Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Cũng đại loại là đơn vị hợp tác thôi." Nam sinh da đen vạm vỡ trả lời.
"Ồ, để mình suy nghĩ thêm chút, có gì lát nữa mình quay lại tìm cậu sau." Quý Vân nói.
"Được thôi, hiến máu sẽ được cấp thẻ hiến máu nhân đạo đấy. Sau này nếu cậu có gặp tai nạn, hoặc người nhà cần dùng đến máu, kho máu sẽ dựa vào tấm thẻ này để ưu tiên cung cấp máu cho cậu." Nam sinh giải thích thêm.
"Mình biết rồi." Quý Vân gật đầu.
Quý Vân cũng là người làm trong lĩnh vực hoạt động xã hội, chuyện hiến máu nhân đạo kiểu này thực sự rất phổ biến trong vài năm gần đây, giới trẻ ai nấy đều hăng hái hưởng ứng, tự nguyện cho đi những giọt máu đào vô điều kiện.
Thế nhưng, các công ty công ích hợp tác với bệnh viện thường quản lý lỏng lẻo, chưa kể nhiều quỹ từ thiện liên tiếp dính bê bối tham nhũng, khiến cho về sau càng lúc càng có nhiều người cảm thấy thất vọng về những dự án kiểu này.
Đặc biệt là vấn đề hiến máu tự nguyện.
Cầm tấm thẻ hiến máu nhân đạo đến trình cho bệnh viện, phía bệnh viện liên kết đôi khi cũng ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì.
Bản thân họ còn chẳng biết mình có chương trình hợp tác như vậy, đến lúc thực sự cần truyền máu, người bệnh vẫn phải móc tiền túi chi trả như thường, vẫn phải xếp hàng chờ đợi theo đúng quy trình hành chính.
Thẻ hiến máu bỗng chốc hóa thành tờ giấy lộn, khiến cho bao trái tim nhiệt huyết của những người trẻ tuổi phải nguội lạnh, đau lòng khôn xiết.
Vì thế Quý Vân cũng không dám chắc chiếc xe hiến máu đỗ bên cạnh khu danh thắng này có thực sự hợp tác với Bệnh viện Lam Dương hay không. Số máu anh hiến đi liệu có thực sự được chuyển đến bệnh viện để dùng miễn phí cho các bệnh nhân, hay lại bị kẻ xấu lợi dụng lòng tốt của mọi người để đem đi đầu cơ trục lợi!
"Đúng rồi, vụ hiến máu ở Lam Thành hình như từng lên tivi thì phải, là vào năm nào nhỉ?" Quý Vân bỗng nhớ ra chuyện này.
Hình như là vào năm đầu tiên anh vừa trở về Lam Thành sau mấy năm trời phiêu bạt khắp nơi.
Mà thời điểm đó cũng là lúc anh vừa mới gia nhập tổ chức bán công ích.
Năm đó, cứ hễ nhắc đến hoạt động thiện nguyện ở Lam Thành, đến con chó cũng muốn chạy lại nhổ bọt một bãi!
Chỉ vì một con sâu làm rầu nồi canh mà những công việc mang tính chất bán công ích tại Lam Thành ngày một khó khăn, trong đó có cả hiệp hội cứu hộ mà Quý Vân đang tham gia.
Người dân thì mất niềm tin.
Cấp trên liên tục phê bình chỉ trích.
Các thành viên trong đội thì đi đâu cũng bị người ta mỉa mai, châm chọc là tiêu xài hoang phí tiền quyên góp và lòng tin của quần chúng nhân dân.
Haiz, những nhân viên cứu hộ thực sự làm việc tại đây làm gì có tiền, nhiều lúc chẳng phải bỏ tiền túi ra bù vào đã là may mắn lắm rồi... Nếu không thì sao anh và Ngô Khải lại phải chạy đến nhà hàng làm công việc thời vụ kiếm tiền ngay trong ngày chứ?
Cũng chính vì vậy mà khi nam sinh kia rủ rê hiến máu, anh đã nảy sinh tâm lý bài xích theo bản năng.
