Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 297. Tù trưởng Cẩu Đầu Nhân cầu xin gia nhập lãnh địa của ngươi! (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Bọn chúng tụ tập lại với số lượng trên trăm con, bắt đầu vọt tới đám người Tông Thận. Nơi này là ngôi nhà cuối cùng của bọn chúng, tuyệt đại đa số Cẩu Đầu Nhân may mắn còn sống sót đều đang ở lại nơi này, còn có một bộ phận bị thất lạc ở trong quặng mỏ.

Tông Thận dứt khoát đứng ngay tại chỗ, không đi tới nữa, mà đang đợi bọn chúng tiến đến gần.

Bầy Cẩu Đầu Nhân này vây quanh đi tới phía trước đường hầm mỏ, muốn giằng co với Tông Thận.

Nhưng mà khi bọn chúng nhìn thấy người đến là một nhóm nhân loại, không khí khẩn trương đã hóa giải không ít.

Đối với bọn chúng mà nói mặc dù nhân loại cũng không phải là thứ gì tốt, nhưng mà so với những con Neburian kia cũng tốt hơn nhiều, ít nhất là trong thực đơn của loài người cũng không có mục lựa chọn Cẩu Đầu Nhân.

Còn những con Neburian kia thì không như thế, bọn chúng mỗi bửa đều ăn Cẩu Đầu Nhân, mỗi lần săn bắt của Neburian tổng cộng sẽ bao trùm phạm vi mười mấy cây số, phải bắt số lượng lớn động vật về, trong đó Cẩu Đầu Nhân chiếm đại khái 20%.

Dĩ nhiên Cẩu Đầu Nhân cũng ăn thịt Neburian, chỉ là bởi vì chiến lực không ngang hàng, trao đổi chiến đấu của Cẩu Đầu Nhân và Neburian cũng không ngang nhau.

Mấy tiên tri Cẩu Đầu Nhân từ trong đội ngũ đi ra, hết sức cảnh giác nhìn Tông Thận.

“Phía trước… là lãnh địa của tộc ta…”

“Xin dừng bước!”

Ngữ khí của bọn chúng có phần cứng rắn, có lẽ là bởi vì vừa rồi trải qua đại chiến diệt tộc, những con này đều rất chống đối sự xuất hiện của Tông Thận.

Tông Thận nghe xong nhếch miệng mỉm cười, nhẹ nhàng vung tay lên, các chiến sĩ phía sau bắt đầu đi tới.

Chiến sĩ thương thuẫn Long hóa tay cầm khiên lớn trong tay đi về hàng trước, trường thương trong tay nhắm ngay phía trước, không ngừng đẩy mạnh về phía trước.

Những con Cẩu Đầu Nhân kia bị dọa đến kêu gào, còn chưa khai chiến thì quân lính đã tan rã, giẫm đạp đè ép lẫn nhau muốn lui về phía sau.

Tông Thận vung tay lần nữa, các chiến sĩ toàn bộ đều ngừng lại, sát và phạt đều ở trong một ý niệm của Tông Thận, một tiếng hiệu lệnh chắc chắn có lời đáp lại, đây chính là uy thế.

“Gọi tù trưởng của các ngươi tới gặp ta.”

“Nếu không ta sẽ san bằng bộ lạc của các ngươi.”

Tông Thận thẳng thắn nói, không một chút che giấu ý nghĩ của mình.

Đối với bất kỳ dị tộc mà nói, uy hiếp đều có tác dụng hơn so với dụ dỗ, cũng trực tiếp hơn nhiều.

Hắn cũng sẽ không dùng chiêu lay động tình cảm để nói lý lẽ với những Cẩu Đầu Nhân này, đó chính là cởi quần đánh rắm.

Liên tục hù dọa trước rồi bắt bọn chúng trở về lãnh địa mới là việc gấp gáp.

Sau khi Tông Thận đưa ra yêu cầu muốn gặp tù trưởng của bọn chúng xong, mấy tiên tri Cẩu Đầu Nhân kia lại do dự.

Bởi vì tù trưởng của bọn chúng trong trận chiến đấu trước kia đã bị thương nặng, mặc dù không đến nỗi mất mạng, nhưng mà trước khi dưỡng khỏi thương tích, xem như là hoàn toàn mất đi năng lực chiến đấu.

