Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đi lối này."
Quý Vân ra hiệu bằng ánh mắt với Thẩm Thương Thương, rồi cả hai nhanh nhẹn băng qua bãi xe phế liệu ngổn ngang.
Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ, hành tung của cả hai đều không bị kẻ nào phát giác.
Băng qua một con mương bốc mùi hôi thối, Quý Vân và Thẩm Thương Thương rốt cuộc cũng tiếp cận được trước thung lũng nhỏ.
Đập vào mắt họ là một cánh cổng sắt lớn rỉ sét loang lổ, độ rộng thừa sức cho hai chiếc xe tải chạy song song qua một cách dễ dàng.
Cánh cổng được che chắn kín mít bằng một lớp bạt da chống thấm nước, khiến người ngoài nếu không đẩy cửa bước vào thì hoàn toàn không thể nhìn thấu tình cảnh bên trong.
Mùi hôi thối ngày càng nồng nặc khiến Quý Vân không khỏi bàng hoàng.
Rốt cuộc bên trong này là cái gì cơ chứ, chẳng lẽ là hố phân mà sao lại thối đến mức khó ngửi thế này?
"Chúng ta trèo vào nhé?" Thẩm Thương Thương lên tiếng hỏi.
"Để tôi vào xem trước đã, chị cứ ở ngoài này đợi đi." Quý Vân đáp.
"Cùng vào đi!" Thẩm Thương Thương quả quyết nói.
"Không được đâu, chị là con gái... Thôi được rồi, cùng vào vậy." Quý Vân đành gật đầu đồng ý.
Dù sao Thẩm Thương Thương cũng là người có võ nghệ cao cường, nhỡ đâu bên trong gặp nguy hiểm thì chưa biết chừng ai mới là người bảo vệ ai.
Hơn nữa, Thẩm Thương Thương đã thoăn thoắt leo lên đến nửa cánh cổng, nhìn động tác dứt khoát thuần thục của cô, có khi cô nàng từng luyện qua cả bộ môn leo núi trong nhà cũng nên!
Quý Vân chầm chậm bám theo sau, thi thoảng lại ngước mắt lên quan sát.
Thẩm Thương Thương đã leo lên tới đỉnh, cô đứng thẳng người, nhón chân đạp nhẹ lên chiếc chốt khóa lớn ở mặt trong rồi nhẹ nhàng tiếp đất, ngay cả một tiếng động nhỏ cũng không hề phát ra.
Nhìn sang Quý Vân, anh phải chật vật bám víu từng chút một xuống dưới, khó khăn lắm mới tiếp đất được thì tiếng bước chân nện xuống lại vô cùng nặng nề.
Đúng là đẳng cấp nữ hiệp có khác.
Lần sau phiền chị truyền thụ luôn cả bộ môn khinh công này cho tôi với nhé!
Mặt đất đầy bùn đất nhầy nhụa, thậm chí còn rải rác đủ loại phân động vật đã bị nắng phơi khô cứng ngắc.
Quý Vân để ý thấy trên mặt đất có một tấm biển gỗ bám đầy bụi bặm, cũ kỹ như thể đã từ lâu đời lắm rồi, chẳng rõ công dụng thực sự là gì.
Trước mặt họ là một vạt núi nhỏ, tuy không lớn nhưng cũng đủ che khuất tầm nhìn. Chỉ cần tiến thêm vài bước nữa là họ có thể thu trọn toàn cảnh thung lũng vào tầm mắt.
Quý Vân dù sao cũng là con trai nên anh chủ động đi sau Thẩm Thương Thương nửa bước để bọc lót.
Cả hai nép sát vào vách đá để tránh bị những kẻ bên trong phát hiện.
Khi lại gần, những âm thanh bên trong bắt đầu rõ dần, đó là tiếng chó sủa mèo kêu liên hồi thê lương!
Có lẽ do địa hình thung lũng che chắn nên đứng ngoài cổng lớn không hề nghe thấy tiếng động nào, chỉ khi đi tới góc ngoặt này thì những âm thanh hỗn tạp kia mới dồn dập ập vào tai!
Quý Vân và Thẩm Thương Thương nhìn nhau đầy ái ngại.
Trong lòng hai người đều đang nảy sinh cùng một thắc mắc: Nơi này rốt cuộc đang giam giữ bao nhiêu sinh linh chó mèo đây?
Thẩm Thương Thương tiếp tục bước tới, cô rướn nửa người nhìn về phía khoảng sân trống bên trong.