"Ôi trời, điện thoại của tôi rơi xuống hồ rồi!" Đột nhiên, một tiếng kêu thất thanh của một cô gái vang lên.
Việc chụp ảnh bên bờ hồ rồi lỡ tay làm rơi điện thoại xuống nước không phải là chuyện hiếm gặp.
Thế nhưng muốn tự mình vớt lên lại là điều bất khả thi. Một mặt là bởi ven hồ có rào chắn bảo hộ, mặt nước thấp hơn mặt đường khá nhiều, mặt khác lại không rõ độ sâu của hồ thế nào, nếu sẩy chân ngã xuống đó thì muốn leo lên lại là cả một vấn đề lớn.
Rất nhanh sau đó đã có một đám đông vây quanh. Cô gái bị rơi điện thoại tỏ ra vô cùng sốt ruột. Thực ra cô không quá tiếc tiền mua máy, mà quan trọng là bên trong có lưu trữ rất nhiều danh bạ của những khách hàng lớn!
Lúc này, một người đàn ông mặc đồ thể thao, đội mũ lưỡi trai tiến lại gần, bắt đầu thương lượng với cô gái.
"Một nghìn tệ á?" Cô gái ngẩn người ra một lúc.
"Dẫu sao tôi cũng là nhân viên cứu hộ khẩn cấp chuyên nghiệp, nhưng chúng tôi xuống nước cũng phải đối mặt với rủi ro chứ." Gã đàn ông phân trần.
"Vậy... vậy được rồi." Cô gái bất lực đành gật đầu đồng ý.
"Thống nhất trước thế này nhé, nếu không vớt lên được thì cô vẫn phải trả tôi năm trăm tệ." Gã đàn ông nghiêm giọng nói.
"Được rồi, được rồi, mau vớt giùm tôi đi kẻo điện thoại ngâm nước lâu quá lại hỏng mất." Lúc này cô gái cũng chẳng còn tâm trí đâu mà suy tính thiệt hơn nữa.
Ban đầu Quý Vân hoàn toàn không muốn bận tâm đến chuyện bao đồng này, nhưng vừa nghe thấy gã kia tự xưng là "nhân viên cứu hộ khẩn cấp", ánh mắt anh lập tức đổ dồn về phía gã, chăm chú quan sát không rời lấy một giây!!
Đội cứu hộ khẩn cấp chính là tiền thân của hiệp hội cứu hộ mà anh đang tham gia sau này!!
Đồng nghiệp!!
Đúng là đồng nghiệp của mình rồi!
Quý Vân vốn là thành viên chính thức của hiệp hội cứu hộ, anh hiểu rất rõ tại những khu danh thắng đông người qua lại thế này thì thi thoảng vẫn xảy ra các sự cố ngoài ý muốn.
Trong khi đó, lực lượng cảnh sát cứu hộ chính quy lại có lịch trình nhiệm vụ vô cùng dày đặc, họ rất ít khi rảnh tay để giải quyết những chuyện lặt vặt như vớt điện thoại rơi xuống hồ cho du khách. Thế nhưng ban quản lý khu danh thắng lại không thể bỏ mặc khách du lịch của mình được.
Vì vậy, họ thường liên kết với các lực lượng cứu hộ tự nguyện bên ngoài. Khi xảy ra tình huống phát sinh mà nhân viên của khu danh thắng không tự giải quyết được, họ sẽ nhờ đến sự trợ giúp của các nhân sự bên ngoài này...
Mấy công việc kiểu này Quý Vân đã làm không biết bao nhiêu lần rồi.
Thế nhưng bình thường có ai lại đòi tiền của người ta bao giờ đâu chứ?!
Sao tên này lại có thể hét giá cắt cổ một cách trắng trợn như vậy??
Đã là tiền thân của Hiệp hội Cứu hộ Lam Thành thì chắc chắn các quy tắc ứng xử phải được thiết lập rõ ràng từ trước rồi, hành vi thu phí kiểu này tuyệt đối không được phép xảy ra!
