Lãnh Chúa Cầu Sinh: Từ Tiểu Viện Tàn Tạ Bắt Đầu Đánh Chiếm (Dịch)

Chương 507. Chìa khoá địa đạo thôn Oddo, khiêu chiến cuối cùng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nếu không thuần thục nghiệp vụ, sao hắn có thể đi lay chuyển người khác được?

Nhìn thấy Vương Hiên chủ động biểu lộ cảm xúc sinh động tích cực như thế, vị chấp sự giáo hội tên Davis này gật đầu hài lòng, thậm chí bỏ địa lôi Địa Tinh trong tay xuống, nhẹ nhàng vỗ lên bả vai của hắn.

“Giác ngộ của ngươi rất cao, hiện tại đi lao động cho tốt trước đi.”

“Chỉ cần đủ thành kính và lao động đủ tích cực, đợi đến khi Thánh nữ quay về, ta sẽ tiến cử ngươi với nàng để ngươi gia nhập giáo hội, đương nhiên người cần phải tuyên thệ quy y giống như thần thị Jackdaw thì mới được.”

Nghe thấy chấp sự giáo hội nói như vậy, dáng người của Vương Hiên cúi xuống càng thấp, trên mặt hắn lộ ra nụ cười rất nhẹ không thể quan sát, bất luận là giáo hội cũng được, thế lực vương quốc cũng không sao, có thể nhờ vả chút quan hệ chắc chắn lợi ích vô cùng.

Việc các lãnh chúa đột nhiên giáng lâm, tự thân vốn không có khái niệm trận doanh cố định, đặc biệt là so với dân bản địa của thế giới này, lãnh chúa có ưu thế rất lớn, đặc biệt là nhận thức và khác biệt về thế giới quan, trong số đó nhận biết tin tức kém chính là một trong số những điểm các lãnh chúa có thể lợi dụng lúc đối mặt với dân bản địa.

“Đại nhân hãy yên tâm, ta nhất định sẽ lao động thật tốt.”

Nói xong hắn bèn chủ động cầm lấy mấy thanh địa lôi Địa Tinh, mang theo thêm mấy nhánh gỗ, đi đến bên cạnh vùng đặt bom, ở đây còn có mười mấy cái thuổng sắt dư thừa, hắn cầm lấy một thanh, đi vào trong khu đặt bom, cản thận dè dặt tránh địa những nơi có nhánh cây đánh dấu, đến trên một bãi đất trống xác định xong vị trí thích hợp, đặt địa lôi và nhánh cây sang một bên, bắt đầu dùng thuổng sắt cẩn thận đào lên.

Bốn vị chiến sĩ cùng đi với hắn, cũng tản ra xung quanh, bắt đầu bố trí bom dựa theo yêu cầu của Davis.

Davis nhìn thấy bóng lưng tháo vát của bọn họ, thì lộ ra nụ cười âm trầm.

“Quang huy của thần Calamity sẽ chiếu rọi tất cả mọi người.”

Hắn lẩm bẩm một câu, sau đó ngẩn đầu nhìn về phía tháp canh bên cạnh, nén thấp giọng nói với tín đồ xạ thũ vũ trang hạng nặng đang đứng gác trên tháp canh.

“Trông chừng kỹ bọn họ, đợi Thánh nữ đại nhân quay về sẽ có xử trí khác.”

Tín đồ xạ thủ vũ trang hạng nặng gật đầu, hành lễ với Davis.

Davis lại chào hỏi với mấy vị chấp sự giáo hội khác, rồi rời khỏi chỗ này.

Dân bản địa thực sự kém thông tin trên mặt nhận thức hơn các lãnh chúa, nhưng mà không có nghĩa là dân bản địa ngu ngốc.

Bọn họ cũng có thủ đoạn tàn ác và vô số cách thức của riêng mình, chính là ứng với câu nói, xã hội rất đơn thuần, thứ phức tạp là lòng người.

...

Ya!

Một tiếng a, thời gian trôi qua nhanh chóng, Tông Thận lúc àny đang điều khiển người máy chịu nặng, tông ngã con quái vật Địa Huyệt cuối cùng, bên cạnh các pháp gia ở phía sau lưng bày biện bốn năm khung nỏ máy Bạo Phong đã bắn rỗng, giữa trời hàng trăm con Thạch Tượng Quỷ tan tác chim muông.

Đám Thạch Tượng Quỷ này bỏ chạy tứ tán.

