Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Hóa ra Thu Mộ lại chính là cháu gái của Hiệu phó Vương!
Thảo nào mỗi khi chuyện yêu đương của mình và Thu Mộ bị phát hiện ở trường, Hiệu phó Vương lại luôn dành cho mình sự quan tâm 'đặc biệt' đến thế!
Đột nhiên, Quý Vân nhớ lại một chuyện cũ.
Đã có lần Hiệu phó Vương gầy rộc đi trông thấy, sức khỏe lại còn sa sút vì căn bệnh cao huyết áp.
Mà thời điểm đó, dường như cũng trùng khớp với lúc anh và Thu Mộ đang lén lút hẹn hò thời cấp ba.
Thành tích của Thu Mộ xưa nay vốn luôn đứng đầu toàn khối, chắc hẳn cô luôn là niềm tự hào lớn lao nhất của Hiệu phó Vương.
Ôi, bắp cải non mơn mởn thế kia mà lại bị con lợn rừng là mình ủi mất rồi!
Thôi được rồi, đúng là mình đã quá lỗ mãng.
"Quý Vân??" Bác sĩ Lâu bước tới, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc khi nhìn sang vị bác sĩ nam bên cạnh.
"Đúng vậy, bệnh nhân này tên Quý Vân. Dựa trên hồ sơ bệnh án cũ, có lẽ cậu ấy mắc bệnh tim bẩm sinh. Ngày thường lại duy trì thói quen hút thuốc, thức đêm, lao lực quá độ, cộng thêm việc thường xuyên tham gia cứu hộ gây kích thích hormone tuyến thượng thận, thì việc phát bệnh chỉ là chuyện sớm muộn." Vị bác sĩ nam sau khi phân tích kỹ lưỡng hồ sơ của Quý Vân liền đưa ra kết luận.
"Hiệu quả của máy trợ thở không khả quan, có thiết bị mới nào thay thế được không?" Bác sĩ Lâu cố gắng trấn tĩnh, lên tiếng hỏi vị đồng nghiệp.
"Chuyện này thuộc thẩm quyền của Trưởng khoa Đặng, chúng ta cũng lực bất tòng tâm."
"Vậy thì chuẩn bị phẫu thuật bắc cầu tim ngay lập tức." Bác sĩ Lâu hạ lệnh.
"Rõ!"
Những lần trước, bác sĩ Lâu vốn không hề nhận ra anh.
Thế nhưng lần này, rõ ràng cảm xúc của cô không còn giữ được sự điềm tĩnh thường ngày nữa.
Ánh mắt cô không ít lần lướt qua gương mặt Quý Vân, rồi lại gắng gượng ép bản thân phải tập trung vào ca phẫu thuật cấp cứu khẩn cấp này...
"Nhịp tim bệnh nhân đang rối loạn!"
"Không ổn rồi, bệnh nhân có thể sẽ..." Cô y tá lộ rõ vẻ hoảng loạn.
"Quý Vân, Quý Vân, anh nghe em nói này, Quý Vân, em là Lâu Vũ đây, em là Lâu Vũ đây mà... ráng lên, anh phải kiên cường lên, em nhất định cứu được anh, đừng dễ dàng bỏ cuộc, anh đừng từ bỏ, em có thể..." Giọng nói của Lâu Vũ chất chứa sự khẩn cầu đến nghẹn ngào.
Là một bác sĩ chuyên nghiệp, cô hiểu rõ Quý Vân lúc này đang rơi vào trạng thái gần như người thực vật.
Quý Vân có thể nghe, thậm chí cảm nhận được, nhưng toàn bộ quyền kiểm soát cơ thể đã mất hết.
Lâu Vũ không ngừng ghé sát tai Quý Vân thì thầm, hy vọng anh có thể vượt qua được cửa tử.
Những giọt nước mắt dưới ánh đèn phẫu thuật lấp lánh như pha lê, vương trên hàng mi cong của Lâu Vũ, càng tôn lên vẻ đẹp thanh tú nhưng đầy bi thương trên gương mặt cô.
Hoa lê đẫm lệ, có lẽ chính là từ ngữ chính xác nhất để miêu tả hình ảnh cô lúc này.
Quý Vân nhìn cô, nhìn cô đăm đắm, rồi ý thức cũng dần rời xa thể xác.
Xin lỗi em, lại khiến em phải đau lòng thế này rồi.
Là do bản thân anh vô dụng.
"10 giờ 21 phút."
"Bệnh nhân đã mất dấu hiệu sinh tồn."
...
