Đích ngắm của Mặc Cùng nếu là nơi hắn có thể nhìn thấy tận mắt thì tuyệt đối sẽ không bao giờ có sai số.
Tầm nhìn bản thân nó cũng là một phương thức hỗ trợ khóa mục tiêu, hắn chỉ khi bắn vào mục tiêu mà mắt thường không nhìn thấy thì mới có khả năng xuất hiện tình huống điểm rơi đi lạc tới một nơi nào đó có hình dạng giống hệt.
“Cậu bạn này, ném cừ đấy, có muốn vào chơi cùng một trận không?” Con mắt nhìn người của La Thanh quả thực vô cùng tinh đời, chỉ qua vài động tác nhỏ là đã nhìn ra Mặc Cùng là một hạt giống chơi bóng rổ cừ khôi.
Huống chi Mặc Cùng lại sở hữu vóc dáng cao to vạm vỡ, tay dài chân dài, chỉ xét riêng về mặt thể hình thì ngoài việc thích hợp làm thủ môn ra, càng thích hợp hơn để chơi bóng rổ.
“Thôi thôi, tôi còn có việc bận.” Mặc Cùng xua xua tay, xoay người định bước đi.
Nào ngờ La Thanh vẫn bám riết không tha: “Vào chơi đi mà! Cậu cũng ra bãi biển tụ tập đúng không, ra sớm thế làm gì lại phải ngồi xem văn nghệ, có gì vui đâu chứ? Lên sân làm vài hiệp đi, đằng nào bọn này cũng chỉ chơi giao lưu thôi mà.”
“Nhanh lên nào! Tiểu Lục, mày xuống sân đi...”
Vừa nói, gã bỗng lại ném quả bóng về phía Mặc Cùng, rồi chỉ tay ra hiệu cho một người trên sân đi ra.
Rõ ràng người này có chút tính khí của một thiếu gia, cứ làm như tất cả mọi người đều sẽ răm rắp nghe theo yêu cầu của gã vậy, chẳng cần biết Mặc Cùng nói gì, gã cứ mặc định là đối phương đã đồng ý rồi.
Mặc Cùng tiện tay đỡ gọn quả bóng vào lòng bàn tay, vụng về đập bóng xuống đất hai cái rồi nói: “Tôi không biết chơi bóng rổ, các cậu tự chơi với nhau đi.”
La Thanh thấy động tác nhồi bóng vụng về của hắn thì cũng chẳng để bụng. Dựa vào pha bắt bóng và chuyền bóng lúc nãy của Mặc Cùng, cộng thêm chiều cao này thì làm một trung phong là đã quá thừa thãi rồi, chuyện nhồi bóng tập luyện nhiều là nắm bắt được ngay thôi.
Thế là gã cười nói: “Chưa tập bao giờ cũng không sao, tôi thấy cậu dễ làm quen lắm, hay là gia nhập câu lạc bộ bóng rổ của bọn này đi.”
“Phì...” Hàn Đương đứng bên cạnh không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Không thể trách cậu ta buồn cười được, chiều nay Mặc Cùng vừa mới thi đấu thần dũng, khiến La Thanh phải nhận chén đắng thua cược trước đối thủ truyền kiếp Vương Hùng.
Chớp mắt một cái, La Thanh thế mà lại muốn lôi kéo Mặc Cùng vào câu lạc bộ bóng rổ, rõ ràng là gã căn bản không hề biết Mặc Cùng là ai, thậm chí còn chưa từng xem đội tuyển bóng đá của trường thi đấu bao giờ.
Mặc Cùng lắc đầu, một người của câu lạc bộ bóng đá như hắn làm sao có thể chui vào câu lạc bộ bóng rổ được? Vương Hùng mà biết chuyện này thì chẳng phải sẽ nhảy dựng ngược lên sao.
“Tôi không có hứng thú với bóng rổ, hơn nữa tôi cũng có câu lạc bộ của mình rồi.” Nói đoạn, Mặc Cùng tiện tay hất nhẹ một cái, quả bóng lại bay ngược về tay La Thanh.
La Thanh nhìn đường cong tuyệt mỹ của quả bóng trong không trung, cảm thấy nếu quả này ném về phía rổ thì e rằng đã là một cú ba điểm bóng vào ngọt xớt rồi.
“Cậu sinh ra là để chơi bóng rổ đấy, không chơi thì phí phạm lắm, cảm giác tay của cậu tốt thế này thì nên gia nhập câu lạc bộ bóng rổ của bọn này.” La Thanh cau mày nói.
“Thực sự không có hứng thú.” Mặc Cùng vội vàng xua tay, kéo Hàn Đương rời đi.
Thấy thái độ của hắn kiên quyết như vậy, La Thanh vô cùng lúng túng, cũng không tiện đuổi theo ép buộc.
Gã chỉ thầm nghĩ tối nay sẽ đi dò hỏi xem sao, rồi tìm cơ hội nói chuyện lại với hắn sau.
