lam.

"Đúng vậy. Ta bấm quẻ thấy cậu đi tiếp lên núi sẽ mất mạng đấy, cậu có tin không?" Hải lão đáp.

"Hả? Cháu tin! Đương nhiên là cháu tin rồi!" Sắc mặt Triệu Nghị tái nhợt. Tuy phải đi xuống một mình, nhưng thế vẫn còn tốt chán so với việc mất mạng. Nghĩ vậy, gã ta liền ba chân bốn cẳng cắm cổ chạy xuống núi.

Đám người còn lại gồm tôi, Triệu Thiến và Lâm Phi Du đều mang vẻ kỳ lạ nhìn Hải lão. Hải lão lắc đầu nói: "Tôi không tin nổi thằng nhóc này. Trên người cậu ta có lẽ đã trúng nguyền rủa của Ngô Chính Hoa rồi. Nói không chừng lát nữa cậu ta sẽ kéo tất cả chúng ta chết chung đấy."

"Cái gì? Chuyện này mà anh cũng tính ra được sao? Thế anh còn tính ra được gì nữa?" Lâm Phi Du sửng sốt hỏi.

Tôi cũng không khỏi giật mình. Hải lão này tính ra cũng thần kỳ quá mức rồi.

"Hừ, tóm lại Triệu Nghị chắc chắn có vấn đề. Kể từ lúc Sơn quỷ xuất hiện ban nãy, khí tức của cậu ta đã trở nên hoàn toàn lạc lõng với chúng ta rồi. Chút nữa nhỡ cậu ta bị thứ gì đó lợi dụng, làm ra dăm ba trò nằm ngoài sức tưởng tượng của chúng ta thì cũng chẳng có gì lạ đâu." Hải lão lạnh lùng đáp, sau đó tiếp tục bước lên núi.

"Thế hình nhân giấy màu xanh lam anh đưa cho cậu ta rốt cuộc là thứ gì?" Lâm Phi Du nhìn bóng lưng Triệu Nghị khuất dần, vẫn có chút không hiểu thấu.

"Đương nhiên là hình nhân giấy hộ thân rồi. Sơn quỷ kia không liều mạng với chúng ta thì chắc chắn sẽ để lại hậu chiêu. Triệu Nghị cũng không tính là đứa trẻ xấu xa gì, tôi đâu thể để cậu ta chết oan được. Hơn nữa, bớt đi một người cũng sẽ có lợi cho chúng ta." Hải lão bắt đầu giải thích.

"Đúng là vậy. Cậu ta đã dẫn chúng ta đến tận đây, không có công lao thì cũng có khổ lao." Lâm Phi Du gật gù đồng ý.

Nếu bàn về đấu pháp thì Hải lão đúng chuẩn là bậc tiền bối cao nhân. Lâm Phi Du đã không có ý kiến thì tôi cũng chẳng còn gì để nói.

Chúng tôi tiếp tục đi lên núi. Dọc đường, những hạt mưa bụi rả rích bắt đầu nặng hạt hơn. Lên đến đỉnh, sương mù vậy mà đã giăng kín. Những tiếng sấm rền vang vọng tới từ nơi chúng tôi không thể nhìn thấy, e rằng một khu vực nào đó đang bị mây giông tàn phá.

Hải lão vẫn lẩm nhẩm niệm chú không ngừng và liên tục ném hình nhân giấy ra. Lần nào ném cũng vừa vặn bốn hình nhân, không thừa không thiếu. Một túi đầy ắp hình nhân giấy đã bị lão ném vơi đi quá nửa. Càng tiến gần đến đỉnh núi, tốc độ tiêu hao và lãng phí này càng lúc càng lớn.

Cuối cùng, sắc mặt Hải lão đã trắng bệch, biểu cảm tràn đầy vẻ khổ sở.

"Lão khốn kia, khi ta lên tới nơi, tốt nhất là ngươi vẫn còn sống!" Hải lão thở hồng hộc, ngay cả giọng điệu chửi mắng cũng đã nhỏ đi rất nhiều.

Tôi nhìn những hình nhân giấy vương vãi dọc đường, hoàn toàn không hiểu nguyên do.

"Này anh Hải, mấy hình nhân giấy này là dùng để đánh lạc hướng lão già đó sao?" Lâm Phi Du nhịn không được bèn hỏi.

"Chứ còn gì nữa. Cậu xem đấy, không có Triệu Nghị làm mồi nhử, lão ta lập tức mất dấu vị trí của chúng ta ngay. Cứ nhìn tầng mây trên kia mà xem, dưới tác dụng bùa giấy của tôi, tụi nó đã tản ra hết cả rồi, chẳng còn chút ổn định nào nữa. Lão ta muốn kìm nén lôi chú để so kè sinh tử với tôi, nhưng trước khi tôi dùng hết hình nhân giấy thì lão cũng chẳng làm gì được. Cứ nghẹn mãi thế này, e là giờ lão đã tức hộc máu rồi." Hải lão hậm hực nói. Những hình nhân giấy rải rác dọc đường đều là tâm huyết của lão, trên mỗi hình nhân đều vương lại một chút nhân khí để hút sét.