Ánh mặt trời vẫn rạng rỡ tỏa xuống, nhưng trên chiếc đĩa tròn hoàn mỹ ấy bỗng xuất hiện một vết khuyết đen đầy ám ảnh.
Quý Vân từ từ tỉnh lại trên chiếc bàn học trong lớp.
Những lần trước, tuy có cảm nhận được sự đau khổ và bi thương từ bác sĩ Lâu, nhưng lúc đó cô vẫn chưa hề hay biết danh tính của người đã khuất.
Nhưng lần này, cô đã biết rồi.
Sự quyến luyến, nỗi kinh hoàng cùng niềm đau thương sâu sắc của cô trong những phút cuối trên bàn mổ đã thực sự tác động mạnh mẽ đến tâm trí Quý Vân, khiến lòng anh dậy sóng.
Quý Vân quay đầu lại, ánh mắt dừng lại ở một góc trong lớp học.
Ở đó, cô bé thanh mảnh kia vẫn đang lặng lẽ đọc sách. Suốt mười năm ròng rã, cô vẫn chưa từng cam lòng buông bỏ anh sao?
Quý Vân vốn tưởng Lâu Vũ của mười năm sau đã chẳng còn tình cảm gì với mình, cũng đã sớm lãng quên những vương vấn tuổi thiếu thời. Thế nhưng khi chứng kiến cô rơi lệ ngay trên bàn mổ, Quý Vân biết rằng, cô chưa từng quên anh.
Không những không quên, cô dường như còn luôn ngóng chờ ngày trùng phùng.
Chẳng ngờ được, địa điểm hai người gặp lại lại chính là trên bàn mổ, vào hơn hai mươi phút cuối cùng của cuộc đời anh...
...
"Này, sao cậu cứ mất hồn mất vía thế hả!" Giọng nói của Thẩm Thương Thương vang lên bên tai Quý Vân.
"Tôi vừa gặp chút chuyện phiền lòng." Quý Vân lắc đầu đáp.
"Cậu cũng khá đấy chứ, sau giờ học nếu có thời gian thì đến đây tập luyện với tôi thường xuyên nhé." Thẩm Thương Thương dường như đã tìm được người bạn tập thú vị, cô nở một nụ cười rạng rỡ bày tỏ thiện ý kết giao.
"Như vậy không tiện lắm đâu, ngộ nhỡ bạn trai cậu hiểu lầm thì sao." Quý Vân nói.
"Gì cơ chứ, tôi làm gì có bạn trai!" Thẩm Thương Thương phản bác.
"Ồ, vậy thì cũng không tiện lắm, tôi sợ các cô bạn gái của tôi lại ghen tuông." Quý Vân thuận miệng buông một câu đùa.
Cách tốt nhất để giải tỏa muộn phiền chính là vận động hết mình.
Lần này Quý Vân không lãng phí thời gian, anh đi thẳng tới võ đường để tập luyện.
Sau trận kịch chiến long trời lở đất với cô giáo Thương Thương, trong lòng Quý Vân đã cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, đồng thời anh cũng bắt đầu vạch ra những kế hoạch cho bước đi sắp tới.
Dù sao vẫn phải cân nhắc đến hậu quả, những người khác thì thôi đi, sau này họ ra sao chẳng liên quan đến anh, nhưng tuyệt đối không được làm tổn thương đến những người mà anh trân quý.
"Không nhìn ra đấy, cậu lại là một tên tra nam chính hiệu nha." Thẩm Thương Thương tháo hộ cụ trên người ra, những lọn tóc đẫm mồ hôi dính bết vào trán, toát lên một vẻ đẹp phóng khoáng, tùy ý.
"Kiếp trước tôi là một gã độc thân vui tính, cho nên kiếp này suy nghĩ mới phong phú hơn một chút thôi." Quý Vân cười đáp.
Nói xong câu này, chính bản thân Quý Vân cũng thấy nực cười.
Cứ như thể anh là kẻ bắt cá nhiều tay không bằng, trong khi sự thật là anh vẫn còn là trai tân chính hiệu!
Thẩm Thương Thương đứng dậy, đi tới đẩy cửa sổ ra cho không khí tràn vào, nào ngờ luồng khói thuốc nồng nặc ngoài kia sộc tới khiến cô ho sặc sụa.
Cô bực bội đóng sầm cửa sổ lại.
"Mấy tên nghiện thuốc lá này thật phiền phức, chỉ muốn tóm đầu bọn họ lôi lên đây rồi cho một trận thôi!" Thẩm Thương Thương giận dữ nói.
"Tôi cũng nghĩ thế, hay là lát nữa tôi dụ bọn họ lên đây, chúng ta đóng cửa đánh chó, cậu đá bay một nửa, tôi dọn dẹp phần còn lại?" Quý Vân đề nghị.
