Lão Bà Của Tôi Là Đạo Diễn

Chương 3. Nổi Tiếng Là Chuyện Không Thể Nào

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Đặc biệt là cậu ta mới bao nhiêu tuổi chứ.

Mới hai mươi lăm tuổi mà thôi, ở cái tuổi này gặp phải hoàn cảnh đó, dưới sự tê liệt của cồn mà không khống chế được cảm xúc cũng là chuyện bình thường.

Đời người, khó khống chế nhất chính là cảm xúc trước bốn cửa ải sinh lão bệnh tử, cho dù hắn có là một diễn viên gạo cội, nếu ngoài đời thực gặp phải tình cảnh này thì cũng chẳng thể kiềm chế nổi. Sau đó, hai người không giao tiếp thêm câu nào nữa, ăn trưa xong, Chu đạo ra khu vui chơi trẻ em được quây riêng trong nhà để chơi xếp hình cùng con gái.

Giai Huy đành từ bỏ ý định véo má cô nhóc.

Đi đến gara, hắn cần phải thích nghi với thế giới này càng sớm càng tốt, thế nên định đến thư viện đọc sách, nhân tiện tìm vài tài liệu tham khảo.

Trong gara đỗ mấy chiếc xe sang, dưới sự làm nền của ngần ấy chiếc xe sang, một chiếc xe máy điện lại trở nên đặc biệt thu hút ánh nhìn, và chiếc xe điện này chẳng của ai khác, chính là xe chuyên dụng của Giai Huy. Không thể không nói, cậu thanh niên tên Giai Huy này, tuy đã ký loại thỏa thuận đó, nhưng cậu ta cũng có sự kiên trì của riêng mình.

Chu đạo không hề cấm cậu ta lái xe sang của mình.

Nhưng cả ngày cậu ta vẫn cứ cưỡi chiếc xe điện này.

Một chàng trai hai mươi lăm tuổi, từ bỏ một số nguyên tắc, lại kiên trì một số nguyên tắc, hai điều này không hề xung đột, cho dù có thể để lại ấn tượng làm màu trong mắt Chu đạo, nhưng Giai Huy vẫn rất tán thưởng những người trẻ tuổi như vậy.

Đàn ông vì một số chuyện mà thỏa hiệp cũng chẳng sao.

Quan trọng là không quên sơ tâm, giống như chính hắn vậy, thời trẻ vì một bộ phim mà bị phong sát, vì mưu sinh đành phải đi bày sạp vỉa hè, có gì to tát đâu.

Mặc áo mưa vào, Giai Huy cưỡi xe điện men theo ký ức đi đến một thư viện gần nhất, có lẽ cậu thanh niên tên Giai Huy này đóng phim không nhiều, cộng thêm toàn là mấy vai diễn nhỏ tuyến 18, nên cũng chẳng có ai chạy tới xin chữ ký.

Nhưng Giai Huy ngược lại rất thích như vậy.

Người trẻ tuổi đu idol cũng chẳng sao, nhưng ngôi sao đáng để theo đuổi phải là những người có cống hiến cho quốc gia, chứ không phải đám nghệ sĩ bọn họ.

Thực ra nghệ sĩ cũng giống như người bình thường, chẳng qua là tính chất công việc khác nhau mà thôi, ngặt nỗi rất nhiều người trẻ tuổi không hiểu, Giai Huy thường hay tiếc nuối, nhưng nhìn thấy nhiều rồi, biết bản thân cũng chẳng thay đổi được gì, sau vài lần nhắc đến trước mặt truyền thông thì cũng lười nói thêm, người trẻ tuổi đều rất cố chấp, nói nhiều quá họ lại thấy hắn phiền phức.

Rút ra một cuốn sách lịch sử.

Giai Huy tìm một chiếc ghế dài ngồi xuống, chậm rãi lật xem.

Lịch sử của Lam Tinh và Trái Đất cơ bản là giống nhau, đều dùng năm ngàn năm để viết nên một đoạn lịch sử bi tráng, đáng than thở và vô cùng nặng nề, những sự kiện như Ngũ Hồ loạn Hoa, Nỗi nhục Tĩnh Khang đều tồn tại, chỉ là đến thời cận đại mới xuất hiện biến hóa, chủ yếu vẫn là về phương diện điện ảnh, những bộ phim tương tự như hắn từng đóng đều không có, nhưng đề tài điện ảnh thì cũng chỉ quanh quẩn mấy loại đó, cho dù nội dung có chút thay đổi, nhưng ý nghĩa đại khái cũng xấp xỉ nhau.

Lúc này thư viện rất yên tĩnh.

Giữa chừng Giai Huy thấy có người bưng một ly cà phê đặt trước mặt, hắn cũng gọi một ly.

Giá cả cũng không đắt, năm mươi tệ, uống hết còn có thể châm thêm.

Vừa uống cà phê, Giai Huy vừa lật xem cuốn sách trên tay, mãi cho đến bốn rưỡi chiều, Giai Huy nhận được một cuộc điện thoại, không ngờ lại là em gái ruột của cỗ thân thể này - tức là em gái của cậu thanh niên tên Giai Huy gọi tới, ý là mấy ngày rồi không gặp hắn, có chút nhớ hắn, bảo hắn qua đó cho cô nhìn một cái.

Giai Huy lắc đầu.

Định không để ý, nhưng suy nghĩ một chút, vẫn cưỡi xe điện đến trường của em gái.

Em gái của Giai Huy tên là Trần Giai Giai, nhỏ hơn Giai Huy ba tuổi, năm nay hai mươi hai, đang học năm ba đại học, chuyên ngành tài chính, thêm một năm nữa là phải ra ngoài thực tập rồi.

“Anh.”

Đến cổng trường.

Giai Huy liền nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp mặc quần jean phối với áo khoác màu xanh nhạt, che một chiếc ô trong suốt đứng dưới gốc cây đa lớn, nhìn thấy Giai Huy cưỡi xe điện tới, vội vàng vẫy tay, đợi xe điện của Giai Huy dừng trước mặt, con bé này cũng chẳng thèm quan tâm yên sau bị nước mưa làm ướt, cụp ô xuống, ngồi phịch lên, sau đó vén áo mưa của Giai Huy chui tọt vào trong, cuối cùng còn không quên ôm chặt lấy eo Giai Huy.

Đây cũng là lý do ngoài mẹ ra, Giai Huy bằng lòng ký hợp đồng.

Dù sao làm diễn viên cái nghề này, trong tình huống không có danh tiếng lại chẳng có nhân mạch, cho dù tốt nghiệp trường danh giá, cũng không thể có chuyện hết bộ phim này đến bộ phim khác để quay.