Lấy Danh Nghĩa Thần Thông

Chương 14. Đạp Phá Tâm Chướng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

‘Tâm’ của người chết mất đi ý thức chủ quan, dễ đọc hơn người sống, nhưng phải là bộ não tươi mới và nguyên vẹn.

Không khí lúc một giờ sáng mang theo hơi lạnh.

Lục Chiêu đến gần phòng bảo vệ. Một lão già mặc quân phục cuộn mình trên chiếc ghế gỗ cứng, đầu gật gù, thân hình gầy gò hơi nhấp nhô theo nhịp thở.

Bảo vệ khu ký túc xá sĩ quan là một cựu binh thời đại Đại Tai Biến, cánh tay phải tàn khuyết, chân cẳng đi lại bất tiện. Lão già tính tình rất nóng nảy, nhìn ai không vừa mắt đều sẽ chửi vài câu, dường như tất cả mọi người đều nợ lão một mạng vậy.

Lão tên là Trương Tiểu Ngưu, lớn tuổi rồi thì bắt người ta gọi là Trương Lão Ngưu.

Ban đầu Lục Chiêu và lão già gác cổng cũng không mấy hòa hợp. Mỗi lần cùng Trương Lập Khoa ra ngoài uống rượu đều bị mắng mỏ là không có kỷ luật. Biên phòng không phải là bộ đội, hơn nữa có thể ở trong doanh trại cơ bản đều là đổi gác nghỉ ngơi, lão quản nhiều như vậy có thể hòa nhã với người khác mới là lạ.

Sau này phát hiện Trương Lão Ngưu rất am hiểu Mã Nghị Lĩnh, Lục Chiêu liền khiêm tốn thỉnh giáo, hai người dần dần trở nên thân thiết.

Hai năm trước, sau khi Lục Chiêu cứu Trương Lập Khoa mới biết lão già nhỏ thó này là nhị thúc của anh ta.

Trong hốc mắt già nua khô khốc của Trương Lão Ngưu lóe lên một tia sát khí. Thấy người đến là Lục Chiêu, thần thái có thể thấy rõ bằng mắt thường là buông lỏng xuống.

Lão cũng mắc chứng mất ngủ, khác với Lục Chiêu, lão là di chứng chiến tranh.

“Tôi chuẩn bị chuyển đến viện dưỡng lão, ông định khi nào thì nghỉ hưu?”

Lục Chiêu tựa vào khung cửa sổ phòng bảo vệ. Lão binh hé mắt ra một khe hở, giọng nói cứng ngắc hỏi: “Ai đến tiếp quản vị trí của cậu?”

“Vẫn chưa chắc chắn, chọn một trong ba người Đàm Trạch, Lương Phi, Trương Ngạn Phong.”

“Chí lớn tài mọn, hám lợi nhỏ quên nghĩa lớn, miệng còn hôi sữa làm việc không chắc chắn.”

“Lời này tôi thích nghe. Còn ông thì sao?” Lục Chiêu lại hỏi: “Tôi sắp chuyển ổ rồi, ông còn định tiêu tốn bao lâu ở cái phòng bảo vệ này? Với thâm niên của ông, đáng lẽ phải vào viện dưỡng lão từ lâu rồi.”

Lão Ngưu với tư cách là cựu binh từng tham gia chiến tranh Vệ quốc, chắc hẳn là cùng một đợt nhập ngũ với phụ thân mình.

“Thằng nhóc cậu ngược lại còn dạy đời tôi rồi, cậu chẳng phải cũng ở lại đây sao?”

Lão Ngưu khinh thường bật cười nhẹ, nói: “Cái thân già này đã chôn một nửa ở trận chiến đó từ lâu rồi, một nửa còn lại để ở đây rất tốt. Rời khỏi trạm gác này, giấc ngủ nửa đêm về sáng của tôi càng không có chỗ dựa.”

“Ngủ gật ở đây ít ra còn có thể tỉnh, đến viện dưỡng lão nằm trên giường, trên người cắm đầy ống chờ mấy cô gái trẻ đến thay bỉm, đó mới gọi là sống chịu tội.”

Lục Chiêu im lặng một lát, hắn có thể ‘ngửi’ thấy tinh thần của Trương Lão Ngưu.

Lão đi trên cây cầu độc mộc mang tên “chiến trường”, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ. Thực chất chỉ cách mặt đất một bước chân, nhưng vẫn không muốn bước xuống.

Lục Chiêu chỉ cần dùng tinh thần lực nhẹ nhàng đẩy một cái, lão sẽ tiếp đất.

Giây tiếp theo, mí mắt Trương Lão Ngưu bắt đầu đánh nhau, vừa cúi đầu đã gục xuống bàn ngủ say sưa.

“Từ trước đến nay ông có thể ngủ được là phải nhờ công tôi, ông không đến viện dưỡng lão thì không ngủ được đâu.”

Bước chân Lục Chiêu hơi lảo đảo trở về ký túc xá.

Toàn bộ căn phòng trống huơ trống hoác, tường và sàn nhà thậm chí cả những đồ nội thất ít ỏi đều bị hắn sơn màu trắng.

Đây là cung điện tinh thần do chính Lục Chiêu sáng tạo ra, dùng để neo giữ tinh thần của hắn, dùng sự trống rỗng và tối giản đến cùng cực để chống lại sự hỗn loạn của thế giới tinh thần.

Loại bỏ mọi sự vật có thể khiến con người nảy sinh cảm xúc ấm áp, tinh thần kiên cường như thép cần phải dùng lửa để thối luyện.

Cho nên Lục Chiêu không bao giờ cho rằng mình nên quỳ xuống, cứng đầu còn gần với thép hơn là khéo léo.

Hắn nhắm mắt nằm lên tấm ván giường cứng. So với tiếng rít gào của tinh thần, sự khó chịu về mặt thể xác càng có thể hỗ trợ hắn chìm vào giấc ngủ.

Hô hấp, lại hô hấp...

Không biết qua bao lâu, Lục Chiêu lại một lần nữa chìm vào vũng bùn của thế giới tinh thần.

Thầy thuốc không thể tự chữa bệnh cho mình. Hắn có thể giúp lão binh bình phục tinh thần trong thời gian ngắn, nhưng lại không thể giúp bản thân đối mặt với sự quấy nhiễu của thế giới tinh thần.

Trước đây hắn lựa chọn nhắm mắt lại, mặc cho sóng thần tinh thần hỗn loạn như núi lở trút xuống, để mọi lời nói mớ, sự ô uế, sự tuyệt vọng nhấn chìm bản thân.

Chờ đợi ý thức hoàn toàn ngất lịm, đó là sự nghỉ ngơi ngắn ngủi duy nhất có thể có được.

Bây giờ Lục Chiêu muốn tiến về phía trước, hai tay nắm chặt thành quyền chống đỡ phía trước kiên định vững bước tiến lên.