Chẳng lẽ gã này thuộc nhóm "cò mồi cứu hộ" chuyên đi lừa đảo??
"Cò mồi cứu hộ" là một nhóm người đặc thù, bọn họ mượn danh nghĩa của các hiệp hội, tổ chức uy tín để tự ý nhận việc bên ngoài hòng trục lợi cá nhân!
Có những kẻ còn tinh vi hơn nhiều, ban đầu chúng đóng giả làm những nhà hảo tâm tích cực tham gia vào các hoạt động công ích. Chờ đến khi xây dựng được mạng lưới quan hệ rộng khắp và nắm giữ một lượng tài nguyên nhất định trong tay, chúng mới bắt đầu lấy danh nghĩa tổ chức chính quy để ngang nhiên thu phí, đi khắp nơi bòn rút tiền của mọi người!
Quý Vân nhìn kỹ chiếc mũ lưỡi trai gã đang đội, phía trên quả thực có in logo của tổ chức cứu hộ Lam Thành.
Gã thu phí cắt cổ này hóa ra lại chính là tiền bối của anh cơ đấy!!
Thảo nào mà hiệp hội cứu hộ nơi anh làm việc sau này lại mang tiếng xấu vang xa đến thế, khiến cho những người thực sự làm việc cống hiến hết mình như anh và Ngô Khải ngay cả chút tiền trợ cấp ít ỏi cũng chẳng có, suýt chút nữa là chết đói!
Làm công ích vốn đã vô cùng gian nan, vừa phải cân bằng với công việc mưu sinh của bản thân, lại vừa phải cống hiến thời gian cá nhân một cách vô điều kiện.
Chính vì thế, phần lớn thành viên trong hiệp hội cứu hộ đều chỉ là những người làm kiêm nhiệm hoặc treo danh nghĩa, họ vẫn đi làm công việc hành chính bình thường, sau giờ làm lại tất bật trở về kèm con học bài.
Thế nhưng, tai nạn vốn dĩ là thứ bất ngờ, chẳng bao giờ chừa một ai, bất kể thời gian hay địa điểm.
Giữa lúc hiệp hội cứu hộ dân sự tại Lam Thành đứng bên bờ vực giải thể, Quý Vân và Ngô Khải đã gia nhập, thổi một luồng sinh khí mới giúp tổ chức này có thêm nhân lực chạy vạy lo liệu công việc.
Tuy nhiên, cũng chẳng thể trách những người khác vì sao lại từ bỏ, bởi chỉ trông chờ vào khoản trợ cấp ít ỏi kia thì đến cái ăn cũng chật vật, trong khi những tình huống họ phải đối mặt đôi khi lại liên quan trực tiếp đến tính mạng và sức khỏe... Chưa kể thỉnh thoảng đi đến mấy hộ nghèo vùng sâu vùng xa, bản thân còn đang lo sốt vó tháng sau biết lấy gì bỏ vào miệng, vậy mà vẫn bấm bụng dúi vào tay cụ già hay đứa trẻ một hai trăm tệ, thế là bao nhiêu tiền xăng xe lẫn tiền công cả tuần cũng quyên góp ngược trở lại hết sạch.
Nếu không kiếm thêm công việc bên ngoài, thực sự họ khó mà sống nổi.
May thay, Quý Vân và Ngô Khải chỉ sống ở căn nhà cũ, không vướng bận việc phụng dưỡng người già, cũng chẳng có bạn gái...
Hai gã độc thân vui tính này nếu có thực sự hết tiền mua cơm thì sang nhà hàng xóm hay bạn bè ăn chực vài bữa là cũng qua ngày đoạn tháng.
Tóm lại là dù nghèo rớt mồng tơi nhưng cả hai vẫn sống cực kỳ lạc quan.