Thế nhưng vừa mới nhìn một cái, toàn thân Thẩm Thương Thương lập tức cứng đờ như bị điện giật, rồi cô không tự chủ được mà run rẩy bần bật!
"Sao thế chị?" Quý Vân khẽ hỏi.
Thẩm Thương Thương lảo đảo lùi lại, gương mặt xinh đẹp đột ngột tái nhợt. Sự kinh hoàng và đau đớn nhanh chóng bao trùm lấy đôi mắt cô, ngay sau đó cô liền quay đi gập người nôn khan dữ dội.
Quý Vân chẳng hiểu đầu đuôi câu chuyện ra sao, định tiến lại vỗ lưng cho cô, nhưng Thẩm Thương Thương vừa nôn vừa xua tay, ra hiệu bảo anh tự mình nhìn xem.
Đến lúc này, Quý Vân mới hé nửa người ra, hướng tầm mắt về bãi đất trống phía trong.
Chỉ một cái liếc nhìn ấy, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt cũng lập tức ập đến xâm chiếm cơ thể Quý Vân, nhưng anh đã cắn răng nhẫn nhịn được!
Giữa tiết trời mùa hè oi ả, thế mà một luồng khí lạnh lẽo thấu xương lại bao trùm khắp da thịt Quý Vân, khiến anh dựng đứng cả tóc gáy.
Bên trong là một tòa nhà hoang lớn không cửa sổ, bao bọc xung quanh bởi hàng loạt hàng rào sắt tấm. Hàng chục chiếc lồng lớn nhỏ đặt lộn xộn khắp bãi đất trống, nối với nhau bằng những đường ống lưới thép rỉ sét loang lổ, tạo thành những khu vực gọi là "sân chơi".
Từng chú chó hoang bẩn thỉu đang chen chúc chật ních trong những chiếc lồng sắt rỉ sét, phần lớn chúng bám chặt móng vuốt vào lưới sắt, không ngừng sủa điên cuồng về phía những kẻ đang đứng trên sân.
Nhưng cảnh tượng kinh hoàng nhất chính là trên khoảng sân ấy, máu tươi chảy lênh láng khắp mặt đất như vũng bùn sau cơn mưa. Sắc đỏ chói mắt phản chiếu dưới ánh mặt trời quái dị vô cùng gai mắt, nện một đòn chí mạng vào tâm trí Quý Vân!
Từng xác chó hoang cỡ trung và lớn nằm la liệt trên mặt đất, trông chẳng khác nào gia súc vừa bị hành quyết ở lò mổ. Có con đã bị lột sạch da, có con vẫn chưa kịp cạo lông hay mổ bụng lôi nội tạng ra ngoài.
Thứ mùi hôi thối nồng nặc mà họ ngửi thấy lúc trước chính là bốc ra từ đây!
Khoảng sân rộng lớn hầu như không còn chỗ nào để đặt chân. Những xác chó biến dạng ghê rợn, lông lá, da thịt và xương cốt lẫn lộn vào nhau thê thảm như chảo dầu nơi địa ngục. Sự đau đớn tột cùng, sự hành hạ, oán hận và thảm khốc bốc lên từ đó giống như một làn sóng đen lạnh buốt cuồn cuộn nuốt chửng lấy tâm hồn Quý Vân.
Thật lâu vẫn không thể bình tâm, thật lâu vẫn không thể nào nguôi ngoai.
Trong quá khứ, Quý Vân từng đặt chân tới vùng biên cương, đi theo hỗ trợ cảnh sát tuần tra làm nhiệm vụ. Anh cũng từng tận mắt chứng kiến hành vi tàn độc vô nhân đạo của lũ săn trộm khi đem những con thú quý hiếm bị lột da phơi dưới bãi cát ven sông.
Nhưng cảnh tượng trước mắt lúc này cũng không hề kém cạnh sự kinh hoàng đã ám ảnh anh suốt mấy ngày đêm năm đó.
Lam Thành là một thành phố văn minh, chính quyền cấp trên tuyệt đối không bao giờ cấp phép cho bất kỳ cơ sở chế biến thịt chó nào hoạt động.
Nơi này chắc chắn không thể là một lò mổ hợp pháp có giấy tờ đàng hoàng!
Trong những chiếc lồng lưới thép, vô số chú chó đang được thả ra cho thoáng khí, còn tòa nhà bỏ hoang có hàng rào chắn phía sau kia thậm chí còn giam cầm nhiều mèo chó hơn thế nữa!
