Mắc Kẹt Ở Ngày Nhật Thực

Chương 39. Bẻ khóa máy tính của Đặng Thịnh (2)

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Quý Vân mở bừng mắt.

Cơn giận vẫn còn bốc hỏa trong lồng ngực, anh tung một cú đá như trời giáng, hất văng Lữ Tĩnh ngã nhào xuống đất!

Ngô Khải đứng cạnh đó, mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc, thầm nghĩ mục tiêu cần xử lý là lũ học sinh lớp bảy chứ đâu phải cô bạn cùng lớp này, dù ngày thường nhỏ này quả thực cũng đáng ghét thật.

"Ngô Khải, giúp tao một tay, đưa bạn học này xuống phòng y tế," Quý Vân ra lệnh cho Ngô Khải.

"Được... được thôi." Ngô Khải tuy hoang mang tột độ nhưng vẫn vội vã đưa tay ra giúp.

Cú sút vừa rồi của Quý Vân vô cùng nặng nề, chủ đích là muốn khiến cô ta ngất lịm đi cho rảnh nợ.

Thực ra, kết cục này vẫn còn nhẹ nhàng chán cho Lữ Tĩnh, ít nhất cô ta vẫn chưa bị lôi ra bêu rếu giữa bàn dân thiên hạ.

Đầu óc Lữ Tĩnh lúc này hoàn toàn trống rỗng, cô ta nửa tỉnh nửa mê được hai cậu con trai khênh xuống phòng y tế, nằm bẹp trên chiếc giường đơn, hồi lâu vẫn chưa thể thốt nên lời.

"Thầy phụ trách phòng y tế không có ở đây rồi," Ngô Khải lên tiếng.

"Mày tự xem mà liệu," Quý Vân buông một câu lạnh nhạt, đoạn bắt đầu sục sạo, tìm kiếm tỉ mỉ khắp căn phòng.

Một chút manh mối nhỏ nhất cũng không được bỏ lỡ. Với một kẻ gian trá bỉ ổi, bề ngoài luôn tỏ vẻ đạo mạo nghiêm trang như Đặng Thịnh, nếu bảo gã không phải là một tên biến thái ẩn mình thì thật khó lòng thuyết phục được ai.

Vì vậy, Quý Vân phải truy tìm bằng được những sở thích quái đản hay bộ sưu tập thầm kín nào đó của Đặng Thịnh, tốt nhất là khiến gã thân bại danh liệt, tệ nhất cũng phải nhận án kỷ luật cách chức!

"Quý Vân, mày đang làm cái quái gì thế?" Ngô Khải vốn mù tịt về sơ cứu, lóng ngóng cất tiếng hỏi.

"Không có gì, tao đang tìm xem có axit sunfuric hay đại loại thế không để bôi lên mặt cho nó bớt sưng," Quý Vân buột miệng nói ra suy nghĩ thật trong đầu.

Lâu Vũ đứng một bên đang luống cuống nghe thấy vậy, trong đôi mắt ngây thơ lập tức thoáng hiện vẻ căng thẳng tột độ.

Axit sunfuric đâu có dùng để giảm sưng đâu chứ!

Ở phía bên kia, Ngô Khải chẳng mảy may nghi ngờ, gã đi tới trước một chiếc tủ cao, nhón chân chỉ lên ngăn trên cùng rồi bảo: "Hình như trên này có axit sunfuric thật nè, cần mấy chai?"

Lâu Vũ: "..."

"Tùy mày, miễn giảm sưng được là được," Quý Vân cũng chẳng buồn quay đầu lại, tiếp tục lục lọi.

Ngô Khải thế mà lại mở tủ ra thật, rồi lấy từ trên đó xuống một chiếc lọ màu đen.

Lâu Vũ hoàn toàn hoảng sợ, vội vã đem mớ kiến thức vừa học trên lớp ra giải thích cho Ngô Khải rằng axit không phải dùng để bôi giảm sưng!

Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng chẳng sai chút nào, cái thứ axit sunfuric đó không những làm tiêu sưng, mà còn có thể làm bay màu luôn cả khuôn mặt!

"Nhưng tao nhớ có một thứ cứ bị thương là người ta bôi lên mà," Ngô Khải cầm chiếc lọ trông đầy nguy hiểm kia, tiếc nuối nói.

"Đó chắc chắn là cồn y tế rồi," Lâu Vũ đính chính.

