Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Rõ ràng Bamogo cũng đã làm bài tập với nộ lệ dưới trướng của bản thân, biết được Alannah có thiên phú may vá, hắn dựng thẳng một ngón tay lên, báo ra một cái giá không phải rẻ.
Tông Thận lộ vẻ rất hào sảnh, mày không nhíu lấy một cái, gật đầu rất sảng khoái.
“Dẫn nàng xuống đi.”
Bamogo nghe vậy bảo thuộc hạ mang Alannah từ trong cũi tù xuống.
Kéo đến bên cạnh Tông Thận, Alannah không chỉ dáng vẻ xấu xỉ, trên người còn có mùi hôi rất lạ.
Tông Thận khẽ nhíu mày, gọi Luna đến.
“Luna, ngươi dẫn vị Alannah này đi tắm rửa đi.”
“Trong phòng trống của tiểu viện lãnh chúa có thùng gỗ lớn, dùng thêm thùng gỗ nhỏ để đựng ít nước suối nóng.”
“Tiện thể đi tìm Mariel, mượn nàng một bộ đồ.”
Tông Thận nói xong lại đón lấy chìa khóa Bamogo đưa cho hắn, mở xích khóa trên người Alannah ra.
Mấy nữ thợ săn bước xuống lưng báo đen đi đến, dẫn Alannah đi vào trong tiểu viện lãnh chúa.
Hiện tại trong đám nô lệ, ứng cử viên phù hợp với Tông Thận, vẫn còn thừa lại một người cuối cùng.
Có điều người này khá đặc biệt, trên người hắn thế mà lại mang một nhiệm vụ.
Đây là một thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, tóc tai rối loạn giống như ổ chim vậy, ánh mắt sạch sẽ trong veo, da dẻ hơi ngăm đen, nói về dung mạo, thì hắn là người bình thường nhất trong ba người Tông Thận đã chọn.
Hắn tên Cuite, đến từ thôn Moynat trực thuộc bang thành Glonass, cự thành Heija, bờ biển phía đông vương quốc Avalon, là con trai của thôn trưởng Moynat hiện tại, tất cả ngư thuyền có thể ra biển trong thôn đều do nhà hắn nắm giữ.
Mà thôn Moynat là một thôn trang lớn, có trên hàng vạn nhân khẩu, dường như sánh ngang với một vài bang thành nhỏ, cũng là một trong những thôn trang cách bờ biển gần nhất trong khắp bờ đông, biển khơi ngập tràn nguy hiểm, không chỉ khí hậu khắc nghiệt, còn có quái vật biển khủng khiếp, cướp biển tàn nhẫn không phải thôn làng nào cũng đồng ý đứng về trước biển.
Người của thôn Moynat có đủ mọi bí mật khiến bọn họ sinh tồn ở bờ biển, hơn nữa thuyền cá của bọn họ luôn có thể tránh né nguy hiểm mang về lượng cá dồi dào, hải sản bọn họ đánh bắt được vừa lên bờ đã thương buôn và hoàng gia tranh giành nhau mua, những hàng biển này dùng bảo thạch băng sương để tiến hành đông lạnh, lại thông qua thú Sư Thứu liên tục phi nhanh vận chuyển đến các cự thành lớn và hoàng đô.
Cuối cùng trở thành mỹ vị đỉnh cấp trên bàn ăn của quý tộc và hoàn thất.
Mà nhiệm vụ trên người Cuite rất đơn giản, trên nhắc nhở chỉ nói một câu, dẫn hắn về thôn Moynat sẽ có thể thu hoạch được hữu nghị với thôn trưởng và thôn dân, đối với sự thăm dò Đông Hải trong tương lại sẽ có giúp đỡ rất lớn.
Cho nên Tông Thận đã quyết định sẽ giữ hắn lại, không có ích lợi thì cho hắn làm việc với đám người Tam Bàn cũng được, trong lãnh địa của hắn hiện tại chỉ chê ít người, tuyệt đối không chê nhiều người.
Về phần người khác Tông Thận không cảm thấy hứng thú, không phải là bại binh của các loại thế lực nhỏ, thì là một vài thôn dân xui xẻo, không có bất kì giá trị kèm theo nào, không đáng để cố ý mua về.
