Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 426. Thiên phú ma pháp hệ Lôi, thương buôn nô lệ Bamogo (3)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Đại nhân, vừa rồi có mấy chiếc xe tù đi từ phía đông đến, trong mỗi một cũi tù đều giãm giữ mấy người đầu tóc rũ rượi mặt mày bẩn thỉu còn mang xích chân.”

“Hiện tại bọn họ đang dừng bên ngoài lãnh địa, mấy người cầm đầu nói muốn gặp chủ nhân của tụ điểm dân cư này.”

“Lúc ở trong thôn ta từng nhìn thấy qua những thương nhân thế này rồi, bọn họ đều là thương nhân buôn nô lệ lang thang các nơi.”

“Bọn họ sẽ mua các loại giặc cỏ, thổ phỉ bị bắt làm tù binh, bại quân dị đoan..., sau đó biến những người này thành nô lệ bán cho các đại địa chủ sung vào làm lực lượng lao động hoặc là quân tư nhân.”

Tông Thận nghe vậy, trên mặt lộ ra biểu cảm hứng thú.

“Ồ? Không ngờ bọn họ lại là thương buôn nô lệ?”

“Vừa hay trong lãnh địa có thích khách Nhận Giáp và hai tên người đào vàng có thể bán cho những thương buôn nô lệ này.”

“Cũng bớt đi ngày ngày ở trong lãnh địa nhìn thấy chướng mắt.”

“Cho bọn họ vào đi, để bọn họ trực tiếp đi đến tiểu viện lãnh chúa.”

“Đúng rồi Mariel, trong này còn có một túi bắp giống đưa cho ngươi, nhớ kỹ bỏ vào trong rương gỗ đằng, rồi bảo Colby qua đây một chuyến, dẫn hai chiến sĩ mới gia nhập vào lãnh địa đi làm quen với hoàn cảnh.”

Tông Thận mỉm cười nói, giao túi bắp giống kia cho nàng.

Mariel nhận lấy túi hạt giống cất vào trong ngăn trữ vật, sau đó cưỡi lên trên ngựa thảo nguyên rồi đi về hướng ngoài lãnh địa.

Tông Thận tỏ ra vô cùng hứng thú với những thương buôn nô lệ đến viếng thăm này.

Vừa hay trong lãnh địa còn có một thích khách Nhận Giáp và hai người đào vàng có thể bán cho bọn họ.

Hơn nữa cũng muốn xem thử trong đám nô lệ có nhân vật nào thú vị hay không, có bán thì có mua, nếu có nô lệ tố chất không tệ, Tông Thận không ngại mua một vài người.

Rất nhanh, mấy chiếc xe ngựa đã từ cổng thành, đi vào trong lãnh địa.

Tổng cộng có sáu chiếc xe ngựa, một chiếc là xe ngựa bình thường, còn có năm chiếc cũi tù chứa nô lệ.

Lúc này Colby nhận được thông báo vội vàng đến.

Tông Thận giao hai vị lang kỵ binh mới chiêu mộ cho hắn, bảo Colby dẫn người mới đi làm quen với lãnh địa.

Còn bản thân hắn thì đứng trước cổng tiểu viện cực kì hứng thú, nhìn mấy chiếc xe ngựa càng đến càng gần.

Mariel cưỡi ngựa thảo nguyên đang đi bên cạnh mấy chiếc xe ngựa này.

Mấy chiếc xe ngựa này dừng lại trên khoảng đất trống bên ngoài cách cổng tiểu viện mấy mươi mét.

Mariel xuống ngựa trước tiên, nhanh bước đi đến bên cạnh Tông Thận, để thuận tiện phối hợp với hắn.

Từ trên ngựa một người đàn ông cao lớn mặc thường phục đi xuống, hai vị hộ vệ đi theo sau lưng hắn cũng rất cao lớn, mặt mũi hai tên hộ vệ này ngập tràn dữ tợn, mặc một bộ khôi giáp màu vàng đất, trên đỉnh đầu còn mang một chiến mũ giống với mũ của kiếm sĩ cường kích Avalon cấp 4.

Trang bị trên người rực rỡ đủ loại, cười nhẹ nhàng đi về phía Tông Thận.

