Rõ ràng, dù lúc trước có bốc phét tâng bốc bản thân lên tận mây xanh, nhưng trong thâm tâm Vương Hùng vẫn biết rõ chính Mặc Cùng mới là người xoay chuyển càn khôn. Lúc này gã chẳng thèm vơ công trạng vào người nữa, đem toàn bộ “kẻ đầu sỏ” thực sự khiến La Thanh thua cược khai tuốt tuồn tuột ra ngoài.
La Thanh nghe xong mà mặt mũi xanh mét: “Cậu... Sao cậu lại là người của câu lạc bộ bóng đá được chứ?”
Mặc Cùng gật đầu đáp: “Tôi xưa nay vẫn luôn ở đó mà.”
“Đệt...” La Thanh cạn lời hoàn toàn.
Gã vừa làm cái trò gì thế này? Gã dám đứng ngay trước mặt Vương Hùng để lôi kéo thành viên của đội gã ta sao? Đây chẳng phải là tự vả vào mặt mình hay sao?
Làm sao gã biết được một tên đá bóng lại có đôi tay lợi hại đến mức ấy chứ?
Ném bóng chuẩn xác đến từng milimet, người lại cao to vạm vỡ như thế, cớ sao lại đâm đầu đi đá bóng làm gì? Đúng là khiến người ta phải đau lòng xót ruột mà.
“Sao cậu lại chui vào đội bóng đá làm gì cơ chứ?” La Thanh biết chuyện lôi kéo Mặc Cùng coi như đã tan thành mây khói.
Gã thầm nghĩ bị mất mặt một chút này cũng chẳng sao, lát nữa lên sân lấy lại thể diện là được.
Trái lại là Vương Hùng, sau màn tấu hài này của La Thanh, gã lập tức hạ quyết tâm để Mặc Cùng chơi ở vị trí trung phong.
Dù sao thì ngay cả La Thanh cũng cảm thấy Mặc Cùng thích hợp vào câu lạc bộ bóng rổ, vậy thì chắc chắn không phải là nói bừa rồi.
“Cái này... tôi không biết chơi bóng rổ đâu.” Mặc Cùng nói.
“Ma Cầu, anh biết cậu không biết chơi bóng rổ, nhưng chuyện này liên quan đến thể diện của cả đội chúng ta. Cậu cao thế này, đến cái khung thành to tướng kia cậu còn giữ được thì cái vành rổ bé tí tẹo này chắc chắn cũng làm tốt thôi.” Vương Hùng nói.
Mặc Cùng cạn lời, đây là cái thứ lý lẽ cùn gì thế này? Chẳng lẽ lại trông mong hắn giữ sạch lưới ngay trên sân bóng rổ sao?
Thực ra Vương Hùng bị người ta dắt mũi dắt đi, tự mình đồng ý đấu bóng rổ, chuyện này vốn chẳng liên quan gì đến hắn cả.
Bởi vì ai cũng biết Mặc Cùng chưa từng chơi bóng rổ bao giờ, năm xưa đi đá bóng cũng là học cấp tốc, mà lại còn chơi ở vị trí thủ môn nữa chứ.
Bình thường mà nói, câu lạc bộ bóng đá có gom đủ năm người đi đấu bóng rổ thì kiểu gì cũng không đến lượt hắn.
Nhưng bây giờ, hắn lại bắt buộc phải lên sân thi đấu rồi.
Thôi được rồi, giúp được thì cứ giúp vậy.
...
Trận đấu này bọn họ chơi đủ bốn hiệp 48 phút, không tính hiệp phụ.
Nếu thực sự chỉ là mang tiền đến biếu không thì hoàn toàn không cần phải chơi hết cả trận, chỉ cần đánh một hiệp 12 phút là xong chuyện rồi.
Thế nhưng La Thanh lại chọn đánh đủ cả trận, rõ ràng là đã hạ quyết tâm muốn đè đầu cưỡi cổ bọn họ để cày điểm cho sướng tay.
Tuy nhiên, một khi đã bước chân lên sân đấu thì Mặc Cùng tuyệt đối sẽ không để chuyện đó xảy ra.
Trên sân bóng đá muốn sút vào đâu thì sút vào đó, trên sân bóng rổ cũng hoàn toàn tương tự như vậy.
Chỉ cần hắn muốn, người cày được một trăm điểm trên sân này phải là hắn mới đúng.
Thế nhưng điều đó hoàn toàn không cần thiết, chỉ tính riêng việc lấy được tiền thì ném vào bốn quả là đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Nếu hắn thực sự muốn giúp Vương Hùng thì điều hắn cần làm chính là... không để cho đối phương ghi nổi một điểm nào.
“Để ý cái thằng cao kều tên Ma Cầu kia kìa. Đừng nhìn nó không biết chơi mà coi thường, cú ném của nó chắc chắn sẽ rất chuẩn đấy... Tiểu Lục, mày kèm chặt nó vào, đừng để nó có khoảng trống ném bóng thoải mái.” La Thanh vẫn khá coi trọng Mặc Cùng, gã nhất định phải giành một chiến thắng áp đảo toàn diện trước Vương Hùng, không muốn Mặc Cùng trở thành một biến số ngoài ý muốn.