"Một mình cậu xử là đủ rồi, động tay động chân với lũ đó chỉ tổ bẩn đế giày của tôi thôi!" Thẩm Thương Thương bĩu môi đáp.
Quý Vân cũng đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Gã Vương Hâm tóc nâu cùng đám đàn em đang đứng dưới sân phả khói mịt mù, làn khói thuốc lá bay thẳng lên tận tầng này.
"Hiện tại trình độ của tôi vẫn chưa đủ, tôi sẽ đến tập luyện thêm vài lần nữa, bằng mọi giá phải kiên trì được đến phút thứ mười dưới sự tấn công của cậu mới thôi." Quý Vân nói.
"Thế thì cậu còn kém xa lắm." Thẩm Thương Thương tự tin mỉm cười.
"Không sao, tôi có thừa thời gian. Mà này, gã tóc xanh lá kia là ai thế, trông có vẻ hống hách nhỉ?" Quý Vân đứng trước cửa sổ, chỉ tay về phía cậu chàng phong cách Sát Ái bên dưới.
"Khánh Phong, tính ra thì gã là đàn em khóa dưới của tôi. Nhưng vì tư cách đạo đức có vấn đề nên thầy Tần đã đuổi gã ra khỏi đội võ thuật thiếu niên rồi. Ỷ vào việc học được chút võ vẽ, gã liền đi làm đại ca, xưng hùng xưng bá trong đám học sinh cá biệt của trường." Thẩm Thương Thương giải thích.
"Khánh Phong sao?"
Trước đó Quý Vân không mấy để tâm, nhưng khi nghe Thẩm Thương Thương nhắc đến cái tên ấy, anh chợt nhớ lại một chuyện cũ.
Hình như là vào năm lớp mười hai, Giang Hoa có rủ một đám người đi gây gổ đánh nhau.
Cũng chính lần đó, anh và Ngô Khải đã phẫn uất đến mức bỏ học, mặc dù cả hai hoàn toàn không hề động thủ.
Do đám người kia ra tay quá tàn nhẫn, phụ huynh của mấy em học sinh cấp hai bị đánh đã làm loạn một trận lôi đình, sự việc vô cùng nghiêm trọng. Đúng lúc cả nước đang ráo riết dẹp nạn bạo lực học đường, vụ này đã trở thành một vết nhơ lớn của trường trung học Lập Tuyết, những người tham gia đều phải nhận những hình phạt cực kỳ nặng nề.
Giang Hoa vốn chỉ là kẻ bán thuốc lá lậu, bản thân gã chẳng có bao nhiêu võ nghệ nhưng lại rất giỏi kích động và lôi kéo người khác.
Và dường như, kẻ ra tay tàn độc nhất khi đó chính là tên "Khánh Phong" này!
Quý Vân và Ngô Khải chưa bao giờ qua lại với đám học sinh cá biệt trong trường, người duy nhất họ có liên hệ là Giang Hoa.
Vì vậy, khi anh và Ngô Khải xuất hiện tại hiện trường, phía nhà trường đã mặc định họ là "cùng hội cùng thuyền" với đám bất hảo của Khánh Phong!
Quý Vân và Ngô Khải đi chỉ vì lo lắng Giang Hoa bị người ta bắt nạt. Là những đứa trẻ lớn lên ở Phố Thợ Rèn, họ đều xuất thân từ gia đình lao động bình thường, so với những công tử bột như La Diệu ở Lam Thành thì điều kiện kém xa, nếu không đoàn kết lại thì rất dễ bị ức hiếp.
Lúc đó họ mang theo suy nghĩ ấy mới tới nơi, ai ngờ đến nơi mới phát hiện sự việc hoàn toàn không phải như vậy.
Đó thuần túy là Giang Hoa đang ỷ thế hiếp người, khoe khoang vây cánh của mình.
Bọn họ đã đánh gãy cả xương chân người ta!
Lại còn dùng gạch nện thẳng vào mặt đối phương nữa!
Khánh Phong sau đó bị tạm giam hình sự, những học sinh tham gia hành hung cũng có không ít đứa phải ngồi tù, số còn lại đều bị đuổi học... Quý Vân và Ngô Khải dù đã giữ vững lý trí để rời đi trước, nhưng vẫn phải nhận hình phạt cảnh cáo nghiêm khắc và ghi vào hồ sơ học bạ gửi lên đại học.
Theo lời giáo viên thì lúc đó Quý Vân và Ngô Khải đáng lẽ phải báo ngay cho thầy cô chứ không phải bỏ đi như thế.
