Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Có những yếu tố như vậy.
Hai vị sáng lập khác của công ty càng thêm bất mãn.
Tối qua đã gọi điện thoại cho ông.
“Ông muốn cho con gái cơ hội, chúng tôi không phản đối, nhưng sau này phải làm theo nội quy quy chế của công ty.”
Chu Vũ có thể nói gì.
Chẳng nói được gì cả.
Ý của hai vị sáng lập rất rõ ràng, con gái ông muốn tiếp tục quay phim, thì phải làm theo trình tự nộp đơn xin công ty, trải qua sự đánh giá của công ty mới được quay, nếu không muốn quay thì tự mình đầu tư.
Dù sao công ty cũng không làm cái bia đỡ đạn này nữa.
Một lần hai lần.
Đây đã là bao nhiêu lần rồi.
Cứ nhắm vào một con cừu mà vặt lông.
“Khán giả khóa này không được.”
Chu đạo nắm chặt điện thoại, bực bội thốt ra câu này.
Trần Giai Huy đang ngồi uống trà bên cạnh ánh mắt khựng lại, ngay sau đó nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc, tiếp tục bưng chén trà lên uống.
Khán giả khóa này không được.
Khóa trước cũng không được.
Khóa trước nữa vẫn không được.
Đám khán giả này cũng đủ xui xẻo, nhưng những lời này đại khái cũng chỉ dám nói ở nhà, nếu mang ra ngoài, chỉ dựa vào câu nói này, sự nghiệp đạo diễn của Chu đạo sẽ triệt để chấm dứt.
“Được rồi, nếu con muốn quay tiếp, thì hãy mài giũa kịch bản cho tử tế.”
Chu Vũ lên tiếng: “Nếu bản thân không biết viết, thì tìm biên kịch chuyên nghiệp đến viết, đầu tư cũng đừng làm lớn quá, ba bốn triệu là được rồi, lỗ thì coi như rèn luyện.”
Nói rồi.
Chu Vũ chuyển ánh mắt sang Trần Giai Huy, nói: “Giai Huy chẳng phải tốt nghiệp học viện biểu diễn sao! Nam chính con cứ dùng Giai Huy, không có lý nào người nhà lại không dùng, bỏ ra bao nhiêu tiền mời người ngoài, lại còn mời ca sĩ.”
“Ngải Văn tự mang theo lưu lượng.”
Chu đạo không phục nói.
“Lưu lượng cái rắm.”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, vừa nhắc tới Chu Vũ lập tức tức giận nói: “Không mất tiền xem náo nhiệt thì kéo đến đông đủ, một khi phải bỏ tiền ra thì chạy sạch, đã nhắc nhở con từ sớm rồi, điện ảnh dựa vào chất lượng, chứ không phải lưu lượng. Đám tiểu sinh lưu lượng tự xưng có hàng chục triệu fan hâm mộ kia, có mấy ai sẵn sàng móc hầu bao vì tiểu sinh lưu lượng!? Cứ lấy Ngải Văn này ra mà nói, fan hâm mộ hơn mười triệu, một vé bốn mươi lăm tệ, chỉ cần một phần mười fan của cậu ta vào rạp ủng hộ, doanh thu của con cũng không chỉ có ngần này. Còn cả Dương Mật kia nữa, lượng fan cơ sở cũng rất lớn, nhưng con mời cô ta đóng hai tác phẩm rồi, thấy được bao nhiêu fan của cô ta vào rạp, đám hoa đán lưu lượng, tiểu sinh lưu lượng này, đóng phim truyền hình cho khán giả xem miễn phí thì còn được, thực sự bắt fan móc hầu bao, vẫn phải dựa vào bản thân bộ phim.”
“Ba, ba nói con quay phim không được con nhận, nhưng ba không thể nghi ngờ con mắt chọn diễn viên của con.”
Chu đạo rất cố chấp.
Sự cố chấp của cô, không phải là sự cố chấp độc quyền của thiên tài.
Chỉ đơn thuần là sự cố chấp không nghe lọt tai lời khuyên của người khác.
Xem ra.
Chu đạo chỉ cần quay tiếp, vẫn sẽ flop.
Nhưng điều này không quan trọng.
Năng lực cầm máy của Chu đạo không được, viết kịch bản cũng không xong, nhưng cô đầu thai rất giỏi.
Cho dù vị nhạc phụ này của Trần Giai Huy hiện tại không mấy khi quay phim, nhưng những năm phim võ hiệp ăn khách, ông đã kiếm đủ rồi, bây giờ lại có một công ty giải trí rất hái ra tiền, cổ tức hàng năm có tiêu thế nào cũng không hết, thế nên với tư cách là con gái lớn Chu Trường Ca của họ, vẫn có vốn liếng để phung phí.
Chỉ là nhìn từ tình hình hiện tại.
Vị nhạc phụ này của Trần Giai Huy cũng có suy nghĩ riêng.
Con gái lớn phá tiền của công ty thì không sao, dù sao người sáng lập có ba người, lấy danh nghĩa công ty đầu tư, lỗ thì cùng lắm cuối năm chia cổ tức ít đi một chút.
Công ty không đầu tư.
Cần ông bỏ tiền túi ra đầu tư cho con gái lớn quay phim, vị đạo diễn võ hiệp thế hệ thứ ba này lập tức không vui.
Đạo lý rất đơn giản.
Tiền dưỡng lão của ông không ít, nhưng với cô con gái lớn được người ngoài gọi là Chu đại thiện nhân này, đó là quay một bộ lỗ một bộ, đầu tư ít thì lỗ ít, đầu tư nhiều thì lỗ nhiều, ông có nhiều tài sản đến mấy cũng không chịu nổi cô con gái lớn cứ lỗ mãi như vậy.
Còn về việc kéo đầu tư.
Chu Vũ nghĩ cũng chưa từng nghĩ tới, với chiến tích của con gái lớn nhà ông, nhà đầu tư nhìn thấy đều phát hoảng.
Đừng nói là đầu tư, chạy còn không kịp nữa là!
Tối qua sau khi nhận được điện thoại của hai vị sáng lập khác, ông đã đặc biệt gọi điện cho một người bạn cũ làm bất động sản, ý là bộ phim tiếp theo của con gái ông chưa có nguồn đầu tư, muốn nhờ ông ấy đầu tư một hai chục triệu, vốn dĩ ông đã nghe ngóng được, biết người bạn cũ này hai ngày nay đang ở Cảng Thành.