"À, đúng đúng đúng! Nhưng axit với cồn thì có khác gì nhau mấy đâu, đều có thể đốt cháy được mà đúng không?" Ngô Khải bắt đầu khoe khoang vốn kiến thức "uyên bác" của mình.

Lâu Vũ cảm giác bản thân sắp phát điên theo hai ông anh này, không hiểu họ làm sao có thể sống sót lành lặn đến tận mười lăm, mười sáu tuổi đầu nữa!

May mà Lâu Vũ cũng có chút kiến thức y học, cộng thêm thành tích môn hóa khá ổn.

Cô tìm kiếm một lượt, rốt cuộc cũng phát hiện ra chai cồn y tế đặt ở góc khuất râm mát.

"Đây là cồn y tế, nhưng trên mặt bạn ấy không có vết thương hở, theo lý thì không cần sát trùng đâu..." Lâu Vũ vì mới tiếp xúc với y học nên chưa nắm rõ cách xử lý các vết thương lắm.

"Để đấy cho tao," Ngô Khải giật lấy chai cồn từ tay Lâu Vũ.

Vặn nắp ra, Ngô Khải cầm chai cồn ngửa cổ đổ thẳng một ngụm lớn vào miệng!

"Anh Ngô Khải, anh làm cái gì thế!" Lâu Vũ cuống quýt đưa tay ngăn cản hành động uống cồn điên rồ này.

"Sát trùng cho nó chứ sao, trên tivi mấy vị đại hiệp toàn làm thế mà, ngậm một ngụm rồi phun vù vù vào vết thương," Ngô Khải hồn nhiên giải thích.

Lâu Vũ câm nín hoàn toàn.

Cô bắt đầu tò mò không biết ngày thường anh Ngô Khải đi bái vị bồ tát ở ngọn núi nào, mà có thể phù hộ cho một người có mạch não dị biệt như thế này sống sót đến tận bây giờ!

Trong khi đó, Quý Vân vẫn đang mải mê lục lọi, hoàn toàn phớt lờ màn tấu hài vừa rồi, tiếp tục tìm kiếm những manh mối hữu dụng.

Lâu Vũ em ơi, đây chỉ là những thao tác cơ bản thường ngày của anh Ngô Khải thôi, đừng hoảng hốt làm gì.

Người ta là cơ thể phát triển song song với trí não, còn Ngô Khải thì tự thấy đầu óc mình luôn thăng tiến vượt bậc, sự tự tin vào bản thân đã đạt đến mức thượng thừa!

Nhưng được cái gã này ngày thường tuy hay tỏ ra khôn lỏi bốc đồng, song vào những thời khắc mấu chốt lại ít khi làm hỏng việc, thế nên Quý Vân cũng không cần quá lo lắng...

Nói thật, Quý Vân còn có phần mong đợi Ngô Khải sẽ phun một ngụm cồn sặc sụa thẳng vào mặt Lữ Tĩnh để đánh thức cô ta dậy, việc này chắc chắn sẽ để lại bóng ma tâm lý cực lớn cho cô nàng trà xanh này.

Sau một hồi lục tung mọi ngóc ngách, Quý Vân nhận ra ngoài việc nơi này tích trữ một lượng thuốc men quá mức cần thiết ra thì không có điểm nào vi phạm quy định rõ ràng cả.

"Trong bản báo cáo tố cáo của Hiệu phó Vương có đề cập đến việc Đặng Thịnh lợi dụng chức vụ để mua sắm quá mức các loại thuốc cơ bản hòng ăn tiền hoa hồng bỏ túi riêng, nhưng lại thiếu đi chứng cứ trực tiếp," Quý Vân lẩm bẩm một mình.

Chuyện ăn tiền hoa hồng này bắt buộc phải tìm ra gã đại lý cung cấp thuốc trước, chỉ có lấy được bảng báo giá từ bên đó đem đối chiếu với hóa đơn nhập hàng của Đặng Thịnh thì mới có thể kết luận gã có ăn chặn hay không, từ đó mới nắm được bằng chứng thép.

Nhưng tội danh ăn bớt tiền hoa hồng này xem ra vẫn chưa đủ sức nặng để hạ bệ triệt để gã.

"Thôi kệ, cứ lần theo manh mối này tìm kiếm trước đã. Dù sao cũng phải lôi ra được vài bằng chứng vi phạm của gã thì cuộc tố cáo của Hiệu phó Vương mới có giá trị."

Quý Vân liếc nhìn chiếc máy tính đặt trước mặt, dứt khoát ngồi xuống ghế, khởi động chiếc máy tính có phần lỗi thời này.