Dưới đất đều là mũi nỏ bắn ra từ nỏ máy Bạo Phong rơi loạn xạ, những mũi nỏ này bắn rơi Thạch Tượng Quỷ, rồi mang theo xương cốt của Thạch Tượng Quỷ bị bắn rơi về mặt đất, sau khi thi thể Thạch Tượng Quỷ tan biến, bèn rơi trên mặt đất.

Hiện trường đến đâu cũng đều là cảnh tượng đại chiến vừa kết thúc, mặt đất hỗn loạn, cỏ cây bị giẫm thành cỏ bùn vàng úa, sau đó lại bị giẫm thành mảng rắn chắc.

“Phù, lũ quái bầy hơn sáu ngàn con này cuối cùng đã bị tiêu diệt toàn bộ rồi.”

“Thu hoạch đợt này cũng xem như là không tệ, sắp đến giữa trưa rồi, mọi người thu dọn chiến trường một chút.”

“Bây giờ chúng ta sẽ nghỉ ngơi chỉnh đốn tại chỗ.”

Tông Thận cởi mũ giáp xuống, trên mặt hắn toàn là giọt mồ hôi, chảy xuống tí tí tách tách.

Tính cả thời gian chạy đến, trước sau tổng cộng đã tốn hơn một tiếng đồng hồ mới dẹp sạch đám quái bầy này.

Hiện tại vẫn còn hơn mười phút, là đến mười hai giờ trưa rồi, Tông Thận quyết định cho mọi người nghỉ ngơi chỉnh đốn tại chỗ một lúc.

Trận chiến hôm nay không sử dụng bất kỹ năng sát thủ nào, thuần tuý là Tông Thận cưỡi người máy chịu nặng phối hợp với uy hiếp ác ma, va chạm lặp lại trong đám quái bầy dẫn đến hỗn loạn, sau đó lại để cho chiến sĩ thừa cơ tàn sát ra.

Thời gian một buổi sáng, bọn họ đã đánh giết vượt hơn mười bốn ngàn con quái vật Địa Huyệt, lúc này đám chiến sĩ ít nhiều cũng cảm thấy có chút rã rời, cho dù có uy hiếp ác ma bổ trợ, chiến đấu không quá nguy hiểm, nhưng giết chóc đơn thuần nhiều quái vật như vậy, cũng đã khiến mọi người rất mệt mỏi.

Trong hơn sáu ngàn con quái vật Địa Huyệt vừa rồi, chỉ có một vị anh hùng Địa Huyệt, chính là một con Thâm Uyên Nhuyễn Trùng.

Tên này thông qua độn thổ chạy đến hàng sau cùng, định thực hiện đánh lén pháp sư và xạ thủ, có điều Tông Thận sớm đã chuẩn bị, vị trí của Thâm Uyên Nhuyễn Trùng trong tầm nhìn của hắn đã bị đánh dấu màu vàng khoá chặt rồi.

Thế là hắn tương kế tựu kế, giải trừ uy hiếp ác ma, quay về hàng cuối ôm cây đợi thỏ, dẫn đến chuyện lúc Thâm Uyên Nhuyễn Trùng vừa chui ra khỏi mặt đất phát động tấn công, hắn lại kích hoạt uy hiếp ác ma, dựa vào một đòn này, Tông Thận đã tiêu diệt nhẹ nhàng con Nhuyễn Trùng Địa Huyệt.

Về phần số quái vật Địa Huyệt còn lại, hắn vẫn sử dụng đường lối cũ, đánh giết toàn bộ số quái vật Địa Huyệt này vô cùng thuận lợi.

Đợt quái vật Địa Huyệt này đã cống hiến tổng cộng 19276 điểm tích luỹ, nâng tổng số điểm tích luỹ của hắn đạt đến 97492 điểm, đẳng cấp cũng đã tăng lên một bậc, trở thành lv23 “Điểm kinh nghiệp 6737/60900”.

Đồng thời lần này xem như Tông Thận giết chết Thâm Uyên Nhuyễn Trùng, công thêm va chạm của người máy chịu nặng và phần điểm chắt lọc thêm ra trước đó, lần này Tông Thận đã gom được tổng cộng hai lần 1500 điểm chắt lọc, có được 2 điểm cộng dồn thuộc tích sức mạnh.

Thuộc tính lực lượng của hắn đã đạt đến 83 điểm, HP cũng đã đạt đến 1233, tóm được cái đuôi tiền lời từ khiêu chiến Địa Huyệt, điên cuộc nhổ lông dê, lúc này không tải quái còn chờ đến bao giờ?