Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Cho nên Tông Trạch lui lại để làm việc khác, toàn bộ đã quy đổi ra tháp tiễn cấp 2 và cấp 3, ngược lại năng lực phòng ngự của toàn thể lãnh địa cũng bất phàm, có bốn tháp tiễn thiết giáp cấp 1, bốn tháp Nguyệt Nhận cấp 2, bốn toàn tháp Lôi Đình cấp 2, hai tháp Thánh Quang cấp 3.
Quy đổi phối trí này, trên cơ bản tương đương với phiên bản yếu hoá của cách phối trí bên phía Tông Thận.
Đây gọi là đại lão có cách chơi của đại lão, tiểu đệ cũng có cách chơi của tiểu đệ, nghèo thì đánh kích tinh chuẩn, giàu thì hoả lực bao phủ thôi.
Đường đi của hai anh em quả thực là giống nhau, cũng chỉ là kém một chút xíu xiu trên mặt đẳng cấp.
Sau khi Tông Trạch vừa về đến lãnh địa, bèn bắt đầu điều chỉnh vị trí của toàn thể tháp phòng ngự, vài nơi trong lãnh địa cần phải gấp rút tăng cường phòng ngự, gia tăng thêm nhiều phòng ngự cản trở.
Sau khi bảo các nông phu nắm bắt thời gian gấp rút thiết kết phòng ngự, bản thân hắn lấy ra một thanh chuỷ thủ, đến chỗ vách đá ở một bên lãnh địa.
Nơi này đã bị hắn đào ra một con đường hầm, mục đích ban đầu của Tông Trạch chỉ là để mở rộng không gian, thuận tiện việc thu thập đá tảng, kết quả mấy ngày trước theo sau việc thâm nhập đào xới, sau khi đào vào hơn mười mét, nông phu đã đào được một vài bức tường do ma văn cấu thành.
Sau khi đào xuyên qua bức tường này, thì đi vào trong một mật thất kì lạ trong lòng núi.
Mật thất này nghi vấn trùng trùng, trước sau trái phải trên dưới sáu mặt, đều được chế tác từ đá ma văn cao cấp, dường như là liền thành một khối, nếu như không phải Tông Trạch đánh bậy đánh bạ đào thông vào đây, mật thất này quả thực chính là một chiếc hộp được cấu thành từ đá ma văn.
Không có bất kì con đường và vết tích của cửa ra vào nào, giống như là một căn phòng được thái nghén ra từ bên trong lòng núi.
Trên bức tường đá ma văn, còn có bích hoạ màu sắc rực rỡ, cũng không biết mật thất này rốt cuộc đã tồn tại được bao nhiêu lâu, mà màu sắc của những bức bích hoạ đó vẫn tươi mới đẹp đẽ, đồ án miêu tả bên trên cực kì trừu tượng, bên trong một mảng màu xám, có từng hình cầu màu sắc, những hình cầu này có vài hình là kết nói, có vài hình là độc lập, còn có một vài hình ở giữa bị một vài con đường màu xám nối liền làm một.
Mỗi một lần Tông Trạch đến nơi này, nhìn thấy những bích hoạ xung quanh, đều có một loại cảm giác giả lập của không gian hỗn loạn.
Khu vực trung ương của gian mật thất này, có một bậc đá ma văn, bên trên lơ lửng một viên hình cầu màu xám to bằng nắm đấm, viên hình cầu này đang lăn lộn chìm nổi không ngừng, rõ ràng vô cùng sinh động.
Có điều bên ngoài thềm đá, có một vòm sáng màu trắng sữa.
Lúc này lớp vòm sáng chập chờn chớp nháy, lúc thì rõ ràng, lúc lại mơ hồ, dường như sắp vỡ tan ra bất cứ lúc nào.
Tông Trạch đi đến bên cạnh thềm đá, nhấc bàn tay phải quấn băng gạc, đặt nó lên trên vòm sáng, dùng tay trái mở lớp băng gạc, lộ ra một miệng vết thương vừa mới khép miệng trong lòng bàn tay.
Hắn nhìn miệng vết thương, tay trái tóm lấy chuỷ thủ rồi nhẹ nhàng rạch một đường dọc theo miệng vết thương.