...
“Sao phải vội đi thế, cậu cứ nói thẳng với hắn ta bọn mình là người của câu lạc bộ bóng đá xem vẻ mặt hắn sẽ thế nào.” Hàn Đương cười khoái chí.
Mặc Cùng lắc đầu: “Hà tất phải làm thế.”
Khi hắn và Hàn Đương ra tới bờ biển thì mọi người hầu như đã có mặt đông đủ, hiện trường cũng đã được bố trí xong xuôi, rất nhiều người đã bắt đầu quậy tưng bừng rồi.
Thậm chí còn có người chui vào trong lều không biết đang làm trò gì.
“Vương Hùng! Vương Hùng!” Hàn Đương cất tiếng gọi khắp nơi để tìm địa bàn của câu lạc bộ mình.
Lúc này, một người bạn cùng khoa lên tiếng: “Ma Cầu, Hàn Đương, hai ông cuối cùng cũng tới rồi, trận đấu chiều nay tôi có xem đấy, đỉnh thực sự luôn.”
“Hì hì...” Hàn Đương chém gió với bạn học một hồi rồi hỏi tiếp: “Người của câu lạc bộ mình đâu hết rồi?”
Người bạn kia chỉ tay về phía sân khấu dựng ở phía bên kia bờ biển rồi nói: “Đang ở hết trong cánh gà trêu mấy em gái bên câu lạc bộ kịch nói kìa.”
“...” Mặc Cùng cạn lời, chỉ biết thở dài.
Không còn nghi ngờ gì nữa, trận thắng chiều nay quả thực đã cho bọn họ một cái vốn quá lớn để đi khoác lác.
Lúc này Hàn Đương đứng bên cạnh cũng sáng rực hai mắt: “Đi đi đi, chúng ta cũng qua đó xem sao.”
Câu lạc bộ kịch nói quả thực có vài cô nàng rất xinh đẹp. Người ta thường đồn đại rằng kịch nói thì chuộng nhan sắc, khiêu vũ thì chuộng vóc dáng, dù ngày thường Mặc Cùng chẳng mấy khi để ý đến những chuyện này thì cũng từng nghe qua đôi ba lần.
Đặc biệt là dạo này đang rộ lên phong trào mặc Hán phục, những gương mặt trang điểm theo phong cách cổ phong lại càng toát lên vẻ thanh nhã thoát tục.
Bạn gái của Vương Hùng là Dương Chỉ cũng là người của câu lạc bộ kịch nói, mang phong thái nữ vương, ở trong trường cũng khá nổi tiếng. Nếu không có cô ấy thì chỉ dựa vào cái mặt của Vương Hùng chiều nay làm sao mời được nhiều em gái đến xem bóng đá như vậy.
Trong cánh gà rộn rã tiếng cười nói của các cô gái, quả thực vô cùng bổ mắt, Hàn Đương vừa bước vào cửa đã nhìn đến ngây người.
Dù là dịu dàng đoan trang, hay hoạt bát nhí nhảnh, hoặc là gợi cảm quyến rũ, ở đây đều có đủ cả.
Nếu không có mối quan hệ của Vương Hùng thì bọn họ cũng chẳng thể tùy tiện bước chân vào chốn này.
“Ơ? Ngôi sao sân cỏ của chúng ta cuối cùng cũng đến rồi.” Vương Hùng vô cùng phấn khích, kéo Mặc Cùng và Hàn Đương lại rồi bắt đầu bốc phét hết nấc, trong quá trình bốc phét cũng không quên tâng bốc bản thân lên tận mây xanh.
“Haha, chào mọi người, chào chị dâu.” Mặc Cùng mỉm cười, lịch sự nhìn về phía bạn gái của Vương Hùng.
Trước đây bọn họ cũng từng gặp mặt nhau, nhưng chỉ dừng lại ở mức quen biết sơ sơ. Thế nhưng lần này, Dương Chỉ dường như nhìn hắn lâu hơn bình thường rất nhiều.
Đôi mắt to tròn gần như nhìn chằm chằm không chớp, cẩn thận đánh giá Mặc Cùng một lượt, rồi bất ngờ tiến lên một bước giơ tay chạm vào mặt hắn, khoảng cách này gần đến mức gần như sắp dán chặt vào người hắn rồi.
“Ma Cầu, trận đấu chiều nay em đá hay thực sự đấy... Lần đầu tiên chị thấy một thủ môn ghi bàn đấy nhé.” Dương Chỉ cười nói, lời nói của cô nàng chẳng có vấn đề gì, nhưng Mặc Cùng lại cảm nhận được ánh mắt của cô vô cùng nóng bỏng.
Dường như Dương Chỉ cũng nhận thấy hành động sờ mặt có chút đường đột, bàn tay liền thuận thế đổi thành véo nhẹ, nhéo lấy má Mặc Cùng rồi kéo một cái như thể đang nghịch ngợm, sau đó mới thu tay về.