Tông Thận cũng sẽ không cho bọn chúng cơ hội do dự, cánh tay của hắn lần nữa giơ lên, đây là dấu hiệu báo trước phát ra chỉ thị, những con Cẩu Đầu Nhân kia đều cảm nhận được một luồng cảm giác áp bức như tai vạ đến nơi.

“Đại nhân, xin bình tĩnh chớ nóng vội…”

Lúc này, một âm thanh trong trẻo xuất hiện, âm điệu nói chuyện cực kỳ giống nhân loại.

Đội ngũ của Cẩu Đầu Nhân bắt đầu tự động tản ra về hai bên, một dáng người cao lớn hơn, phía sau một Cẩu Đầu Nhân đeo một thanh chùy sau người được dìu đỡ đi ra.

Bất luận là thân người hay là khổ người cũng lớn hơn một bậc so với Cẩu Đầu Nhân thông thường.

Trên gương mặt đầy vảy mịn của nó có một số hoa văn vẽ bằng thuốc màu, thoạt nhìn hết sức nguyên thủy.

“Đại nhân, ta chính là tù trưởng của nơi này.”

“Ngươi có lời gì có thể nói với ta.”

Nó lộ ra có chút suy yếu, cần hai Cẩu Đầu Nhân đỡ vịn mới có thể đứng thẳng và đi lại, nhưng mà trong mắt vẫn chứa tia sáng.

Rất rõ ràng tên này cũng không đơn giản, Cẩu Đầu Nhân yếu vẫn là yếu, nhưng mà có thể thống trị một bộ lạc thì chung quy trong số Cẩu Đầu Nhân cũng là một cường giả.

“Lãnh địa của ta cần nhân lực, ta cần các ngươi gia nhập.”

“Để chúng ta cùng nhau thành lập một lãnh địa vĩ đại mà bình đẳng.”

“Các ngươi chỉ cần lao động mỗi ngày thì sẽ không có nguy hiểm về tính mạng, ta sẽ ban tặng quyền lợi và đãi ngộ bình đẳng với nhân loại cho các ngươi, ngoài ra ta và chiến sĩ của ta cũng sẽ đảm bảo an toàn tuyệt đối cho các ngươi.”

“Còn chuyện mà ta cần các ngươi làm cũng rất đơn giản, chỉ là khai thác mỏ mà thôi, theo ta được biết khai thác mỏ cũng là một trong những sở thích của các ngươi.”

Tông Thận đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu rất thẳng thắn, nhưng lại mang theo sự chân thành không thể giải thích.

Tù trưởng Cẩu Đầu Nhân nghĩ ngợi, nó không có cách nào xác định độ chân thực trong lời nói của Tông Thận, rốt cuộc là muốn bọn chúng trở thành công dân lãnh địa có địa vị bình đẳng hay là trở thành nô lệ không hề có địa vị và tôn nghiêm gì.

“Ta làm thế nào để tin tưởng lời của ngươi?”

“Ngươi phải làm một số chuyện để chứng minh độ tin cậy trong lời nói của ngươi chứ.”

“Tộc đàn của bọn ta gần đây gặp phải rắc rối lớn, trong quặng mỏ có một đàn Neburian điên cuồng săn giết bọn ta, mưu đồ tiến hành một loại nghi thức tà ác nào đó.”

“Nếu như ngươi có thể…”

Lời nói của tù trường Cẩu Đầu Nhân còn chưa dứt thì Tông Thận lật tay một cái lấy một cây chiến mâu Tai Ách ra, cầm một tay, hung hăng chọc ở trước mặt của nó.

Sau khi trải qua gia cố của áo giáp bạo hùng Terokkar, hắn đủ sức dùng một tay để cầm chiến mâu nặng nề rồi.

Quả nhiên, chiến mâu vừa xuất hiện, tù trưởng Cẩu Đầu Nhân liền giật mình.

“Đây… đây là chiến mâu của tên Leopold kia!”

“Là ngươi… ngươi giết chết tên kia sao?”

Nó vô cùng khiếp sợ nói, lãnh chúa Neburian Leopold tuyệt đối là cơn ác mộng của đàn Cẩu Đầu Nhân này!

Lại càng là bá chủ tuyệt đối của khu quặng mỏ này, thực lực của nó vượt xa Cẩu Đầu Nhân.

Tông Thận khẽ vuốt cằm, khe khẽ gật đầu.