Thế nhưng, ước nguyện của gã chắc chắn sẽ tan thành mây khói.
“Xoẹt!”
Một cú ném ba điểm bóng vào ngọt xớt, ném thẳng từ phần sân nhà vào thẳng vành rổ đối phương.
“Hay lắm!”
“Được một quả rồi!”
“Tao biết ngay với khả năng ném của mày thì cái này chỉ là chuyện muỗi mà!” Hàn Đương không lên sân, cậu ta cũng không biết chơi bóng rổ nên lúc này đang đứng bên lề sân gào thét cổ vũ hết mình.
Những người trong câu lạc bộ bóng đá đều biết Mặc Cùng ném đồ cực kỳ chuẩn, bắn cung lại càng chuẩn hơn. Trước đây mỗi lần tụ tập chơi trò phi tiêu trúng hồng tâm, hắn đều đạt điểm tuyệt đối để nghiền nát bọn họ.
Tấm bia cách năm mét đối với Mặc Cùng trước đây còn chẳng phải là vấn đề gì to tát, huống chi là bây giờ.
Cú ném bóng từ khoảng cách siêu xa này lập tức khiến tinh thần của các đồng đội phấn chấn hẳn lên.
“Tiểu Lục, mày làm cái trò gì thế hả?” La Thanh kinh ngạc hét lên.
Tiểu Lục người chịu trách nhiệm kèm Mặc Cùng vội vàng thanh minh: “Em không ngờ tới anh ơi... Ai mà biết được nó vừa đứng ở sân nhà đã ném luôn chứ.”
“Đừng để nó có khoảng trống ném bóng thoải mái như thế nữa!” La Thanh ra lệnh, đồng thời lập tức điều thêm một người nữa sang hỗ trợ phòng thủ.
Đối phó với đám người Vương Hùng, bọn họ thực sự là áp đảo hoàn toàn. Đám Vương Hùng đến bóng còn chẳng chạm nổi vào, một thành viên bên bóng rổ đã như một tia chớp lao thẳng xuống dưới rổ định lên rổ ghi điểm.
Thế nhưng Mặc Cùng đã đứng sừng sững dưới bảng rổ, vừa vươn tay ra một cái đã chọc trúng quả bóng trên tay đối phương.
“Xoẹt!” Một cú ôm bóng hoa cả mắt, quả bóng của người kia lập tức bị Mặc Cùng cướp gọn gàng.
“Vãi chưởng, nó khỏe thế!” Người kia kinh hãi thốt lên.
Chỉ thấy Mặc Cùng nhanh chóng chuyền bóng cho Vương Hùng, nhưng đáng tiếc kỹ năng nhồi bóng của Vương Hùng cũng chẳng khá hơn hắn là bao, chỉ trong chớp mắt đã bị người ta cướp lại mất.
La Thanh cũng giống như hắn lúc nãy, làm một động tác mạnh mẽ ngay trước mặt Vương Hùng là đã đoạt gọn quả bóng đi mất.
Độ nhẹ nhàng và thoải mái chẳng kém cạnh gì Mặc Cùng, hệt như thò tay vào túi lấy đồ vậy.
Có điều, Mặc Cùng làm được như vậy là vì hắn quá mạnh, còn La Thanh làm được như vậy là do Vương Hùng quá yếu mà thôi.
“Tránh hết ra cho tao!” La Thanh tràn đầy tự tin lao thẳng lên phía trước. Tố chất thể lực của gã chẳng hề thua kém Mặc Cùng, gã húc thẳng vào người Mặc Cùng định thực hiện một cú úp rổ uy lực.
Đáng tiếc thay, gã hoàn toàn không thể hiểu nổi cái gọi là “sức mạnh” của Mặc Cùng rốt cuộc là thứ gì.
“Bùm!” Một cú cản bóng dũng mãnh ngút trời, La Thanh cùng với quả bóng bị Mặc Cùng dùng một bàn tay đập bay thẳng xuống sàn đấu.
La Thanh ngã sõng soài trên mặt sàn, cả người hoàn toàn đần thọt ra.
Gã có thể cảm nhận được rõ ràng bản thân bị đè bẹp hoàn toàn trong pha va chạm thể xác vừa rồi. Mặc Cùng chỉ khẽ huých một cái là cả người gã đã không tự chủ được mà lảo đảo ngã văng ra sau.
Đứng trước mặt Mặc Cùng, gã chẳng khác nào một con gà con bị đập cho tơi tả.
“Cậu...” La Thanh kinh hãi nhìn chằm chằm vào Mặc Cùng.
Mặc Cùng thì vươn tay kéo gã đứng dậy rồi nói: “Ngại quá, tôi không phạm quy chứ?”
“Không...” La Thanh nặng nề đáp lại.
“Thế thì tốt rồi.” Mặc Cùng nở một nụ cười với gã.