Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 433. Tin tức giả trị giá ba mươi nghìn Dinar thông dụng đại lục (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hắn đã từng nghe nói qua cụm từ này, tộc Tinh Linh mặc dù trong trạng thái ẩn cư, nhưng vẫn âm thầm chú ý tình hình bên ngoài, đồng thời cũng đã bố trí tổ chức bí mật ở ngoại giới, nơi đó chịu trách nhiệm báo cáo tình hình của ngoại giới và thu xếp tổ chức việc buôn bán với bên ngoài, có tên là Đôi Mắt Tinh Linh.

“Thành giao!”

Hắn cũng chỉ vì tính chất đặc thù của công việc buôn bán nô lệ, nên có nghe qua cái tên này, người bình thường không thể nào biết được.

Bamogo trực tiếp đáp ứng, tự mình xoay người bước vào trong xe ngựa, ôm ra một cái rương tiền nhỏ, giao vào tay Tông Thận.

“Đại nhân, đây chính là ba mươi nghìn Dinar thông dụng đại lục.”

“Mời ngài kiểm tra một lượt, nếu như tiền không có vấn đề gì, xin ngài nói cho ta biết tin tức kia.”

Tông Thận nhận lấy rương gỗ, nhìn lướt qua, xem chừng số tiền không có vấn đề gì.

Liền ngoắc ngoắc tay với Bamogo, ra hiệu cho hắn đưa tai đến gần.

Bamogo làm theo, Tông Thận kề vào tai hắn nhẹ giọng nói.

“Mười ngày sau, đến quán rượu Hoa Hồng Đen của cự thành Lenturks.”

“Đến lúc đó sẽ có một nhóm tinh linh cao cấp tập hợp ở đó.”

“Có thể thu hoạch được gì hay không thì phải xem bản lĩnh của chính các người rồi.”

Tông Thận nhanh chóng nói ra, tốn công sức nói mấy câu đã lập tức kiếm được ba mươi nghìn Dinar thông dụng đại lục.

Bamogo nghe vậy gật gật đầu, trong lòng hắn đại khái đã có tính toán rồi.

Mạo hiểm và lợi nhuận luôn tỉ lệ thuận với nhau, muốn thu được lợi ích thật sự từ tin tức này, vẫn cần phải hao tổn một chút tâm trí.

Hơn nữa đây chính là cự thành, trong thành ngư long hỗn tạp, còn có lính thành trông giữ và thế lực quý tộc bên trong thành, tất cả đều có thể can thiệp vào, cần phải tính toán thật kỹ lưỡng mới được.

Đôi Mắt Tinh Linh là một tổ chức bí mật, chuyện khác không cần nói, chỉ cần tin tức này là sự thật thì đã đáng giá ba mươi nghìn Dinar thông dụng đại lục rồi, không biết có bao nhiêu quý tộc đang muốn có các nàng.

Biết được tin tức này, hắn không còn ý định tiếp tục nán lại ở nơi này nữa rồi.

Hắn muốn đi triệu tập các anh em cũ một chuyến hoặc là liên lạc với các quý tộc đáng tin một phen, nghiêm túc đánh một trận lớn, một khi đã thành công, thì tỉ lệ sinh lời gấp hàng chục, thậm chí hàng trăm lần.

Từ nơi này chạy đến cự thành Lenturks, xem như là đi đường thâu đêm không ngủ cũng đã mất năm sáu ngày, cộng thêm một số công tác chuẩn bị, thời gian còn lại của hắn thật ra cũng không thể tính là dư dả.

Nếu như Tông Thận nói dối, thì hắn cũng sẽ không bỏ qua cho Tông Thận.

Nghĩ đến đây hắn hoàn toàn không thể chờ đợi nữa.

“Đại nhân, nếu đã như vậy thì ta cũng không nhiều lời thêm nữa!”

“Sau này nếu như tìm được nô lệ không tồi, ta sẽ còn đến thăm hỏi đại nhân!”

Bamogo trực tiếp tháo dây buộc ngựa ra khỏi xe rồi cưỡi lên, vội vã nói lời cáo biệt với Tông Thận.

Đồng thời quay đầu về phía hai tên thuộc hạ phía sau rồi trịnh trọng giao phó.

“Các ngươi kéo theo xe ngựa từ từ mà đi ở phía sau, ta chạy đến cự thành Lenturks trước.

