Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 462. Suy nghĩ sâu xa của Tông Thận, ta muốn tiêu diệt hết bọn chúng (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong những áp lực này chỉ có một phần nhỏ là tới từ việc sinh tồn ở bên ngoài thôi, và hầu hết là áp lực do đủ loại tai họa ngầm mang tới, rất nhiều lúc biết quá nhiều cũng chưa chắc đã là chuyện tốt.

Sau một phen suy nghĩ, trạng thái của Tông Thận cũng điều chỉnh xong rồi, trong hiệu quả buff của Nguyệt Thần Chúc Phúc, không cần uống nước suối Nguyệt Thần thì những thương thế kia của hắn cũng lành.

Chiến đấu với cường độ cao mang lại thử thách rất lớn cho độ bên của trang bị, đồ Tông Thận mặc trên người là áo giáp bạo hùng Terokkar cấp hiếm, sau một hồi chiến đấu thì trên áo giáp đã đầy những vết xước nhỏ, còn có vài chỗ lõm nữa, độ bền của cả trang bị đã giảm mất một phần mười.

Trang bị bị hư hao có thể để chú Ải Nhân rèn vá nhưng lần nào sửa thì cũng phải mất một chút nguyên liệu, hơn nữa sau khi rèn lại sẽ làm thuộc tính xuất hiện chút thay đổi, nếu so với trạng thái ban đầu thì thuộc tính sẽ kém hơn một chút.

Ở bên trong lãnh địa, người làm hư hao trang bị nhiều nhất chính là lang kỵ binh, sau đó là tài xế Địa Tinh lái người máy ma năng, kế tiếp là chiến sĩ thương thuẫn Long Hoá chịu trách nhiệm đánh cận chiến, sau nữa thì là hiệp sĩ, nỏ thủ, pháp sư.

Những người ít lệ thuộc vào trang bị và làm hư hao trang bị ít nhất là những chiến sĩ chủ yếu dựa vào chính bản thân để chiến đấu như ác quỷ Địa Huyệt, Druid of the Claw.

Những vấn đề này Tông Thận luôn chú ý từng giây từng phút, tới cả lúc nghỉ ngơi và hồi phục thì hắn cũng nghĩ.

Lượt chiến đấu đầu kết thúc với kết quả phe Tông Thận đánh chết hơn một ngàn quái vật Địa Huyệt, hai anh hùng Địa Huyệt và bắt sống hai phù thủy Haul.

Bây giờ ở bên ngoài lãnh địa bầy quái cỡ lớn được tạo thành từ hơn chục nghìn con quái vật Địa Huyệt đã dung hợp xong, đã có quân tiên phong bắt đầu tiếp xúc với lãnh địa.

Nhưng tất cả đều bị đội lang kỵ binh và các chiến sĩ của tiểu đội thăm dò nhanh chóng làm thịt.

Nguy cơ của Trương Tử Hạo vẫn chưa qua, hơn chục nghìn con quái vật Địa Huyệt, dù Tông Thận muốn xử lý hết đám này thì cũng phải tốn không ít công sức và thời gian, có khi còn sẽ có người thương vong nữa.

Sự chênh lệch về số lượng quá lớn, mặc dù tố chất đơn thể của chiến sĩ dưới trướng Tông Thận cũng rất mạnh, nhưng đối mặt với số lượng quái vật Địa Huyệt nhiều như vậy thì vẫn rất đuối.

Suy cho cùng các chiến sĩ đều là người sống cả, có thấy mệt mỏi và có sơ xuất, không phải con rối ma năng chỉ cần bổ sung năng lượng là sẽ chiến đấu liên tục.

Một điểm quan trọng nhất đó là, nơi này không phải lãnh địa an toàn hùng mạnh kia của Tông Thận, mà là lãnh địa của Trương Tử Hạo.

Phòng ngự rất yếu kém, trong lãnh địa chỉ có ba tháp tiễn Nguyên tố, ưu thế địa hình duy nhất dựa vào được chính là chiến hào nay đã sập không ít cùng với chướng ngại vật trên đường đã bị hư hao nghiêm trọng.