Nơi này rốt cuộc là cái quái quỷ gì thế này???
Tại sao chúng lại tàn sát những sinh linh vô tội này chứ!!
Chúng mang trên mình đầy rẫy những vết thương, thậm chí trước khi bị hành quyết còn phải chịu đựng sự hành hạ và tra tấn dã man đến tột cùng!
Những chú chó bẩn thỉu trong lồng sắt kia không ngừng sủa điên cuồng, không phải vì muốn thị uy, mà đó là sự kinh hoàng, sợ hãi tột độ khi tận mắt chứng kiến đồng loại bị tàn sát, là sự phẫn nộ trong cơn tuyệt vọng cùng cực!
Ánh nắng quái dị của vầng nhật thực khuyết hao chiếu rọi xuống bãi xác chết đẫm máu, lúc này cơn giận dữ của Quý Vân cũng giống như ngọn lửa tai ương từ mặt trời đang phun trào cuồn cuộn!!
Thế nhưng, thời gian anh có thể lưu lại nơi này đã sắp cạn kiệt.
Anh đành phải đè nén mọi cảm xúc đang chực chờ bùng nổ trong lòng xuống.
"Chúng ta rời khỏi đây thôi." Quý Vân chìa tay ra định đỡ Thẩm Thương Thương.
Thẩm Thương Thương gần như đã hoàn toàn mất đi khả năng cử động.
Cảnh tượng kinh hoàng này có lẽ sẽ trở thành nỗi ám ảnh suốt đời của cô, đặc biệt là với một người con gái vốn vô cùng yêu quý động vật nhỏ như cô!
"Chúng ta không thể... không thể bỏ đi như thế này được... Bên trong vẫn còn rất nhiều con còn sống..." Thẩm Thương Thương cố chút sức lực cuối cùng thều thào nói.
"Bên trong có người canh giữ, vả lại lũ người ở bãi phế liệu bên ngoài phần lớn cũng cùng một giuộc với chúng. Nếu chúng ta bị vây khốn ở đây thì việc vạch trần bộ mặt thật của chúng sẽ càng trở nên khó khăn hơn!" Quý Vân bình tĩnh giải thích cho Thẩm Thương Thương.
Thẩm Thương Thương lúc này đã đầm đìa nước mắt, cô nhìn Quý Vân, cuối cùng vẫn gật đầu nghe theo.
Lúc này, cô không còn vẻ kiêu hãnh và anh khí của một cô gái vô địch võ thuật nữa, chẳng khác nào một đứa trẻ vừa bị đánh sập hoàn toàn thế giới nội tâm.
Quý Vân dìu lấy cô, khi đi tới chỗ cánh cổng sắt lớn, anh chợt nhớ tới tấm biển mà mình đã nhìn thấy lúc mới bước vào.
"Chị đợi tôi một lát." Quý Vân bảo Thẩm Thương Thương vịn vào cổng trước.
Anh tiến tới chỗ tấm biển gỗ, lật ngược nó lại để xem rốt cuộc trên tấm biển dài bám đầy bụi bẩn này viết những gì.
Tấm biển lấm lem bùn đất, những nét chữ trên đó thậm chí đã mờ nhòe theo thời gian.
Thế nhưng, những con chữ hiện lên lại một lần nữa như sét đánh ngang tai nện thẳng vào đầu Quý Vân, khiến anh có cảm giác như linh hồn mình sắp bị bóc tách khỏi thể xác ngay tức khắc!!
Cơ sở Bảo vệ Động vật Dân sự Lam Thành!
Hiệp hội Thu nhận và Cứu hộ Chó hoang Lam Thành!
Quý Vân không thể tin nổi vào mắt mình, đầu óc anh trống rỗng hoàn toàn!!
Hiệp hội cứu hộ...
Hiệp hội cứu hộ...
Hiệp hội cứu hộ dân sự của Lam Thành!!!
Quý Vân cảm giác cơ thể mình như đang bị thiêu đốt, nhưng sâu thẳm bên trong lại lạnh toát đến cực điểm!
Anh lảo đảo, đến mức đứng cũng không còn vững nữa!
Anh không thể tin nổi, càng không thể chấp nhận được sự thật nghiệt ngã này!!
Nơi mà mười năm sau anh từng làm việc, nơi anh từng cống hiến hết mình với bầu nhiệt huyết sục sôi để tìm kiếm giá trị của bản thân...