Chẳng có tài cán gì kinh thiên động địa, cũng không ôm ấp những hoài bão vĩ đại, thế nhưng trong lòng họ luôn hừng hực một dòng máu nóng không biết từ đâu ra. Nơi này thấy chuyện bất bình chẳng tha, nơi kia thì tiện tay giúp đỡ một chút. Dù cuộc sống riêng của bản thân có rối ren như một mớ bòng bong thì mỗi sáng thức dậy, họ vẫn cứ là những gã đàn ông phóng khoáng nhất thành phố!
"Chị ơi, để em vớt giùm cho, không lấy tiền đâu." Quý Vân bước tới nói với cô gái văn phòng kia.
"Hả? Em vẫn còn là học sinh mà, nhỡ xảy ra chuyện gì thì..." Cô gái văn phòng ái ngại.
"Đi đi đi, thằng nhóc học sinh như mày thì xen vào làm gì! Nhỡ có ngã nhào xuống nước, đội cứu hộ khẩn cấp tụi tao lại phải tốn công vớt mày lên, người mày còn quý giá hơn cái điện thoại nhiều đấy!" Gã đội mũ lưỡi trai bực bội gắt lên.
"Em lớn lên ở ven hồ từ nhỏ, lặn xuống nước bắt cá còn làm được nữa là, cái điện thoại có đáng là bao." Quý Vân cười xòa nói.
"Đừng có đến đây gây thêm phiền phức, việc này cứ để dân chuyên nghiệp tụi tao lo." Gã đội mũ lưỡi trai bắt đầu cuống lên.
"Ủa? Anh là người chuyên nghiệp hả? Nhưng em nghe người nhà bảo đội cứu hộ khẩn cấp thường không thu phí mà ta. Anh hét giá cao như vậy, em cứ ngỡ anh là đội tự phát hoặc hành động cá nhân chứ." Quý Vân giả vờ ngây ngô hỏi.
"Đội cứu hộ tụi tao có thể thu phí tùy theo tình hình thực tế chứ! Dù sao chuyện này cũng ảnh hưởng đến an toàn tính mạng của tụi tao mà. Giúp thì giúp thật, nhưng lỡ tao ngã xuống hồ không leo lên được thì ai chịu trách nhiệm đây? Thu khoản tiền này cũng giống như để khách hàng miễn trừ trách nhiệm thôi." Gã đội mũ lưỡi trai bao biện.
Đúng là một lập luận bao biện hoàn hảo không tì vết. Những kẻ như thế này luôn có sẵn những lý lẽ vô cùng xuôi tai, nhưng người bỏ tiền ra sau khi bình tĩnh nghĩ lại mới thấy mình rõ ràng bị ăn quả đắng!
Hơn nữa, chính miệng gã cũng đã lỡ lời...
Khách hàng miễn trừ trách nhiệm!
Sao không gọi thẳng là "con mồi béo bở" đi cho rồi?
"Kìa em, chị cảm ơn em nhiều nhé, nhưng điện thoại của chị thực sự không ngâm nước lâu được nữa rồi..." Cô gái văn phòng cuối cùng vẫn phải lên tiếng.
Thứ cô ấy lo lắng chính là chiếc điện thoại.
Còn kẻ kia thì chỉ chăm chăm kiếm tiền.
Một bên thuận mua, một bên vừa bán...
Nhưng mấu chốt là Đội cứu hộ khẩn cấp chính là tiền thân của Hiệp hội Cứu hộ Lam Thành sau này, Quý Vân thật sự không đành lòng nhìn danh tiếng của tổ chức bị bôi nhọ từng chút một như thế này.
Quý Vân rất muốn ra tay giúp đỡ miễn phí, song cô gái văn phòng rõ ràng không muốn dây dưa, nhất là khi thấy Quý Vân chỉ là một cậu học sinh cấp ba...
Cô thà bấm bụng chi một khoản tiền còn hơn để Quý Vân xuống nước rồi lỡ xảy ra mệnh hệ gì, lúc ấy cô sẽ phải gánh chịu trách nhiệm đạo đức cực kỳ nặng nề vì đã khiến một cậu thiếu niên gặp nguy hiểm.
