Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Ngươi yên tâm, ta đã hiểu rõ nên làm thế nào rồi!”

“Chuyện này ta tuyệt đối sẽ không nói với bất kì người nào khác!”

Giang Di nói vô cùng kiên định, nàng tuyệt đối sẽ không nói chuyện này với người thứ hai.

“Anh chị em của ngươi thì sao?”

Tông Thận vẫn thoáng lo lắng, vốn hắn không định nói với Giang Di, có điều tương lai vẫn cần phát triển trong khu vực, không thể thiếu sự nâng đỡ của một vài tâm phúc ra tay giúp đỡ, bởi vì ý nghĩ này, hắn mới chủ động nhắc nhở Giang Di.

Nghe thấy Tông Thận hỏi như vậy, Giang Di bên kia thuỷ tinh ngẩn người, lập tức nhẹ giọng nói.

“Đại nhân không cần lo lắng, ta...”

“Ta là một cô nhi, cha mẹ ta xảy ra tai nạn xe vào lúc ta mới ba tuổi, đều đã qua đời rồi.”

“Từ nhỏ ta lớn lên ở trong một cô nhi viện tên là Khởi Điểm.”

“Ta vốn không có anh chị em ruột thịt, cho nên “kênh bạn tốt” của ta cũng là màu xám...”

Nghe thấy Giang Di nói như vậy, Tông Thận thầm hỏi thăm công lược nhắc nhở một phen.

“Lời nàng ấy nói là sự thật sao?”

(Là thật)

Đáp án của công lược nhắc nhở rất đơn giản, Tông Thận nhìn thoáng qua bèn xua tan thuyết minh.

“Xin lỗi...”

“Ngươi đi chuẩn bị đi, nhân lúc này chuẩn bị cho tốt vật tư.”

“Khiêu chiến cuối cùng vào ngày mai, để chúng ta tập hợp lại, đặt một dấu chấm hết hoàn mỹ trên bức tranh khiêu chiến Địa Huyệt này.”

Tông Thận nói chuyện có hơi áy náy, hắn thật sự không ngờ thân thế của Giang Di lại đáng thương như thế.

Không có sự giúp đỡ chăm sóc từ cha mẹ, nàng nhất định đã chịu rất nhiều cực khổ.

Hiện tại Tông Thận xem như đã hiểu rõ tại sao trên tay Giang Di, lại có nhiều vết chai cũ như vậy, điều này nói rõ nàng thường xuyên phải làm các việc nặng nhọc như bưng bê khuân vác, cho nên nơi cầm nắm mới có nhiều vết chai hình tròn như thế.

“Vâng, Ta lập tức đi chuẩn bị.”

“Tạm biệt Quân đoàn trưởng đại nhân, nếu có tình hình gì ta sẽ liên lạc với ngài.”

Giang Di nhanh chóng trả lời, trong mười mấy hai mươi năm nay, nàng sớm đã chấp nhận thân thế của bản thân, chỉ là lúc nhắc đến vẫn sẽ có chút khó chịu, ngược lại không đến mức vì thế mà ghi thù Tông Thận.

Hai bên nhanh chóng ngắt kết nối thuỷ tinh, sau khi biết được tin tức này, tâm trạng của Giang Di cũng trở nên vội vàng gấp gáp.

Mariel lúc này đã gọi đội lang kỵ binh số 1 thức dậy, lại bảo hai vị chiến sĩ thương thuẫn Long Hoá điều khiển người mấy chịu nặng chở theo nàng, cùng nhau xuất phát về hướng cổng thành phía đông lãnh địa, chạy vội đến thôn Sitano.

Còn bản thân Tông Thận cũng đã đi vào bên trong lãnh địa, trận gió nhẹ này vẫn đang thổi, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn dừng lại.

Cả đại lục vô cùng rộng lớn, khu vực khác biệt cũng sẽ có đặc trưng khi hậu khác biệt.

Vì như Tông Thận biết phía bắc đại lục đều là băng nguyên, trên băng nguyên cũng có vương quốc loài người và một vài dị tộc băng nguyên.

Mà phía nam lục địa thì lại là khí hậu nóng bức, khác biệt về vị trí địa lý cũng tạo thành khác biệt về khí hậu.