Tại sao lại như thế này? Tại sao một nơi tựa như địa ngục trần gian thế này lại được gắn mác là hiệp hội cứu hộ chứ!!
Đây tuyệt đối không phải là hiệp hội cứu hộ mà anh từng biết...
Thế nhưng trên tấm biển lại viết rành rành từng chữ, bên cạnh còn có logo hình một bàn tay nâng niu một bông hoa vô cùng quen thuộc với anh!!
Nơi này chính là tiền thân của Hiệp hội Cứu hộ Cứu nạn Lam Thành!
Mười năm sau, do nhân lực có hạn, hiệp hội cứu hộ nơi Quý Vân làm việc đã cắt bỏ mảng cứu hộ động vật, nhưng vào thời kỳ sơ khai, công tác cứu trợ động vật dân sự, đặc biệt là chó mèo, quả thực là do tổ chức hiệp hội dân sự này quản lý!!
Quý Vân chậm rãi buông tay, để tấm biển gỗ nặng trĩu ấy rơi xuống đất.
Anh cảm thấy như linh hồn mình đã bị rút cạn. Vầng mặt trời khuyết hao lơ lửng ngay trên đầu, đỏ rực như rỉ máu, cảm xúc lúc này đã vượt ra ngoài mọi giới hạn của sự sụp đổ và đau đớn...
"Bán xong mẻ này chắc là đủ bù vào khoản tiền quyên góp mua thức ăn cho chó mà lần trước anh em mình lỡ tiêu mất đấy." Giọng nói thô thiển của một gã đàn ông từ bên ngoài cửa truyền vào.
May mà Quý Vân từng đi bạt mạng khắp nam bắc, đối mặt với không biết bao nhiêu kẻ hung tàn, chứ nếu là anh của thời niên thiếu thực sự thì lúc này chắc chắn đã bủn rủn chân tay không bước nổi nữa rồi.
Biết bên ngoài có người, Quý Vân lập tức kéo Thẩm Thương Thương vào lòng mình, rồi nhanh chóng nép sát vào phía sau cánh cổng sắt lớn!
Cánh cổng bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào, Quý Vân dìu Thẩm Thương Thương nép sâu hơn vào khe hở sau cánh cổng.
"Rầm!!!!"
Cánh cổng sắt đập mạnh vào vách đá phát ra tiếng động lớn, khiến Thẩm Thương Thương run bắn cả người.
Quý Vân lập tức dùng một tay bịt chặt miệng cô lại, tránh để cô vì quá hoảng sợ mà phát ra tiếng hét.
Cùng lúc đó, bàn tay còn lại của Quý Vân đột ngột vươn ra, dùng hết sức lực giữ chặt lấy cánh cổng sắt đang chuẩn bị bật ngược trở lại.
Lực phản hồi của cánh cổng sắt rất lớn, Quý Vân phải nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt ở tay để giữ chặt lấy nó.
Bởi vì chỉ cần cánh cổng sắt bật ngược lại, hai người họ sẽ không còn nơi nào để ẩn nấp nữa!
Thẩm Thương Thương trốn sau cánh cổng, nép chặt trong lồng ngực Quý Vân. Cô kinh hoàng ngước nhìn lên, thấy gương mặt anh đang nhăn nhó lại vì đau đớn...
Một chiếc xe tải nhỏ từ bên ngoài chạy vào, nhưng mới chỉ đi được vài mét thì đột ngột dừng lại!
"Chạy mau!!"
Quý Vân không dám chậm trễ dù chỉ một giây, anh lập tức buông cánh cổng sắt ra, dứt khoát nắm lấy tay Thẩm Thương Thương lao thẳng ra ngoài!
Thông thường sau khi mở cánh cổng sắt lớn này, tài xế sẽ lái xe vào trong, sau đó mới xuống xe để đóng cổng từ bên trong lại.
Vì thế, chỉ cần tên tài xế bước xuống xe, hắn chắc chắn sẽ phát hiện ra Quý Vân và Thẩm Thương Thương đang trốn ở khe hở phía sau cánh cổng sắt!
Quý Vân căn đúng khoảnh khắc đối phương vừa lái xe vào, lập tức kéo Thẩm Thương Thương vọt ra ngoài!
Còn nếu như bị tên tài xế nhìn thấy qua gương chiếu hậu thì anh cũng đành chấp nhận thôi, lúc này chỉ còn nước vắt chân lên cổ mà chạy đua tốc độ!