“-35”
Một luồng thương tổn bốc ra, hắn mở lớp mày trên miệng vết thương ra, máu đỏ tươi nhất thời tuôn tràn.
Từng giọt từng giọt rơi lên trên vòm sáng, sau khi vòm sáng đó tiếp xúc với máu tươi, lập tức hấp thu, đồng thời vòm sáng sẽ trở nên nhạt nhoà đi một phần.
Sau khi liên tục mười mấy giọt máu, vòm sáng không tiếp tục hấp thụ máu nữa, giọt máu cuối cùng lăn xuống từ trên vòm sáng.
“Haiz... hôm nay lại uống no rồi.”
“Cũng đã qua mấy ngày rồi, không biết đến lúc nào mới có thể phá mở vòm sáng này đây.”
Tông Trạch lắc lắc đầu, thu hồi cánh tay phải về, dùng băng gạc quấn lại miệng vết thương.
Thoáng thất vọng tự nhủ, rõ ràng đã không phải lần đầu tiên làm việc như thế.
Ngay khi Tông Trạch đang than thở, màn sáng chớp tắt bất định kia bỗng mạnh mẽ lóe lên một cái.
“Ầm!”
Sau âm thanh bị bóp nghẹt, màn sáng vỡ ra giống như bọt khí.
“Cái màn sáng chết tiệt này cuối cùng cũng đã vỡ!”
Vẻ buồn bực trên mặt của Tông Trạch đã được quét sạch, nhếch môi nở ra một nụ cười.
Hắn đã phát hiện cái mật thất này được vài ngày rồi, cũng là một dịp tình cờ, lúc đó vết thương chiến đấu trên cánh tay vẫn chưa hoàn toàn lành lặn, trong lúc hắn đang nghiên cứu màn sáng này, vết thương đã vô tình chạm với màn sáng.
Lập tức có một dòng phụ đề của hệ thống hiện lên trước mặt hắn.
“Tương tác Arcane – Cao cấp”
“Sử dụng máu để mở tấm màn ánh sáng”
Nhắc nhở rất đơn giản, màn sáng này hình như đã phát hiện ra tư chất của hắn.
Hơn nữa còn là tư chất Arcane, Tông Trạch dùng mông cũng có thể nghĩ đến việc khối cầu màu xám tro bên trong màn sáng và thứ gọi là Arcane kia có liên quan đến nhau.
Theo hắn được biết, Arcane chắc là thuộc về một phân hệ của pháp sư, giống như là phân loại nguyên tố Thủy, Hỏa, Lôi vậy.
Arcane chính là một nguyên tố đơn lẻ, chỉ có điều hệ Arcane và thời gian cùng không gian đều rất thần bí và ít ỏi, những điều này đều là sau khi Tông Trạch hỏi thăm nữ pháp sư hệ Thủy mới biết được.
Nhưng mà bất kể là như thế nào, khối cầu màu xám tro này chắc chắn không hề đơn giản, nếu không thì cũng sẽ không tự nhiên mà xuất hiện trong lòng núi trống rỗng, hơn nữa còn dùng Ma Văn thạch cao cấp làm chất liệu ngăn cách.
Chỉ cần những Ma Văn thạch cao cấp này, sau khi phân giải thành dạng cấp trung và cấp thấp, mang đến chợ cũng có thể đổi được rất nhiều tài nguyên, thế nên giá trị của khối cầu ánh sáng màu xám tro này khiến cho Tông Trạch rất mong đợi.
Hắn không giống Tông Thận có công lược nhắc nhở, rất nhiều thứ chỉ có những gợi ý mơ hồ, cần phải tự mình từng bước một mà tìm kiếm, vận may của hắn quả thật không tệ, trong số rất nhiều lựa chọn kể từ khi rơi xuống vùng đất này đến nay, hắn vẫn coi như luôn trong trạng thái thuận buồm xuôi gió, cộng thêm tầm nhìn chiến lược xem như không tệ của bản thân, điều này giúp cho tiến trình phát triển của hắn vẫn luôn giữ vững mức độ hàng đầu.