Nếu như cả lục địa đều cùng lúc tiến vào mùa đông, chỉ nghĩ thôi đã cảm thấy sởn da gà.

Có điều với sức mạnh vĩ đại của hệ thống lãnh chúa quả thực có thể làm đến được bước này, giống như là khiêu chiến Địa Huyệt vậy, số quái vật Địa Huyệt kia đối với dân bản địa, giống như là hai thế giới song song, không can thiệp chuyện của nhau cũng không ảnh hưởng đến nhau, nhưng mà đối với chúng lãnh chúa, những quái vật Địa Huyệt này lại là tồn tại thiết thực.

Rất có thể khiêu chiến khí hậu cũng như thế, không mảy may ảnh hưởng đến dân bản địa, chỉ tạo thành ảnh hưởng với thế lực lãnh chúa.

Trong lòng Tông Thận cũng có rất nhiều nghi vấn đối với chuyện này, chỉ là quy tắc khiêu chiến cụ thể, vẫn cần phải đợi đến sau khi hệ thống thông báo cụ thể, mới có thể nhìn thấy.

Ví như lãnh chúa ở băng nguyên phía bắc, vừa đáp đất đã ở trong môi trường lạnh lẽo, tập quán sinh hoạt đồ dùng dự bị tương ứng của bọn họ có tính nhằm vào thời tiết rất rõ ràng, những lãnh chúa này đối mặt với lúc trời đông lạnh lẽo thì có thể ung dung hơn.

Mà những lãnh chúa ở khu vực phía nam nóng bức, e rằng vốn không nghĩ đến việc phải dự trữ đồ chống lạnh, sẽ bị động hơn khi đối mặt với khiêu chiến rét đông.

Những vấn đề này, quả thực đều là chuyện cần hệ thống lãnh chúa giải quyết, Tông Thận cảm thấy hệ thống lãnh chúa chắc chắn sẽ dựa vào khác biệt khu vực, tiến hành điều chỉnh khiêu chiến cho các lãnh chúa ở khu vực khác nhau.

Hiện tại, Tông Thận không thể lo nổi lãnh chúa của các khu vực khác có thể ứng phó nổi với khiêu chiến hay không, chuẩn bị cho bản thân còn chưa hoàn thành đây.

Hắn đi thẳng đến “chợ”, bắt đầu tìm kiếm vật tư chống rét, hiện tại tích trữ thêm một chút, đến lúc đó ngoài thoả mãn nhu cầu của lãnh địa ra, nếu có dư còn có thể đem đi tặng cho thành viên quân đoàn hoặc là niêm yết trong “chợ” bán đi.

Sau khi tra xét một lượt, Tông Thận phát hiện trong “chợ” có không ít vật tư chống rét.

Đa số trong đó đều đến từ các lãnh chúa của băng nguyên bắc bộ.

Ví dụ như “áo khoáng của thổ phỉ Đồng Hoang” phẩm cấp là cấp phổ thông màu trắng, những thứ này đều là chiến lợi phẩm lấy được từ trên người đám thổ phỉ băng nguyên kia, có không ít thứ đồ chơi thế này, xem chừung chắc là một loại trang bị vật phẩm cực kì thường thấy trong băng nguyên.

Nhiều nhất trong số đó là một vị lãnh chúa, trực tiếp niêm yết một khoản 23 bộ, phỏng chừng là đã tiêu diệt được một xào huyệt của thổ phỉ băng nguyên nào đó.

Giá cả niêm yết cũng không quá đắt, dù sao thứ đồ chơi này thật sự không đáng tiền, là tiêu chuẩn thấp nhất sinh sống trên băng nguyên, muốn tiếp tục sinh tồn trên băng nguyên, ngươi có thể không có tiền, nhưng mà không thể không có một tấm áo khoác thuộc về mình.

Bất luận là thổ phỉ Đồng Hoang cũng được, hoặc là thôn dân bản địa cũng tốt, bao gồm cả những lãnh chúa sống trên băng nguyên ai nấy cũng đều có một bộ.

Địa vị của thứ đồ chơi này tương đương với quần áo mặc thường ngày của dân bản địa ở chỗ Tông Thận.