Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Anh ném mạnh nửa cây kem đang gặm dở về phía chiếc máy ảnh kia!
Quả nhiên, bóng dáng La Diệu lách mình bước ra từ phía sau cửa hàng tạp hóa.
Hắn ôm khư khư chiếc máy ảnh đắt tiền vào lòng, giận dữ quát lên: "Quý Vân, mày có bệnh thì lo mà đi chữa đi!"
Quý Vân cũng sải bước tiến thẳng về phía hắn.
Nhân lúc La Diệu còn đang mải mê chửi bới, Quý Vân trực tiếp giật phắt chiếc máy ảnh từ trong tay đối phương.
"Mày định làm cái quái gì thế hả! Thứ này mà hỏng thì cả nhà mày có bán mạng cũng chẳng đền nổi đâu!!" La Diệu lập tức lao tới tranh giành, khuôn mặt lộ rõ vẻ căng thẳng và tức tối.
Quý Vân cũng chẳng phải tay vừa, một tay anh gạt phăng La Diệu ra, tay kia nhanh thoăn thoắt lật xem nội dung lưu trong máy.
Quả nhiên, nhân vật chính trong những bức ảnh kia chính là Thu Mộ.
Hơn nữa, có mấy tấm còn chụp cận cảnh trực diện vào khuôn mặt, vòng một và đôi chân của cô!
"Ai cho phép mày chụp lén nữ sinh?" Quý Vân lạnh lùng chất vấn.
"Tất nhiên là ban giám hiệu rồi! Tao là biên tập viên học sinh của chuyên mục chủ đề học đường trường trung học Lập Tuyết, tao đi săn tư liệu về trường, trong đó có cả những học sinh chăm ngoan học giỏi, thế thì có vấn đề gì chứ!" La Diệu hùng hồn lý sự.
"Mày chắc chắn đống ảnh này là để làm chủ đề học đường, chứ không phải là đồ sưu tầm dơ bẩn của riêng mày đấy chứ?" Quý Vân chỉ thẳng vào màn hình, gằn giọng hỏi.
"Đây... đây chỉ là tư liệu bình thường thôi, tại mày cứ thích suy diễn lệch lạc, đầu óc mày không lành mạnh thì có!" La Diệu vội vàng chống chế.
Cuộc tranh cãi giữa hai người nhanh chóng thu hút đám đông hiếu kỳ vây xem. Thế nhưng La Diệu vốn là thành viên Hội học sinh, lại là gương mặt đại diện từng nhiều lần được ban giám hiệu tuyên dương vì những đóng góp trong việc quảng bá vẻ đẹp thanh xuân của trường.
Vì thế, đa số mọi người xung quanh đều cho rằng Quý Vân đang làm quá vấn đề.
"Được thôi, vậy chúng ta đi hỏi chính chủ xem sao. Mày chụp những bức hình kiểu này, người bị chụp cũng cần phải được biết chứ nhỉ!" Quý Vân thấy phần đông mọi người bênh vực La Diệu thì chẳng buồn đôi co thêm.
Anh một tay túm chặt cổ áo La Diệu lôi đi, tay kia vẫn cầm chắc chiếc máy ảnh, thẳng hướng bước về phía Thu Mộ.
La Diệu dĩ nhiên là chột dạ, hắn tuyệt đối không muốn đối chất công khai trước mặt cô.
Thế nhưng chẳng hiểu sao, rõ ràng vóc dáng hắn chẳng hề kém cạnh Quý Vân, vậy mà làm thế nào cũng không thể thoát khỏi cái kẹp của anh. Quý Vân cứ như thể đã từng qua luyện tập võ thuật, chỉ cần hắn hơi dùng lực định giãy ra là bả vai lại đau thấu xương.
Thế là, La Diệu cứ như một con gà con bị Quý Vân xách xồng xộc đến dưới gốc cây cổ thụ!
"Người trong cuộc có quyền quyết định cho mày giữ lại hay bắt xóa đi." Quý Vân vừa nói vừa đưa thẳng chiếc máy ảnh cho Thu Mộ.
Thu Mộ tuy đứng đằng xa nhìn thấy hai nam sinh tranh chấp, nhưng cô cũng không hiểu rõ ngọn ngành, mãi cho đến khi Quý Vân đặt chiếc máy ảnh của La Diệu trước mặt mình...