Vào thời đại này, máy tính cá nhân bắt đầu bước vào giai đoạn phổ cập, xuất hiện ngày một dày đặc tại các hộ gia đình lẫn văn phòng công sở, đến cả những người lớn tuổi cũng bắt đầu tập tành mày mò học cách sử dụng.

Quý Vân khởi động chiếc máy tính làm việc của bác sĩ trường học, thế nhưng ngay từ thao tác đầu tiên, anh đã vấp phải rào cản.

Mật khẩu khởi động!

Đặng Thịnh đã cài đặt mật khẩu để khóa cứng chiếc máy.

Không có mật khẩu thì chẳng cách nào truy cập vào bên trong được!

Quý Vân ngẩn người nhìn giao diện yêu cầu mật khẩu một lúc, khóe môi chợt nhếch lên đầy ẩn ý.

Thực tế, đối với dân chuyên nghiệp thì việc bẻ khóa mật khẩu này chẳng có gì là khó khăn. Thông thường trong các bộ phim truyền hình, những nhân vật chính thông minh xuất chúng thường phát huy tối đa khả năng quan sát nhạy bén của mình...

Đầu tiên là lướt ánh mắt qua giá sách, kiểm tra xem có cuốn nào đặt hơi lệch hay không, bởi đó rất có thể là chiếc chìa khóa quan trọng giấu kín mật khẩu.

Hoặc là đưa tay sờ soạn dưới gầm ngăn kéo, vì đa phần chủ nhân của máy tính đều khá đãng trí, đến cả cái mật khẩu quan trọng cũng không nhớ nổi nên thường dán giấy nhớ ở đâu đó quanh đây.

Hay là tiến hành phác họa chân dung tâm lý đối tượng, phân tích tính cách của gã, rồi từ đó thử ghép ngày tháng năm sinh, số căn cước, mã số học sinh thời đi học hoặc một ngày kỷ niệm đặc biệt nào đó.

Quả thực, có một khoảnh khắc Quý Vân suýt chút nữa đã bước vào "lâu đài tư duy" của mình để bắt đầu một cuộc động não quy mô lớn.

Nhưng sau khi nhìn thấy hệ điều hành cổ lỗ sĩ kia, anh lập tức quăng mấy chiêu trò màu mè hoa mỹ đó ra sau đầu.

Anh nhớ rằng hệ điều hành Windows XP có một phương pháp bẻ khóa cực kỳ đơn giản và thô bạo, nhưng cụ thể thao tác ra sao thì anh đã quên mất từ lâu.

Nhưng chuyện đó cũng chẳng đáng ngại, dù sao đống kiến thức công nghệ mờ ám trước đây của anh đều tích lũy từ thời cấp ba. Thầy giáo dạy tin học của anh vốn là một tay cực kỳ quái chiêu, bài giảng chính quy thì chẳng chịu dạy kỹ, chỉ khoái chỉ cho học sinh mấy ngón nghề bẻ khóa quái đản.

Tóm lại, cứ đi hỏi thầy là chắc chắn sẽ có câu trả lời, cùng lắm là cúng cho thầy một bao thuốc lá thượng hạng là xong!

Bát nhã ba la mật!

Quý Vân nhanh chóng hoàn thành nhánh cốt truyện phụ là đi học lớp tin học. Nhận thấy không thể lãng phí thời gian, anh tiện tay bổ túc luôn một lượt các kiến thức máy tính thông dụng của thời đại này, bảo đảm sau này gặp bất kỳ sự cố máy tính nào cũng có thể ung dung xử lý.

...

Lần nữa quay lại phòng y tế, Quý Vân bước vào với phong thái của một bậc thầy tin học thượng đẳng!

Vừa ngồi xuống trước màn hình chiếc máy tính thùng dày cộp kia, khí chất của Quý Vân đã hoàn toàn thay đổi.

Đối mặt với thanh nhập mật khẩu trên màn hình, Quý Vân khẽ cười lạnh, phủi lại nếp áo khoác trên vai, mười ngón tay bắt đầu múa may điêu luyện trên bàn phím!

Trực tiếp khởi động lại máy.

Truy cập vào hệ thống DOS!

Nhập dòng lệnh, tạo một tài khoản người dùng mới.

Đăng nhập bằng tài khoản mới này, trực tiếp nắm quyền sinh quyền sát, muốn làm gì thì làm với chiếc máy tính Windows XP này!!