“Thiếu niên này, ta cũng mua.”
“Được rồi, ta chỉ muốn ba người này thôi.”
Bamogo gật đầu, nhìn Cuite.
“Thiêu niên Cuite, tinh thông thủy tính, cơ thể rất cường tráng.”
“Cần 700 Dinar thông dụng đại lục.”
“Ba người tổng cộng cần 2070 Dinar thông dụng đại lục.”
Thủ hạ của hắn kéo Cuite từ trong cũi tù ra.
Tông Thận nghe xong báo giá, trực tiếp lấy tiền ra giao cho Bamogo!
Đợt này hắn đã kiếm được hời lớn rồi!
Giá nô lệ thật sự rất rẻ rồi.
Ngoại trừ Howey là ngoại tộc không nói, thì nam nô lệ loại phổ thông thân thể khoẻ mạnh, tinh thần bình thường giống như Cuite, cũng đã có giá đến 700 Dinar thông dụng đại lục.
Mà Alannah lại có kỹ năng may vá, là nô lệ có thể mang đến hiệu quả và lợi ích sau này cho lãnh địa nên mới trị giá 1000 Dinar thông dụng đại lục.
Dựa trên việc Tông Thận thường xuyên sử dụng giá tiền Thảo Nguyên Man Ngưu để làm cơ sở so sánh, thì Howey tương đương với khoảng chừng 1,23 con Thảo Nguyên Man Ngưu, Cuite bằng khoảng 2,33 con Thảo Nguyên Man Ngưu, Alannah là đáng giá nhất, ước chừng có giá nhiều hơn Cuite một con trâu.
Phải biết rằng đây đều là những người sống sờ sờ, nhưng mà ở trong cái thế giới này, vậy mà lại được đưa ra giao dịch giống như buôn dê bán chó, đây chính là sự khác biệt giữa các thế giới, cái thế giới này rộng lớn quá mức, cũng không biết có bao nhiêu người, cũng không ai quan tâm đến vấn đề này, lại càng không cần phải nói đến việc đi làm tổng điều tra dân số.
Hai bên tiền trao cháo múc, Bamogo cũng đưa cho Tông Thận chìa khoá mở xiềng xích trên người của Cuite, đánh dấu việc mua bán nô lệ này cuối cũng đã kết thúc.
Kế hoạch hoàn thành, bởi vì Tông Thận mang hai người đào vàng và một thích khách Nhận Giáp ra bán, nên một đợt mua bán này hắn không chỉ không tốn tiền, mà còn thu lại được 3930 Dinar thông dụng đại lục.
Bán đi ba tên phế vật chướng mắt, lại có thêm ba nhân tài có giá trị, còn thu vào gần 4000 Dinar thông dụng đại lục, hắn không biết Bomogo buôn bán lời được bao nhiêu, còn họ Tông hắn thì chắc chắn kiếm lời ổn định.
Nô lệ rất rẻ, nhưng không thích hợp để làm nguồn dân cư chính trong lãnh địa, bởi vì những tên nô lệ này có đủ loại lai lịch, làm nô lệ thì khó tránh khỏi sẽ có tâm tư muốn chạy trốn, bất kể từ góc độ cũng đều không bằng những nông phu tự nguyện gia nhập lãnh địa kia.
Nếu không thì với tài lực của Tông Thận hiện tại, đủ sức mua hơn trăm tên nô lệ bình thường một cách vô tư, tính ra cũng khoảng mấy chục nghìn Dinar thông dụng đại lục, số tiền này đối với Tông Thận không thấm vào đâu, chỉ có điều tỉ lệ hiệu quả so với giá cả thật sự không cao.
Cũng chỉ với những nô lệ mang đặc điểm của nhân tài, Tông Thận mới có hứng thú, sau đó hắn mới cố tình hao tâm tổn sức để làm gia tăng độ trung thành của những người này đối với lãnh địa.
Nếu như có hàng trăm nô lệ ở trong lãnh địa, thì những vấn đề xảy ra sau đó sẽ không còn đơn giản như vậy nữa.