"Anh Hải, anh làm cách này khác nào đang liều mạng với lão ta? Lỡ anh lên tới nơi mà lão già đó vẫn còn nhảy nhót tưng bừng thì sao?" Lâm Phi Du bắt đầu cuống lên.

"Tôi thì còn cách nào khác được? Cậu tưởng lôi chú dễ né lắm chắc? Tôi tránh được, cậu cũng tránh được, Hạ tiểu huynh đệ chắc cũng không thành vấn đề. Nhưng Triệu Thiến thì phải làm sao? Tôi không thể để bất cứ ai xảy ra mệnh hệ gì. Còn nữa, Tiểu Lâm à, tôi cũng chẳng giấu gì cậu. Cậu tốt nhất nên cầu mong tôi kiên trì được lên đến đỉnh, và cái lão già kia sẽ lăn ra chết trước khi chúng ta lên tới nơi. Nếu không thì... sẽ đến lượt cậu lên chiến đấy, lúc đó lại vui lắm cho xem." Hải lão lắc đầu cười khổ, sắc mặt trắng bệch đến doạ người.

"Anh nói cái gì vậy anh Hải? Nếu anh không trụ nổi thì đương nhiên tôi sẽ ra tay. Đâu cần phiền anh phải đích thân dọn dẹp cái lão già dở sống dở chết kia chứ?" Lâm Phi Du vỗ vỗ lên hộp sắt, mang theo vài phần tự tin nhìn Hải lão.

"Cháu xin lỗi, Hải lão... Đều tại cháu bốc đồng đòi đi theo..." Sắc mặt Triệu Thiến lộ vẻ áy náy. Đến lúc này cô ta mới hiểu Hải lão đã nhìn thấu mục đích đi theo của cô ta. Hoá ra vì muốn bảo vệ cô ta nên lão mới phải dùng đến hạ sách liều mạng này.

"Haizz, lão ta ra tay với ông nội cháu, ông nội cháu mất thì cháu sẽ muốn báo thù. Một mình Triệu Thiến cháu không báo thù được thì anh trai Triệu Hợp của cháu cũng sẽ tới thôi. Vòng tuần hoàn nhân quả xưa nay vốn không sai lệch. Ta cũng chỉ đang cố gắng bảo vệ các cháu trong khả năng của mình. Còn lo liệu được đến đâu thì đành phải phó mặc cho ông trời vậy. Nếu trời vẫn tiếp tục mưa thế này, Ngô Chính Hoa vốn có khả năng khu quỷ lại càng trở nên đáng sợ hơn." Hải lão lắc đầu, thở dài một hơi nặng nhọc. Trên mặt lão đã chẳng còn lấy nửa điểm huyết sắc.

Nhận ra điều bất ổn, Lâm Phi Du vội đưa tay chạm nhẹ vào bàn tay đang run rẩy của Hải lão. Không chạm còn đỡ, vừa mới đụng vào, mặt mũi ông ta liền đen sầm lại: "Anh Hải! Anh..."

"Dùng quá độ, bị phản phệ rồi." Vẻ mặt Hải lão lộ ra sự bất đắc dĩ.

Vứt đi nhiều hình nhân giấy như vậy, có nghe không hiểu thì nhìn cũng đủ hiểu. Bị phản phệ ở đây cũng có nghĩa là sắp sửa bị thuật pháp cắn trả.

"Thế giờ tính sao? Hay là anh nghỉ ngơi đi? Tôi tự lên đó một mình!" Lâm Phi Du hết cách, liền quay sang nói với tôi và Triệu Thiến: "Hai cô cậu dẫn Hải lão vòng về đi, tôi sẽ tự lên đó kết liễu cái lão già này!"

"Cậu không đối phó nổi lão đâu. Không có tôi đi cùng, sét đánh chẳng lẽ lại không giật chết cậu? Mấy chục năm nay, lão già này đã tiến bộ hơn hẳn chứ không đùa. Trước kia thực lực của chúng tôi vốn dĩ ngang hàng, thế mà bây giờ lão ta lại cao hơn tôi một bậc cơ đấy! Sao tôi lại không nghĩ ra việc lão ta ngang nhiên quay về thì chắc chắn phải có chỗ dựa dẫm chứ?" Hải lão tức giận cản Lâm Phi Du lại, hít một hơi sâu rồi lại lết thân cất bước lên núi.

"Cái này không được, cái kia không xong! Vậy chí ít anh cũng phải để Hạ tiểu huynh đệ đưa Triệu Thiến xuống núi chứ? Phía trên chắc chắn dữ nhiều lành ít!" Lâm Phi Du sốt sắng nói. Hiện giờ cách đỉnh núi chỉ còn độ vài chục mét, lôi chú mà giáng xuống thì tất cả đều tan thành mây khói.

A a a!

Ngay lúc Lâm Phi Du đang nói, từ phía dưới núi bỗng truyền đến tiếng thảm thiết của Triệu Nghị, lẫn lộn vào trong tiếng sấm rền vang! Hải lão cũng đưa mắt nhìn Lâm Phi Du như thể muốn nói: Cậu đã thấy chưa.