Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Chủ thượng, Kiếm Tổ đại nhân, ta...”
“Hử?”
Một tiếng thản nhiên truyền đến từ phía sau.
“Không có gì...”
Nguyệt Linh nháy mắt cứng họng, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó.
“Ta sẽ viết thật tốt.”
Cảm nhận được hai người sau lưng mình dần dần đi xa, trong lòng nàng cực kỳ khó chịu.
Mình còn muốn chơi game mà!
Dừng lại tại chỗ một lúc, Nguyệt Linh vẫn không nghĩ ra cách nào nên chỉ có thể tiếp tục lên núi.
Đi thẳng đến trước đại điện Kiếm Tôn.
Khuôn mặt đầy vẻ u sầu của nàng bỗng nhiên giống như nghĩ tới điều gì đó.
Ơ?
Mình có thể tìm Cửu Ngư viết giúp mình mà!
Không phải nàng cực kỳ hiểu rõ mấy chuyện này sao?
...
...
Chớp mắt đã qua hai ngày.
Ngoại trừ một số việc nhỏ không quan trọng thì cũng đã xảy ra một chuyện coi như “quan trọng” - Hoặc thành công thông qua tiên võng, đưa Chân Thần thuộc hệ thống siêu phàm “nghi thức” bị gã bắt được, cũng chính là “Khư” về Thái Huyền giới.
Bản thân gã ngược lại không tự mình lộ diện.
Chỉ thông qua sức mạnh của tiên võng, đưa người đến Kiếm Tông.
Còn về việc tại sao lại đưa đến Kiếm Tông...
Thứ nhất, đồ đệ Tiếu Phàm của gã hiện tại đang ở một thành phố nằm dưới sự quản lý của Kiếm Tông.
Thứ hai, mấy vị đạo hữu khác đều không mấy khi nói gì, trong nhóm người tán gẫu với gã nhiều nhất cũng chỉ có một mình đạo huynh.
Thậm chí gã còn không rõ mấy vị đạo hữu sau đó có đọc tin nhắn trong nhóm hay không...
Đương nhiên đưa người đến Kiếm Tông là ổn thỏa nhất.
Nội môn Kiếm Tông.
Trong lao ngục của Tư Luật Đường.
Từ sau lần “Thái Huyền huyết họa” năm đó, nơi Tư Luật Đường dùng để giam giữ phạm nhân từ Hợp Đạo trở lên đã rất nhiều năm không được dùng tới.
Nhưng hôm nay, lồng giam đặc biệt này lại một lần nữa nghênh đón một gã “phạm nhân” cấp bậc Động Chân.
Trong một mảnh không gian màu xám trống trải bằng phẳng.
Xung quanh phun trào sương mù màu xám thâm trầm u ám, trong mỗi một tia sương mù đều cuốn theo một loại sức mạnh kỳ lạ.
Biển sương mù bốc lên cuồn cuộn, cho dù là tồn tại Động Chân có thể thấm nhuần bản chân cũng sẽ biến thành giống như người bình thường chưa nhập đạo, khó có thể nhìn thấy biên giới của mảnh không gian này.
Hối lao.
(晦牢 – Hối lao: Nhà tù tăm tối mù mịt)
Tên như ý nghĩa, chính là lồng giam có thể khiến Động Chân vốn thấm nhuần bản chân cũng trở nên ảm đạm mờ mịt.
Chỉ thấy giờ phút này, bên trong một tòa pháp trận khổng lồ mà lại phức tạp cuồn cuộn trong sương mù xám.
Trận văn sáng ngời đan xen phác họa, phù văn huyền diệu không ngừng chớp động, mỗi một sát na đều phát sinh số lần biến hóa vô lượng.
Mà ở trung tâm nhất của pháp trận, một nữ tử yêu dị mặc trường bào hoa lệ, dáng người có lồi có lõm, tóc vàng mắt xanh lẳng lặng nằm sấp, vẫn không nhúc nhích.
Chính là Khư.
Dường như nàng ta đã rơi vào hôn mê, chân văn cấu thành bản thân “Khư” cũng không còn lưu chuyển như mọi khi.
Quang mang pháp trận chiếu lên khuôn mặt trắng bệch của nàng ta lại làm ánh lên một loại mỹ cảm đau thương.