"Mấy bức này là cậu chụp sao?" Thu Mộ lên tiếng hỏi.
Đa số các bức ảnh khác đều bình thường, chỉ là phong cảnh trường học và hoạt động thể thao, nhưng có vài tấm chụp cô lại cố tình căn góc để làm nổi bật đường cong cơ thể, đặc biệt là bức ảnh chụp lúc cô đang vươn vai...
"Cái này... mình chỉ muốn bắt trọn vài khoảnh khắc chuyển động thôi. Nếu bạn Thu Mộ cảm thấy mấy tấm hình này không phù hợp thì mình sẽ xóa ngay lập tức. Thật ra mình định chụp xong là mang qua cho bạn xem liền đấy chứ, ai ngờ Quý Vân lại như con chó điên cứ cắn chặt lấy mình không buông thế này." La Diệu cũng chẳng phải kẻ ngốc, hắn nhanh chóng đưa ra lời giải thích nghe rất hợp lý.
"Mấy cái này mình không rành dùng lắm. Quý Vân, cậu giúp mình xóa đi nhé, cảm ơn cậu." Thu Mộ liền đưa trả máy ảnh cho Quý Vân.
Nhờ Quý Vân xóa giùm chứ không để tự tay La Diệu làm.
Hành động này đã thể hiện rõ ràng thái độ của Thu Mộ.
Cô tin tưởng Quý Vân hơn.
Quý Vân gạt phăng La Diệu ra một bên, rồi mười ngón tay lướt thoăn thoắt trên các phím bấm cực kỳ điêu luyện.
"Mày... mày làm cái gì thế hả! Đó là lệnh định dạng thẻ nhớ đấy!" Đột nhiên, La Diệu gầm lên đầy giận dữ.
"Tao làm gì có thời gian rảnh mà lật tìm từng tấm một, ai mà biết được mày đã giấu bao nhiêu bức ảnh bẩn trong đó." Quý Vân đã hoàn thành xong thao tác định dạng lại toàn bộ thẻ nhớ, sau đó thẳng tay ấn mạnh chiếc máy ảnh vào ngực La Diệu.
Kho ảnh quý báu của hắn!!
Toàn bộ tư liệu sưu tầm cực khổ bấy lâu nay của hắn!!!
Mất sạch rồi!
Bay màu sạch sành sanh rồi!!
Thằng khốn Quý Vân này tuyệt đối là cố ý!
Thật ra nếu chỉ là xóa thông thường thì vẫn còn cách khôi phục.
Máy ảnh của hắn thuộc dòng cao cấp, giống như tệp tin bị xóa trên máy tính vẫn sẽ được giữ lại trong thùng rác vậy.
Nhưng một khi đã định dạng lại thẻ nhớ thì coi như vô phương cứu chữa!!
Thậm chí rất nhiều bộ sưu tập quý giá khác của hắn cũng theo đó mà tan thành mây khói!!
Không còn đống ảnh báu vật kia thì cái máy ảnh này còn giá trị gì nữa chứ!
La Diệu tức đến mức mặt mũi xanh mét, ngặt nỗi có Thu Mộ đứng sờ sờ ở đây, cộng thêm bản thân đuối lý nên hắn không dám nổi điên tại chỗ, chỉ có thể để mặc cho những đường gân xanh giật lên đùng đùng trên mặt!
"Mày có thể biến được rồi đó." Quý Vân phẩy tay xua đuổi như xua tà.
La Diệu không thèm hé răng nửa lời, hậm hực ôm cục tức rời đi.
Hãy đợi đấy!
Mày cứ đợi đấy cho tao!
Quý Vân,
Rồi tao sẽ cho mày biết thế nào là lễ độ!
"Cảm ơn cậu nhé." Thu Mộ khẽ nói một tiếng.
"Chuyện nhỏ ấy mà." Quý Vân xua xua tay.
"Chuyện ở phòng phát thanh là do cậu làm đúng không?" Thu Mộ tò mò hỏi.
"À, hóa ra cậu cũng nghe thấy rồi hả." Quý Vân cười hì hì.
"Cuốn sách đó mình từng đọc qua rồi." Thu Mộ lên tiếng.