Gã đội mũ lưỡi trai leo qua lan can bảo hộ, một chân móc chặt vào rào chắn, ép sát thân người xuống mặt đất, rồi rướn dài cả cánh tay thọc sâu xuống làn nước hồ.
Ban đầu cô gái cứ ngỡ gã đàn ông sẽ phải lặn hẳn xuống nước.
Nào ngờ đối phương chỉ thò tay xuống quờ quạng một cái đã vớt ngay được chiếc điện thoại lên. Kế đó, gã cầm máy leo ngược trở lại qua rào chắn, hiên ngang bước lên vỉa hè dành cho người đi bộ.
Toàn bộ quá trình vỏn vẹn chưa đầy mười giây đồng hồ.
"Thanh toán giùm tôi cái." Gã đội mũ lưỡi trai không đưa trả chiếc điện thoại ngay mà bày ra bộ dạng tiền trao cháo múc.
Cô gái hoàn toàn đứng hình.
Ngay cả những người đứng xem xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán đầy bất bình.
"Cái gì thế trời? Chỉ khua tay một cái thế kia mà kiếm đứt một nghìn tệ à?!"
"Dễ thế này thì tôi cũng làm được!"
"Rõ ràng là nước nông tẹt ra, tự mình thò tay xuống vớt là xong chuyện rồi."
"Này các bác ơi, nước nông hay sâu thì cũng phải đợi người ta thò tay xuống dò mới biết chứ. Lúc đầu sao mấy người không chịu ra vớt đi? Giờ người ta vớt được rồi lại đứng đó nói bóng nói gió!"
"Tôi thấy chẳng có gì sai cả, giá cả đôi bên đã thỏa thuận rõ ràng từ trước rồi, thuận mua vừa bán, mắc mớ gì phải chỉ trích người ta chứ."
Trong chốc lát, đám đông bắt đầu nổ ra một cuộc tranh cãi vô cùng nảy lửa.
Người thì cho rằng mức phí kia quá đắt đỏ, cô gái rõ ràng đã bị lừa một vố đau.
Kẻ lại bảo gã đàn ông kiếm tiền bằng chính sức lao động và bản lĩnh của mình, rủi ro tự gã gánh chịu. Nhỡ đâu nước sâu thật thì gã đã nhận tiền cũng phải cắn răng lội xuống. Còn nếu nước nông thì dù chỉ tốn chưa đầy mười giây để vớt lên, đối phương vẫn phải trả đúng số tiền đã giao kèo từ trước!
"Được rồi, cảm ơn anh." Cô gái văn phòng đành bất lực rút ra mười tờ tiền giấy mệnh giá lớn đưa cho gã đội mũ lưỡi trai.
Gã tỉ mỉ đếm lại xấp tiền, sau đó mới trao trả chiếc điện thoại rồi nhanh chân rời khỏi hiện trường.
Quý Vân dán chặt mắt vào bóng lưng gã đàn ông đội mũ lưỡi trai kia.
Điều anh quan tâm hoàn toàn không phải là những lời bàn tán xôn xao của đám đông hiếu kỳ xung quanh.
Thứ khiến anh bận tâm chính là việc đối phương đang khoác lên mình cái danh xưng "thành viên đội cứu hộ khẩn cấp"!
Nếu gã chỉ đại diện cho cá nhân mình thì dẫu gã có hét giá mười nghìn tệ đi chăng nữa, Quý Vân cũng chẳng buồn can thiệp, miễn là cô gái kia chấp nhận chi tiền.
Thế nhưng, việc gã lấy danh nghĩa "Đội cứu hộ khẩn cấp Lam Thành" để trục lợi lại là một vấn đề cực kỳ nghiêm trọng!
Với tư cách là tiền thân của Hiệp hội Cứu hộ Lam Thành, hành vi thu phí vô tội vạ này chính là đang phá vỡ mọi quy chuẩn đạo đức, bôi tro trát trấu vào danh dự của toàn bộ tổ chức cứu hộ!