Không biết qua bao lâu.
Cộp, cộp, cộp...
Âm thanh kỳ dị trầm như trống trận từ chỗ sâu truyền đến, khiến người nghe không khỏi nảy sinh áp lực.
Sương mù màu xám tràn ngập mỗi một ngóc ngách cũng theo đó phát sinh biến hóa, dòng chảy nguyên bản lộn xộn cũng trở nên có trật tự.
Sương mù tuôn về hai phía, giống như có một lối đi thẳng tắp thông tới nơi này.
Sau đó không lâu, một hình dáng mơ hồ hiện ra, không ngừng tới gần, cuối cùng trở nên rõ ràng.
Ngay khi người tới vừa bước vào pháp trận!
Khư nằm sấp ở trung tâm pháp trận đột nhiên bạo khởi, cho dù đặc tính siêu phàm của bản thân đã bị “hối lao” áp chế tới cực điểm nhưng vẫn như một mũi tên nhọn đâm về phía người tới.
Trong một phần nghìn tích tắc.
Tay phải nàng cầm một cây châm phù văn do phù văn cực nhỏ cấu thành, ép sát mi tâm người đang tới gần.
Mắt thấy sắp đâm vào.
“Ồ?”
Tuy là nghi vấn, nhưng thanh âm vẫn không có kinh ngạc chút nào.
Rõ ràng trong cảm giác của Khư không phát sinh bất cứ biến hóa nào, nhưng cây châm phù văn kia lại dừng trước mi tâm, bất kể nàng ta dùng sức thế nào cũng không thể đâm vào được.
“Quả nhiên, nhằm vào hệ thống khác, lực áp chế của hối lao cũng không thể phát huy hoàn mỹ.”
Sau một tiếng thản nhiên.
Khư chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khủng bố không thể chống đỡ giống như dời núi lấp biển nghiền ép đến.
Quét ngang tất thảy, trong nháy mắt đã phá tan tất cả chống cự của nàng ta, toàn thân nàng ta đều bị luồng sức mạnh khổng lồ này áp bách, mất khống chế bay ngược về phía sau.
Rầm!
Một tiếng trầm đục vang lên.
Khư vừa hay rơi vào điểm trung tâm pháp trận, cũng là nơi nàng ta vừa nằm sấp.
Sao có thể chứ?
Nàng ta đột nhiên ngẩng đầu, nhưng chưa kịp nói gì sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Trong mắt toát ra hoảng sợ như hóa thành thực chất.
Một loại biến hóa khó hiểu!
Hoặc phải nói là không gian màu xám này đang phát sinh thay đổi!
Nàng ta có thể cảm nhận được, vốn dĩ còn có sơ hở, có thể khiến nàng ta giữ lại một phần sức mạnh siêu phàm và lực áp chế đặc tính Chân Thần, chính vì loại biến hóa này mà trở nên toàn diện và tuyệt đối.
Thân thể Chân Thần đang thoái hóa, sức mạnh siêu phàm hoàn toàn rơi vào tĩnh mịch.
Suy nhược, hư ảo, nhỏ bé...
Giống như năm đó khi còn chưa tiếp xúc với siêu phàm.
Nàng ta không dám tin nhìn bóng người trước mặt.
Cho dù là Chân Thần cao cấp nhất cũng không có khả năng áp chế một Chân Thần khác tới mức độ như vậy.
Vậy nên... Vị trước mắt này chính là tồn tại vô thượng phía trên Chân Thần?
“Lần đầu gặp mặt.”
Ngay khi âm thanh vang lên bên tai, trong lòng Khư tự động hiện lên danh hiệu của người trước mắt.
Kiếm Tổ!
Thủy tổ của kiếm đạo chư thiên vạn giới!
“Khư...” Giọng nói của nàng ta có chút run rẩy: “Bái kiến Kiếm Tổ.”
Lại là một tồn tại phía trên Chân Thần...
Rốt cuộc mình đã gặp phải chuyện gì thế này!
“Ngài... ta...”
Khư muốn nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì.
Dù sao nàng ta biết rất rõ!
Ở trước mặt tồn tại vĩ đại này, ngay từ ánh mắt đầu tiên khi gặp mặt mình đã bị nhìn rõ, căn bản không có bất cứ bí mật gì đáng nói.