Hử?
Bạn học Thu Mộ ơi, cậu bắt đầu không còn trong sáng nữa rồi nha.
"Biết sao được chứ, Lữ Tĩnh lần này làm quá quắt quá rồi. Không ăn miếng trả miếng với ả, mình nuốt không trôi cục tức này." Quý Vân phân bua.
"Đúng là quá đáng thật... Mình có nghe mọi người kể qua, cậu với Lâu Vũ cùng nhau lớn lên, coi như là thanh mai trúc mã nhỉ?" Thu Mộ tò mò hỏi dò.
"Mình, Ngô Khải với cô ấy đều sống ở Phố Thợ Rèn thôi." Quý Vân khéo léo né tránh chủ đề.
"Cũng may là em ấy có một người anh trai sẵn sàng đứng ra bảo vệ mình như cậu." Thu Mộ gật đầu tán thưởng.
"Hì hì." Quý Vân cười gượng.
"Vậy... cậu đã có câu trả lời rồi, những lời cậu nói trước đây mình cứ xem như là phút bốc đồng thôi nhé, không cần mình phải chính thức phản hồi nữa đúng không?" Thu Mộ do dự một lát, cuối cùng vẫn quyết định nói ra.
"Chuyện này... để mình nghĩ chút đã." Quý Vân gãi gãi đầu đầy vẻ khó xử.
"Mình nhìn thấy cả rồi." Dứt lời, Thu Mộ giơ ngón tay chỉ thẳng về hướng tòa nhà dạy học.
Xuyên qua lớp kính cửa sổ sáng loáng của phòng học, từ vị trí này của Thu Mộ, vừa vặn có thể nhìn thấu lối đi ngoài hành lang.
Không ngoài dự đoán, đó chính là nơi anh đã ôm Lâu Vũ!
Thu Mộ đã tận mắt chứng kiến.
Vì thế, cô cho rằng, anh đã chọn ở bên cạnh Lâu Vũ.
Con người đôi khi thật kỳ lạ.
Trong lòng Thu Mộ vốn đã có câu trả lời từ lâu, cô cũng tin chắc mình sẽ từ chối.
Thế nhưng khi tận mắt nhìn thấy cảnh Quý Vân và Lâu Vũ ôm ấp ở hành lang, cô vẫn cảm thấy vô cùng khó chịu.
Mình chẳng qua chỉ mới làm giá được ba ngày, tên này đã quay ngoắt sang cô gái khác rồi sao!
Biết thế đã chẳng thèm đọc mấy cuốn sách văn học kỳ quái kia, bảo rằng phải tạo cho tình cảm chút cảm giác mơ hồ, tính không xác định.
Nếu không phải vì chuyện La Diệu chụp lén, Thu Mộ thật sự đã chẳng thèm ngó ngàng hay nói với Quý Vân lấy một câu!
"Thu Mộ, thật ra em ấy đang tạm biệt mình thôi." Quý Vân nhanh trí nghĩ ra một cái cớ.
"Tạm biệt?"
"Đúng vậy, nói chính xác hơn là mình đang tạm biệt em ấy..." Ánh mắt Quý Vân đượm vẻ ưu thương đầy quen thuộc.
"Em ấy sắp chuyển trường sao?" Thu Mộ lập tức nảy ra giả thuyết này.
Nhưng lúc này, Quý Vân khẽ lắc đầu, giọng nói trầm thấp và cay đắng: "Chuyển trường không có nghĩa là vĩnh biệt, thật ra... thật ra... mình..."
Những lời ngập ngừng của Quý Vân càng khiến Thu Mộ hoang mang, khó hiểu.
"Cậu làm sao vậy?" Thu Mộ truy hỏi.
"Thật ra mình bị bệnh nan y, liên quan đến tim." Cuối cùng Quý Vân cũng đành thốt ra lời nói dối này.
Thu Mộ khẽ hé đôi môi nhỏ, đôi mắt trong vắt như băng lam nhìn người con trai trước mặt, nhất thời chết lặng không biết phải nói gì.
"Mình có lẽ không còn nhiều thời gian nữa." Quý Vân bồi thêm một câu.
Trên gương mặt Thu Mộ vẫn còn vương nét hoài nghi không dám tin.