Thầy giáo tin học vô cùng đáng kính đã dạy cho Quý Vân biết rằng, dùng tài khoản mới này có thể tùy ý xem xét mọi nội dung ẩn sâu trong ổ cứng.

Chờ xem xong, sao chép hết dữ liệu cần thiết rồi, chỉ cần xóa tài khoản mới tạo kia đi là xong, không để lại bất kỳ dấu vết nào!!

Đúng là chỉ có thời kỳ đang trên đà phát triển và có phần tự phát đầy hoang dại này mới có nhiều kẽ hở để luồn lách như vậy, nhưng đồng thời nó cũng dung dưỡng cho một bộ phận thanh niên có học thức đi chệch hướng.

"Mày phá máy tính của người ta làm gì đấy, tải game à?" Ngô Khải ghé đầu sát lại, ngơ ngác không hiểu Quý Vân đang làm trò gì.

"Lên mạng tra xem chấn thương do đá bóng thì xử lý thế nào." Quý Vân tùy tiện bịa ra một lý do để lấp liếm qua chuyện.

Sau khi dùng biện pháp thô bạo để mở khóa máy tính, Quý Vân nhanh chóng nhấp chuột vào các tệp tài liệu công việc.

Dĩ nhiên, việc lục lọi tài liệu trong máy tính của một người tốn rất nhiều thời gian, Quý Vân cũng không mong có thể quét sạch hết thảy chỉ trong một lần, dù sao thì việc đó cũng tương đương với việc phải đá cho Lữ Tĩnh thêm mấy cú sút sấm sét nữa!

...

"Anh Ngô Khải, anh định làm cái gì thế!" Lâu Vũ cuống quýt can ngăn.

"Sát trùng cho nó chứ sao, trên tivi mấy vị đại hiệp toàn làm thế mà, ngậm một ngụm rồi phun thẳng vào vết thương." Ngô Khải phân bua.

Ở bên kia, Quý Vân đã thao tác máy tính cực kỳ thuần thục, tiếp tục tìm kiếm từ chỗ dở dang lúc trước.

Máy tính của một gã đàn ông thì không bao giờ có chuyện hoàn toàn trong sạch!

Việc tìm ra xem Đặng Thịnh có sở thích quái đản nào không cũng là một phát hiện cực kỳ có giá trị.

Tuy đây là máy tính dùng cho công việc, nhưng Quý Vân rất hiểu tâm lý của những kẻ biến thái.

Càng ở trong những không gian thiêng liêng và trang nghiêm như thế này, phần tối tăm khuất tất trong lòng chúng lại càng dễ bị kích thích và bộc lộ ra ngoài.

Vì vậy, Quý Vân tập trung lục lọi những thư mục được đặt tên kiểu như "Tài liệu học tập", "Nhật ký công việc", đồng thời tuyệt đối không bỏ qua các thư mục ẩn.

Ở thời đại này, người biết cách ẩn thư mục không có nhiều, ai mà biết chiêu này đem ra lòe bạn bè thì kiểu gì cũng nhận về vô số ánh mắt ngưỡng mộ sùng bái!

"Không thể nào, đầu rẽ ngôi giữa, đeo kính cận, nhìn lướt qua là biết ngay một gã ngụy quân tử biến thái, vậy mà trong máy tính lại không có chút thứ gì bẩn thỉu nhơ nhuốc sao?" Sau một hồi tìm kiếm miệt mài, Quý Vân không khỏi cảm thấy vô cùng thất vọng.

Loại người như Đặng Thịnh mà tâm hồn lại có thể trong sáng hơn cả mình sao?

Máy tính của đàn ông vốn là nơi chất chứa những bí mật thầm kín và đen tối nhất!

Đó là thứ mà ngay cả khi đang đứng trên cầu Nại Hà chuẩn bị uống canh Mạnh Bà, chỉ cần đột nhiên sực nhớ ra lịch sử duyệt web hay dữ liệu trong máy tính chưa kịp xóa, người ta cũng sẵn sàng đại náo Diêm Vương điện, vượt qua Lưỡng Giới sơn, vùng dậy khỏi quan tài để lao về phòng ngủ tiêu hủy bằng sạch bằng mọi giá!

Quý Vân không tài nào chấp nhận nổi việc máy tính của một gã cặn bã như Đặng Thịnh lại có vẻ sạch sẽ hơn cả máy tính của mình!

Giờ chỉ còn lại một nơi duy nhất.

Ánh mắt Quý Vân khóa chặt vào biểu tượng chú chim cánh cụt nhỏ trên màn hình máy tính.