Nhưng ngặt nỗi, Quý Vân và Ngô Khải khi đó cứ ngỡ đám người này chỉ dọa dẫm mấy đứa học sinh cấp hai một chút mà thôi. Sau khi rời đi, họ hoàn toàn không thể ngờ được tên Khánh Phong kia lại điên cuồng đến mức đánh người ta thừa sống thiếu chết như vậy!
"Tên Khánh Phong này đúng là thiếu giáo dục." Quý Vân nheo mắt nhìn gã thiếu niên phong cách Sát Ái đang nghênh ngang dưới ánh nắng.
"Chao ôi, ỷ nhà có tiền... Bố mẹ gã thầu không ít công trình ở Lam Thành, làm gì có thời gian quản giáo gã. Gã lại là kẻ hiếu chiến, ưa bạo lực, thầy Tần vốn dĩ cũng muốn uốn nắn nhưng thực sự quản không nổi, đành phải tống cổ gã ra khỏi đội võ thuật."
"Thế à, vậy để tôi thử xem."
...
"Cậu em, nằm dưới đất mát mẻ lắm đúng không?"
...
"Này, dưới đất mát mẻ lắm hả, sao mới đó đã không chịu nổi rồi?"
...
"Cậu em, nằm dưới đất mát mẻ lắm đúng không?"
...
"Này, dưới đất mát mẻ quá nên không muốn đứng lên luôn hả, mới được năm phút thôi đấy!"
...
"Sự ngạo mạn lúc nãy đâu mất rồi, dưới đất mát mẻ lắm phải không, mới được bảy phút thôi đấy!"
"Cậu học lớp nào thế, khá đấy chứ."
...
"Mười phút rồi?"
"Ừm, mười phút, cậu thắng rồi. Nói đi, cậu muốn gì đây, hừ!" Thẩm Thương Thương phụng phịu, vẻ mặt vô cùng khó chịu.
Một nam sinh đột nhiên ở đâu chui ra trong trường lại có thể kiên trì suốt mười phút dưới những đòn tấn công dồn dập của cô mà không bị hạ đo ván!
Là do cô quá yếu, hay cậu ta thực chất cũng là dân chuyên nghiệp?
"Ngoài võ thuật ra, cậu còn thích cái gì khác không?" Quý Vân mở miệng hỏi.
"Ý cậu là sao, muốn tán tỉnh tôi à?" Thẩm Thương Thương chẳng thèm nể nang mà nói thẳng, "Trừ phi cậu đánh thắng được tôi, bằng không thì dẹp mấy cái trò vô bổ này đi!"
"Cậu nghĩ nhiều rồi, tôi chỉ muốn làm bạn với cậu thôi." Quý Vân cười nói.
"Thật không?" Thẩm Thương Thương như một chú cáo nhỏ, chăm chú quan sát Quý Vân.
Trông cũng sáng sủa, đẹp trai.
Nền tảng võ thuật lại rất tốt.
Sao trước đây cô không phát hiện trường trung học Lập Tuyết lại có một nam sinh lợi hại thế này nhỉ?
"Ừm, thêm cậu nữa là tôi hơi bận rộn đấy nhé. Cậu đã tự nói rồi, chỉ cần tôi kiên trì được mười phút thì sẽ tùy ý tôi đưa ra yêu cầu. Tôi muốn làm bạn với cậu, hôm nào đến sinh nhật cậu, tôi sẽ tặng cậu món quà cậu thích." Quý Vân nói.
Thế này xem như đã tốt nghiệp rồi.
Dù sao anh cũng phải chuẩn bị một món quà tốt nghiệp cho "cô giáo Tifa" của mình chứ!
Nghe thấy câu này, đôi mắt xinh đẹp của Thẩm Thương Thương khẽ đảo liên tục.
Ngập ngừng một lát, Thẩm Thương Thương mới lí nhí nói: "Hôm nay chính là sinh nhật của tôi. Ngoài cúp võ thuật ra, tôi còn thích mèo nhỏ... tóm lại là động vật nhỏ tôi đều thích, kiểu đáng yêu xỉu ấy."
"Hả? Thật không ngờ đấy!" Quý Vân kinh ngạc nói.
Thẩm Thương Thương lập tức xị mặt ra, giống hệt một chú mèo hoang nhỏ bị dẫm phải đuôi, gắt gỏng: "Sao nào, tôi cũng là con gái cơ mà, thích động vật nhỏ thì có gì sai sao!"
"À, tôi không có ý đó, ý tôi là không ngờ hôm nay lại đúng là sinh nhật của cậu." Quý Vân vội vàng giải thích.