Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Thấy ánh mắt của Đường Chính và Trần Thanh đều đổ dồn về phía mình, nét mặt Chu Huyền trở nên ngưng trọng: "Có một chuyện bây giờ tôi bắt buộc phải nói cho hai người biết."
Toàn thân Trần Thanh run rẩy, trong ánh mắt ngập tràn sự hoang mang và sợ hãi.
Đường Chính thì chấn chấn tinh thần: "Cậu nghĩ ra cách gì rồi sao? Vừa nãy cậu là người tỉnh dậy bật đèn đầu tiên, có phải cậu đã phát hiện ra chuyện gì rồi không?"
Chu Huyền không nói lời dư thừa, đi thẳng vào vấn đề: "Trong phòng chúng ta có một con quái vật. Vương Hoa chính là bị quái vật ăn thịt! Sau khi tôi bật đèn lên thì quái vật biến mất, nhưng rất có thể nó vẫn còn ở trong phòng. Vừa nãy tôi vẫn luôn giữ im lặng, chính là đang suy nghĩ xem rốt cuộc con quái vật đó đang trốn ở đâu."
"Hả?"
Nghe Chu Huyền nói vậy, cả hai người đều ngẩn tò te, tưởng mình nghe nhầm.
"Không... không thể nào đâu? Trên thế giới này làm sao có thể tồn tại quái vật được chứ?" Vẻ mặt Trần Thanh càng thêm hoảng hốt, toàn thân run rẩy dữ dội hơn.
"Quái vật sao?"
Đường Chính nhíu mày: "Nhắc mới nhớ, đúng là có hơi kỳ lạ. Gọi điện thoại khẩn cấp không được thì thôi đi, ngay cả mấy cái cửa sổ cùi bắp này cũng không mở được, đập cũng không vỡ. Nhưng cậu bảo là quái vật... chuyện này có phải hơi phóng đại quá rồi không?"
"Đúng vậy, cho dù thật sự có quái vật, nhưng mà... nhưng phòng chúng ta chỉ lớn chừng này, căn bản đâu có chỗ nào để trốn!" Sắc mặt Trần Thanh trắng bệch, gần như sắp khóc đến nơi.
"Chu Huyền... liệu có một khả năng nào, là do cậu nhìn thấy cảnh tượng đẫm máu này đáng sợ quá, đại não sinh ra cơ chế tự bảo vệ, khiến cậu tưởng rằng mình nhìn thấy quái vật, có khi... đó chỉ là ảo giác của cậu thôi?"
Đường Chính đăm chiêu suy nghĩ: "Thay vì nói quái vật ăn thịt người, thực ra tôi càng có xu hướng tin rằng đây là một chương trình truyền hình thực tế, hoặc là ai đó đang quay video chơi khăm! Tôi đoán là..."
Đường Chính vỗ tay đánh đét một cái, đưa mắt nhìn quanh phòng: "Cửa nẻo phòng chúng ta chắc chắn đã bị người ta lén lút thay thế từ trước rồi. Hơn nữa, trong căn phòng này còn giấu máy phá sóng đặc biệt và camera quay lén, đang tiến hành ghi hình chúng ta. Vương Hoa bây giờ không chừng đang trốn ở xó xỉnh nào đó xem trò hề của chúng ta cũng nên..."
Nét mặt Trần Thanh có vẻ thả lỏng hơn đôi chút, thăm dò hỏi: "Nói vậy, những vệt máu và chân tay đứt lìa này đều là đạo cụ sao?"
"Chính xác, chính là như vậy! Chúng ta đều học y lâm sàng, chút chuyện này còn không nhìn ra sao? Hơn nữa bố tôi là pháp y, ngày trước tôi thường xuyên theo ông ấy ra hiện trường, dăm ba cái trò che mắt này không lừa được tôi đâu."
Đường Chính càng nói càng hăng, giống như đã phát hiện ra chân tướng, hai mắt sáng rực. Cậu ta đi thẳng đến dưới giường Vương Hoa, vươn tay chộp lấy nửa cẳng chân vẫn còn dính liền với bàn chân, bên trên be bét máu me.
Chu Huyền lẳng lặng quan sát sự biến đổi sắc mặt của hai người.
Rõ ràng là Đường Chính và Trần Thanh đều khó lòng chấp nhận sự tồn tại của quái vật. So với sự thật tàn khốc là Vương Hoa đã bị quái vật ăn thịt, họ dường như thà tin rằng đây là một trò chơi khăm lố bịch của chương trình truyền hình thực tế nào đó.
"Đây chắc là máu lợn hoặc một loại máu nhân tạo nào đó, mùi rất giống. Ngoài ra, cảm giác sờ vào cái mô hình này cũng làm thật quá đi mất..." Đường Chính cấu một chút huyết nhục ở chỗ mặt cắt đứt lìa, cẩn thận quan sát, thậm chí còn đưa vào miệng nếm thử.
Giây tiếp theo, cậu ta đột nhiên hét lên một tiếng thất thanh, ném phăng nửa cái chân đứt lìa trở lại giường, rồi liên tục nhổ phì phì.
"Chuyện, chuyện... chuyện này chẳng lẽ là thật sao?" Trần Thanh trừng trừng hai mắt, ngập tràn kinh hoàng.
"Chết thật rồi? Vương Hoa thật sự đã chết rồi?" Đường Chính chỉ đờ đẫn nhìn cái xác tàn tạ trên giường, trong sự kinh hoàng lại xen lẫn bi phẫn.
Thời gian —
2:40.
"Được rồi! Đừng có đoán mò nữa!"
Thấy thần sắc của hai người không giống như đang đóng kịch, Chu Huyền giành lại quyền chủ động trong cuộc đối thoại:
"Tôi xác thực đã nhìn thấy quái vật, chuyện này không cần phải bàn cãi, tuyệt đối không phải là ảo giác của tôi! Các cậu có nhận ra không, mặc kệ chúng ta ở đây ồn ào đến mức nào, phòng bên cạnh thế mà lại không có lấy một tiếng động. Nếu là bình thường, bọn họ đã gào ầm lên từ lâu rồi. Các cậu không thấy lạ sao?"
"Chuyện này... Được rồi! Chu Huyền, cậu có ý kiến gì thì cứ nói thẳng đi, bây giờ tôi đều nghe theo cậu." Trước đây Đường Chính luôn mang tính cách trời không sợ đất không sợ, nhưng đối mặt với tình huống hiện tại, cậu ta cũng thể hiện sự lúng túng rõ rệt.
"Tôi... tôi cũng nghe theo cậu." Hai chân Trần Thanh mềm nhũn, răng đánh bò cạp vào nhau, nói cũng không lưu loát.