“Chờ sau khi các ngươi tới nơi, hãy đến thẳng phủ đệ của lão gia Amora để tìm ta!”

Sau khi lo lắng dặn dò, Bamogo kẹp bụng ngựa, lao nhanh đi từ cửa thành phía tây trong lãnh địa của Tông Thận!

Phía tây chính là hướng đến cự thành Lenturks, còn phía đông chính là hướng của bang Bosch.

Vị trí của cả hai hoàn toàn ngược nhau, thế nên bang Bosch chính là thành phố tiểu bang xa xôi nhất của cự thành Lenturks.

Sau khi Bamogo hấp tấp rời khỏi, thuộc hạ của hắn cũng ngồi lên đầu xe của một chiếc xe ngựa kéo, dẫn theo năm chiếc xe tù phía sau, một mạch rời khỏi về phía tây.

Tông Thận cười híp mắt đưa mắt nhìn bọn họ rời khỏi, hắn tổng cộng kiếm được 33970 Dinar từ trên người của tên nô lệ thương nhân này, còn thu được ba nhân tài không tệ.

Sau khi cất xong số Dinar kia, Tông Thận chắp tay sau lưng chậm rãi đi dạo trong lãnh địa.

Hắn phát hiện Mariel đang ở trên cánh đồng của lãnh địa, vén ống quần lên, thích thú đi theo hai nông phu Nhị Nha và Tiểu Bình đi trừ cỏ trên ruộng.

Cây nông nghiệp trên đồng trải qua sự sinh trưởng hàng loạt cùng với sự chăm sóc tỉ mỉ của hai nông phu đã trưởng thành khỏe mạnh, xanh mướt tràn đầy sức sống.

Thỉnh thoảng trong vườn rau và ruộng lúa có thể thấy từng con châu chấu màu xanh nhảy nhót lướt đi đoạn ngắn. Trong hoàn cảnh không sử dụng nông dược, mỗi ngày đều cần phải nhổ cỏ và bắt côn trùng một cách thủ công.

Vừa rồi sau khi Tông Thận ra lệnh cho Mariel đi gọi người, liền không thấy nàng trở lại, thì ra là chạy đến nơi này làm ruộng.

Tông Thận đứng ở bên cạnh khu đồng ruộng, nhìn những cây nông nghiệp kia lớn lên từng ngày, quả thật có một loại cảm giác thành tựu và vui sướng khó hiểu.

Từ không đến có, từ có đến xuất sắc, nhìn số cây nông nghiệp này sinh trưởng khỏe mạnh giống như nhìn thấy lãnh địa không ngừng phát triển vậy.

“Ồ, đại nhân ngươi đến rồi?”

Mariel nhận ra chuyện gì đó, đột nhiên đứng dậy, xoay người nhìn thấy Tông Thận.

“Ngươi đó, kêu ngươi đi gọi người, kết quả ngươi chạy đến đây làm ruộng.”

Tông Thận cười nói. Ban nãy chiếm được không ít lợi ích khiến tâm trạng của hắn không tệ.

Trên mặt Mariel lập tức lộ ra một chút cảm giác ngại ngùng.

“Xin lỗi đại nhân…”

“Ta nhìn thấy những tên nô lệ kia thì cảm thấy trong lòng không được thoải mái lắm…”

“Cho nên ta mới không qua đó.”

Tông Thận khéo hiểu lòng người gật đầu, hắn đại khái có thể hiểu Mariel.

Mặc dù Mariel là dân bản địa của thế giới này, nhưng mà bàn về năng lực tiếp nhận thì vẫn kém hơn nhiều so với Tông Thận.

Từ nhỏ nàng sống ở thôn Sitano, dưới sự che chở của lão gia Mars, bây giờ đến lãnh địa của Tông Thận đã xem như là nơi xa nhất mà nàng đi từ nhỏ đến lớn rồi.

“Đúng rồi, Mariel.”

“Lát nữa ngươi và Colby dẫn theo mấy người mới gia nhập kia đi vài vòng trong lãnh địa.”

“Ngoài ra người mới tên Alannah kia tạm thời bổ sung làm trợ thủ của ngươi, ngươi dẫn dắt cho nàng nhiều hơn.”

“Hai nô lệ khác phải đặc biệt chú ý, bọn họ có ý đồ chạy trốn rất mãnh liệt.”