Chưa chờ Tông Thận mở miệng, tên đàn ông cao lớn kia đã chủ động hành lễ, bắt đầu tiến hành tự giới thiệu tường tận.

“Xin chào đại nhân!”

“Ta tên Bamogo, là một thương buôn nô lệ hoạt đột dưới quyền quản lý của bang Bosch.”

“Bọn ta ngoài không thu tù binh quân chính quy Avalon ra, thứ khác bất kì từ tù binh đến nhân khẩu ngươi đều có thể bán cho bọn ta, tố chất cơ thể càng tốt, giá cả càng cao.”

Dáng dấp của tên thương nhân nô lệ tên là Bamogo này rất cao, tầm một mét chín trở lên, còn cao hơn Tông Thận một cái đầu, thoạt nhìn tuổi tác không quá lớn, hai gò má thon gầy mắt lõm sâu, khí chất cả người đều thoáng chút âm trầm.

Tông Thận nhếch miệng mỉm cười, cũng lịch sự đáp lời.

“Xin chào ông Bamogo.”

“Vừa hay ta có khoản mua bán có thể làm với ngươi”

Nghe thấy Tông Thận nói như vậy, nụ cười trên mặt Bamogo càng sâu.

Trước khi làm thương nhân buôn nô lệ, tên này cũng là một tên cường phỉ, thường xuyên làm những việc như cướp của cướp người.

Đa số nhân khẩu hắn cướp về đều bị hắn bán cho thương buôn nô lê, đây là phương thức nhân khẩu chuyển hóa thành Dinar thông dụng đại lục trực tiếp nhất.

Trong đó đàn ông cường tráng, phụ nữ xinh đẹp, còn có những nhân tài như thợ rèn, thợ may, đầu bếp những loại này có kỹ năng tố dưỡng nhất định, đều có thể bán ra được giá tốt.

Có điều món hàng đáng giá nhất thuộc về những binh sĩ tù binh chiến tranh kia, bao gồm các loại giáo hội dị đoan, các thế lực đại công hội, thế lực tộc duệ, đoàn kỵ sĩ địa phương, thậm chí là quân chính quy của vương quốc, đẳng giai và đẳng cấp của binh sĩ càng cao sẽ càng có giá cao.

Đương nhiên số quân chính quy và chiến sĩ mạnh mẽ kia thông thường không phải nhân vật đám giặc cỏ hoặc tướng cướp nhỏ nhoi có thể xử lý được.

Chỉ có tạo quan hệ tốt với những tước gia hoặc là quan chỉ huy chiến trường, mới có cơ hội thu hoạch được những tù binh bị bắt và những tù binh chiến tranh lúc giao chiến, một vài thương buôn nô lệ lớn thậm chí còn có thể mua được nô lệ có lai lịch không nhỏ.

Có điều mấy năm nay chiến tranh giữa các vương quốc nhân tộc không quá nhiều, quân chính quy rất khó có được, nhưng mà vẫn có thể mua được những chiến sĩ của giáo hội dị đoan và của các thế lực khác.

“Đại nhân là muốn bán nô lệ, hay là muốn mua nô lệ?”

Bamogo xoa xoa tay, hắn đã nhìn thấy hai tên người đào vàng đang bị treo trong sân.

Trong ánh mắt loé qua một tia tinh quang, với ánh mắt của hắn chỉ cần nhìn qua một cái đã có thể phỏng đoán sơ lược “giá trị” của một con người, tuy hắn không biết đẳng cấp và thuộc tính của người đào vàng, nhưng mà trong mắt của hắn hai người kia đã được tính là món hàng tốt trên cấp trung bình rồi.

Tông Thận nương theo ánh mắt của hắn, quay đầu thoáng nhìn về phía người đào vàng đang bị treo lên, trên mặt lộ ra nụ cười, nói với Mariel ở bên cạnh.

“Tìm vài chiến sĩ đến, mang chiến sĩ nhẫn giáp ra đây, rồi thả hai tên này xuống trước.”

Mariel gật đầu, nhanh bước đi ra ngoài, nàng đi tìm người dựa theo lời dặn dò của Tông Thận.