Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tổ ba của Trương Lập Khoa phản ứng kịp thời. Hai đồng đội thuộc tổ bắn tỉa nhanh chóng giải quyết những tay súng vừa ló đầu ra, súng máy cấp tiểu đội cung cấp hỏa lực yểm trợ. Chỉ trong vòng ba phút, hỏa lực súng đạn của kẻ địch đã không còn xuất hiện nữa.

Về điểm này, Lâm Tri Yến đã dành lời khen ngợi.

Nhưng Trương Lập Khoa không sao vui nổi, anh ta vừa nạp đạn vừa chửi: “Về kiểu gì cũng bị ăn chửi, y như đánh trận vậy.”

Tuy họ đã sơ tán quần chúng, nhưng giao tranh ác liệt như vậy trong khu vực thành thị, dù người dân Nam Hải đã quen với khói lửa chiến tranh, thì đối với dân sinh cũng là một đòn giáng mạnh.

Huống hồ hai năm gần đây, cấp trên vừa mới đưa ra khẩu hiệu 'Nam Hải hòa bình'.

Và hiện tại đã xác định đối phương có súng, số lượng không rõ, khả năng cao là sắp bước vào giai đoạn tác chiến đô thị (CQB).

Hai mươi lăm phút sau vụ nổ, trong kênh liên lạc truyền đến tin tổ hai và tổ một đã hội quân.

Ngay sau đó lại là một tràng súng nổ dữ dội.

“Kẻ địch có súng, đang giao tranh, đang giao tranh.”

Trương Lập Khoa đứng vòng ngoài nhìn những ô cửa sổ thỉnh thoảng lại lóe lên ánh lửa, kết hợp với tin thắng trận báo về từ kênh liên lạc, có thể thấy rõ từng lớp từng lớp kẻ địch đang bị đội Đặc Phản càn quét.

Đám tay súng hẳn đều là người bình thường, đối đầu với đội Đặc Phản toàn là Siêu Phàm Giả thì hoàn toàn không có sức chống đỡ.

Hiện tại Thần Thông được truyền thừa nhiều nhất trong liên bang là hệ Thổ thuộc Ngũ Hành, có thể truy nguyên từ tận triều Tần.

Dù là thời hiện đại hay cổ đại, Nham Hóa Thể do hệ Thổ mang lại đều cung cấp ưu thế khổng lồ.

Nham Hóa Thể tương đương với một bộ thiết giáp, có thể khiến con người đao thương bất nhập.

Áo chống đạn hiện đại kết hợp với Nham Hóa Thể có thể chống lại đạn súng trường bắn quét, tiến vào điểm đột kích cầm khiên gần như không ai cản nổi.

Trong đấu súng, một phát đạn thường định đoạt sống chết, huống hồ lính đột kích Đặc Phản còn được trang bị súng shotgun băng đạn tròn cỡ lớn, ở cự ly gần cơ bản không ai cản nổi.

Rất nhanh, ngôi nhà bên phải quán mạt chược đã được dọn sạch, bên trái bị tổ ba của Trương Lập Khoa trấn áp đến mức không ngóc đầu lên được.

Nhưng lúc này không ai dám lơi lỏng nửa phần, trung tâm chỉ huy liên tục nhấn mạnh phải cảnh giác.

Bởi vì Siêu Phàm Giả của đối phương từ đầu đến cuối vẫn chưa xuất hiện.

Trung tâm chỉ huy.

Các thành viên tổ chuyên án đã rối loạn đội hình. Nếu không có Lâm Tri Yến ngồi vững như thái sơn, rành mạch ban bố mệnh lệnh, toàn bộ cục diện đã sụp đổ.

“Tôi phải ra tuyến đầu.”

Lâm Tri Yến đột nhiên đưa ra quyết định. Trợ lý gần như nhảy dựng lên, khuyên can: “Lâm tổ, chúng ta hiện tại vẫn đang chiếm ưu thế, đội Đặc Phản đã tiêu diệt hơn nửa quân địch rồi, cô không cần phải mạo hiểm.”

Chưa bàn đến thân phận của Lâm Tri Yến, cô ta với tư cách là chỉ huy vốn dĩ không nên dấn thân vào chỗ nguy hiểm.

“Không, tình hình rất nguy hiểm.” Lâm Tri Yến lắc đầu nói: “Lực lượng siêu phàm của kẻ địch chưa xuất động mà chúng ta đã có thương vong, chúng sắp xếp màn kịch này ắt hẳn có mưu đồ khác. Tôi ra tuyến đầu không phải để tiếp tục đánh, mà là để yểm trợ cho chiến sĩ tuyến đầu rút lui.”

“Nhưng cô cũng không thể mạo hiểm, cô là thiên kim...”

Trợ lý nói được nửa câu, lập tức bị ánh mắt lạnh lẽo chặn họng.

“Tôi chết, cũng giống như họ chết mà thôi.”

Lâm Tri Yến dùng giọng điệu không thể chối cãi, ra lệnh: “Lái xe, tiến ra tuyến đầu.”

Ngọn lửa lan rộng trong tòa nhà, các thành viên tổ hai trực tiếp nhảy từ tầng hai xuống, mang vác mấy chục cân vẫn có thể đi lại như bay, cùng lắm chỉ chạy tập tễnh.

Khoảnh khắc này, họ vô cùng biết ơn tố chất cơ thể do khai phá sinh mệnh mang lại.

Tuy không thể bay thiên độn địa, nhưng tuyệt đối không phải người thường có thể sánh bằng.

Tầng ba của một tòa nhà cách phía sau quán mạt chược năm mươi mét.

Lao Cao và một gã người Xiêm La da nâu đang qua cửa sổ quan sát chiến trường.

Lúc này, Sơn Dũng với thân hình thấp bé từ bên ngoài chạy vào, trên mặt có vết cháy xém, hưng phấn nói: “Đỉnh vãi lồn, vụ nổ này làm bọn cớm choáng váng mặt mày, làm thêm mấy phát nữa tiễn mẹ chúng nó lên trời hết đi.”

Vừa rồi gã mượn năng lực độn thổ, nấp trong con hẻm kín đáo quan sát, lần đầu tiên thấy cảnh sát bị đánh cho sứt đầu mẻ trán như vậy.

Lao Cao hỏi: “Bọn cớm thương vong bao nhiêu?”

“Nhìn số lượng chắc chết bốn năm đứa, phần lớn còn lại bị thương, còn một đội vẫn nguyên vẹn không sứt mẻ gì.”

“Vậy người của chúng ta thì sao?”

“Ờ... Chết quá nửa rồi.”

Một hỏi một đáp, niềm vui trên mặt Sơn Dũng dần biến mất, gã cũng nhận ra vấn đề.

Chúng triệu tập mấy chục tên giang hồ cộm cán từ các băng đảng ở Thương Ngô Thành, tuy toàn là người thường, nhưng giăng bẫy tốt kiểu gì cũng giết được vài tên cảnh sát.