Đương nhiên, Tông Thận cũng có thể chọn cách dẫn Trương Tử Hạo chạy trốn, mặc dù những quái vật Địa Huyệt kia sẽ phá hủy lãnh địa của Trương Tử Hạo làm hắn biến thành dân tự do mất đi đặc quyền của lãnh chúa, nhưng cũng sẽ tốt hơn là ở đây cố chống cự rồi mất mạng.

Nhưng mà sau một hồi nghĩ ngợi ngắn ngủi, Tông Thận vẫn quyết định muốn đánh tới cùng. Nếu như dốc toàn lực ứng phó thì chưa chắc đã không diệt được đám quái vật Địa Huyệt hơn chục nghìn con này và mấy anh hùng Địa Huyệt đang ẩn nấp trong đó.

Một điểm quan trọng nhất đó chính là hôm nay Tông Thận muốn chủ động đi săn giết quái vật Địa Huyệt, đây là một trong mục tiêu nhiệm vụ chính của hắn ngày hôm nay.

Dù sao cũng muốn săn giết thì thôi thà cứ ở chỗ này đánh nghiêm túc một trận. Nếu như không địch lại được thật thì lại tính tới nước chạy trốn cũng không muộn, có người máy chịu nặng, bọn họ hoàn toàn có khả năng phá vòng vây, chứ càng không cần phải nói tới Tông Thận còn có kỹ năng Uy Hiếp Ác Ma và bảo châu Ngưng đọng thời gian.

Trương Tử Hạo thấy Tông Thận luôn im lặng suy ngẫm thì không dám tới quấy rầy hắn, hắn thắc mắc sao ở trong trường hợp căng thẳng thế này mà Tông Thận vẫn còn có tâm trạng đi ngẫm nghĩ, đại lão là thế này ư!

Hắn luôn đoán ý qua lời nói và sắc mặt cho đến khi Tông Thận không nghĩ nữa ngẩng đầu lên thì hắn mới đi tới.

“Quân đoàn trưởng! Cảm ơn sự trợ giúp của ngài!”

“Nếu không có ngài thì e bây giờ ta đã chết ở trong tay đám quái vật này rồi.”

Trương Tử Hạo khom lưng cúi chào Tông Thận thật lòng thật dạ, sự xuất hiện của Tông Thận giống như một trận mưa trút xuống đúng lúc cháy nhà, nói Tông Thận có ơn cứu mạng với hắn cũng chẳng phải là quá.

Tông Thận nhìn hắn rồi mỉm cười gật đầu.

“Nếu đã gia nhập vào quân đoàn của ta thì sau này mọi người sẽ là người của mình hết.”

“Ta chắc chắn sẽ không trơ mắt nhìn ngươi bị những con quái vật kia giết chết đâu.”

“Ban nãy mới chỉ là món khai vị thôi, phiền phức thật sự sắp tới rồi.”

Tông Thận bình tĩnh nói, duỗi tay chỉ về phía bầy quái cỡ lớn hơn chục nghìn con ở ngoài lãnh địa.

Trương Tử Hạo nhìn về hướng hắn chỉ, thật ra chẳng cần Tông Thận nói thì hắn cũng đã phát hiện ra rồi.

Sắc mặt của hắn không ngừng thay đổi, hình như đang đưa ra quyết định rất khó khăn gì đó.

Một lúc sau, Trương Tử Hạo hơi cắn răng, ngẩng đầu nhìn về phía Tông Thận.

“Quân đoàn trưởng… Thôi thì ta bỏ lãnh địa vậy.”

“Bầy quái khổng lồ thế này, ta không có lý do gì để yêu cầu ngài phải ở lại đây chống chọi nữa rồi.”

“Cùng lắm thì ta sẽ mất lãnh địa, trở thành dân tự do, tới lúc đó mong rằng sẽ được vào lãnh địa của ngài, làm việc cho ngài.”

Trương Tử Hạo đã nghĩ tới kết quả xấu nhất, hắn nói với vẻ mặt chân thành.

Trở thành dân tự do thì sẽ mất rất nhiều quyền hạn của lãnh chúa, không thể hưởng thụ sự tiện lợi của số liệu hóa nữa, cũng chẳng thể lợi dụng điểm thống trị và độ trung thành để cai quản thuộc hạ, những đặc quyền như kiến trúc, chế tạo đều sẽ biến mất, thứ duy nhất giữ lại được chỉ là kênh mà thôi.