Chẳng lẽ anh không phải bị say nắng sao?
Vì thế anh mới bất chấp tất cả để đòi lại công bằng cho Lâu Vũ?
Vừa rồi anh còn thô bạo lôi tuột La Diệu qua đây...
Những biểu hiện bất thường này, đều là vì anh đã biết rõ tình trạng sức khỏe của bản thân.
"Mình phải xin lỗi cậu, mấy ngày trước đã nói những lời đường đột như vậy, thật ra hôm đó... hôm đó... khục khục." Quý Vân bị chút bụi bay qua làm sặc, ho khan vài tiếng.
"Hôm đó cậu vừa biết tin mình bị bệnh sao?" Thu Mộ hỏi.
"Hả? À, đúng, đúng rồi." Quý Vân ngẩn ra một thoáng.
Sao lúc trước mình lại không nghĩ ra chiêu này nhỉ!
Thế này rõ ràng là tăng thêm liều lượng kịch tính cho vở kịch rồi!!
"Hôm đó... mình biết được bệnh tình của bản thân, nhất thời không cách nào chấp nhận được, thế nên mới đem hết những lời chôn giấu trong lòng thổ lộ với cậu. Thật sự xin lỗi, mình không phải đến để chờ câu trả lời, mà là để tạm biệt cậu." Quý Vân nói.
Thu Mộ nghe xong, trong lòng càng thêm hổ thẹn.
Ôi trời, mình mắc cái chứng văn nghệ sến sẩm gì không biết, lại bắt một người bệnh phải dằn vặt suốt ba ngày trời.
Trong lúc cô còn đang tự trách mình, Quý Vân vô tình nhắc đến một bài thơ.
Điều này khiến tảng băng nhỏ trong lòng Thu Mộ lập tức tan chảy!
Một người con trai đa sầu đa cảm, chịu nhiều bất công của số phận nhưng vẫn lạc quan, lại còn có chung sở thích yêu thích bài thơ Khách Qua Đường giống mình như vậy, sao có thể lừa dối mình được chứ!
Không ai lại đem bệnh nan y ra để đùa giỡn cả!
Mình thật là nhỏ nhen, lại đi giận dỗi vì anh ấy đã chân thành tạm biệt Lâu Vũ, còn nghĩ anh ấy là một kẻ nông cạn, một tên con trai tồi tệ!
"Quý Vân, mình tin cậu nhất định sẽ chiến thắng bệnh tật." Thu Mộ khích lệ.
Cô khẽ dang rộng hai tay, lần này Thu Mộ là người chủ động ôm lấy anh.
Nói tóm lại, trái tim thiếu nữ của Thu Mộ đã hoàn toàn mềm nhũn, vừa đồng cảm với cảnh ngộ của Quý Vân, lại vừa có sự trân trọng dành cho anh. Nghĩ đến một chàng trai ưu tú như thế này tương lai có thể sẽ không còn xuất hiện trên đời nữa, Thu Mộ lại càng không thể kìm nén được cảm xúc của mình.
Khoảnh khắc Thu Mộ ôm lấy anh, chú quỷ nhỏ trong lòng Quý Vân đã giơ cao chiếc đinh ba ăn mừng chiến thắng!
Trong phút chốc, cả tòa nhà học đường như bùng nổ!!
Quý Vân cũng chẳng thèm để ý xung quanh đang la ó khóc lóc thảm thiết thế nào, anh ghé sát vào đôi má mịn màng như quả đào mật của Thu Mộ mà hôn một cái rõ kêu. Ôi, thơm phức, mềm mại, mịn màng và ngọt ngào làm sao, cứ như thể mỗi sáng thức dậy đều muốn được nếm thử một lần vậy.
"Thằng súc sinh kia!!!!"
"Quý Vân đúng là đồ súc sinh!!!"
"Nếu tao nhớ không lầm, vừa nãy nó mới hôn Lâu Vũ ở ngoài hành lang đúng không???"
"Nước bọt nó để lại trên má Lâu Vũ chắc còn chưa kịp khô nữa..."
"Thế mà Thu Mộ hoàn toàn không thèm để ý, còn chủ động ôm nó kìa!"
"Trời đất ơi, Quý Vân định lên ngôi hoàng đế luôn hay gì!!"