Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
"Đúng vậy ạ, em muốn thi vào trường y." Lâu Vũ nhỏ giọng đáp lời.
"Ồ, anh nhớ ra rồi, trước đây em từng kể với anh là muốn làm bác sĩ." Quý Vân tỏ vẻ sực nhớ ra.
Phải rồi, nhớ hồi nhỏ chơi đồ hàng, Lâu Vũ lúc nào cũng giành đóng vai bác sĩ nhí.
Hóa ra trong cõi u minh đã có sự sắp đặt sẵn...
Cái mạng già này của anh sau này chắc phải trông cậy cả vào em rồi, em gái Lâu Vũ ạ!
"Nghe nói học y vất vả lắm, em sợ mình học không tốt." Lâu Vũ ngập ngừng nói.
"Rất hợp với em mà, anh thấy em sinh ra là để làm bác sĩ rồi. Hồi nhỏ chơi đồ hàng, em cầm hai cái màn thầu cứng ngắc thao tác ép tim phổi cho anh, anh vẫn nhớ như in, kỹ thuật chuyên nghiệp vô cùng!" Quý Vân cười nói.
Lâu Vũ nghe vậy, hai gò má tức thì ửng hồng.
Chuyện vụn vặt từ thuở bé tí tẹo mà sao bây giờ anh ấy vẫn còn đem ra trêu chọc chứ!
"Lâu Vũ, chúng ta phải đi tập kịch thôi." Đúng lúc này, cô bạn có làn da trắng ngần lên tiếng giục.
Quý Vân không nhớ rõ tên cô nàng này lắm, dù có chút khó chịu vì đối phương phá vỡ khoảng thời gian ôn lại chuyện thanh mai trúc mã của mình với Lâu Vũ, nhưng anh cũng không nói gì thêm.
"Cái đó... không phải Thu Mộ đang đợi cậu sao, cậu không qua đó à?" Lâu Vũ bỗng nhỏ giọng hỏi, đồng thời khẽ chỉ tay về phía bóng hình Thu Mộ đang đứng dưới gốc cây si cổ thụ.
"Thu Mộ là ai thế, không quen biết!" Quý Vân mặt không đổi sắc, đầy vẻ hiên ngang lẫm liệt đáp.
"Dạ? Nhưng em nghe mọi người nói hai người đã hẹn trước..." Giọng Lâu Vũ ngày càng nhỏ lại.
"Lâu Vũ, đi thôi, không đi là mọi người không vui đâu đấy!" Cô bạn da trắng có phần sốt ruột thúc giục.
"Dạ, vâng." Lâu Vũ khẽ đáp, rồi quay sang nói với Quý Vân: "Em phải đi tập kịch đây, để mọi người đợi thì không hay lắm."
"Ừ ừ, đi đi, nhớ kiên trì với ước mơ của mình nhé. Ngoài ra anh góp ý thêm chút, nếu sau này em thực sự trở thành bác sĩ, nhớ đến bệnh viện sớm một chút để làm quen với môi trường, còn mấy buổi phỏng vấn truyền thông rình rang bên ngoài thì hạn chế tham gia thôi." Quý Vân dặn dò.
Lâu Vũ thời thiếu nữ vốn đã có chút khờ khạo, nghe xong lời này của Quý Vân lại càng ngơ ngác như một chú ngỗng nhỏ.
Quý Vân vẫn giữ nụ cười trên môi, trông hệt như một người thầy dẫn đường soi sáng cuộc đời cô, mặc kệ thời gian và số phận đang xoay vần.
Anh quay đầu nhìn đồng hồ, đã 10 giờ 06 phút rồi.
Chắc là không kịp chạy qua chỗ Thu Mộ để giở trò nữa.
Cứ thế mà chờ đợi thôi!
Lần này thời điểm anh tử vong ở bệnh viện là 10 giờ 08 phút.
Vậy thì thời gian anh lưu lại trong quá khứ...
Đúng lúc này, loa phát thanh của trường vang lên khúc nhạc dạo du dương, ngay sau đó là tiếng gõ nhẹ vào micro.
Tám phút!
Quả nhiên là vậy!!
Có nghĩa là, khoảng thời gian anh có thể ở lại quá khứ phụ thuộc vào việc anh cầm cự được bao lâu trong quá trình cấp cứu ở tương lai!
Ở bệnh viện, nếu 10 giờ 07 phút mất hết dấu hiệu sinh tồn, thì khi quay về quá khứ sẽ có 7 phút trải nghiệm.
Còn nếu ở bệnh viện đến 10 giờ 08 phút mới ngừng thở, thì khi quay về quá khứ sẽ có đúng 8 phút để xoay chuyển.
"Nói cách khác, nếu những việc mình làm trong khoảng thời gian hữu hạn ở quá khứ gây ảnh hưởng tới cuộc cấp cứu tại bệnh viện mười năm sau, mình sẽ có cơ hội sống sót!"
"Chính mình tự cứu sống bản thân của mười năm sau!"
Phải rồi, Lâu Vũ chính là chìa khóa!
"Bởi vì mình hộ tống một quả tim hiến tặng, nên hầu hết bác sĩ của khoa tim mạch đều đang bận thực hiện ca phẫu thuật ghép tim."
"Trên dòng thời gian bình thường, mình vốn đã chết."
"Nhưng lúc này, mình đang ở mười năm trước, những chuyện diễn ra trên bàn cấp cứu mười năm sau vẫn chưa xảy ra."
Chỉ cần tương lai Lâu Vũ thực sự trở thành bác sĩ.
Mười năm sau vinh quy bái tổ trở về quê nhà, chắc chắn cô sẽ công tác tại Bệnh viện Lam Dương.
Khả năng cực kỳ cao là mình sẽ được cứu sống.
Thậm chí, ngay cả tiền viện phí cũng được miễn luôn ấy chứ!!
Kim phút trên chiếc đồng hồ treo tường đã chỉ sang số 8, ý thức của Quý Vân lại một lần nữa bay vút lên, hướng thẳng về phía vầng mặt trời đang bị khuyết mất một góc.
Quý Vân đã biết mình sẽ lại tỉnh dậy ở đâu rồi.
Hơ hơ, hai hiện tượng nhật thực cách nhau tận mười năm ư??
Định bày trò búp bê Nga lồng ghép thời gian và số phận với ông đây phỏng?
Để rồi xem tôi giải nó thế nào, cuối cùng mình vẫn sẽ giành lại được cuộc sống mới, cưới vợ đẹp, ở biệt thự sang, trở thành một người bạn cũ giàu có nhưng cô độc trong buổi họp lớp, mặc cho bọn họ ca ngợi và truyền tai nhau về câu chuyện thần thoại của cuộc đời mình!
...
Một cảm giác hoa mắt chóng mặt quen thuộc ập đến.
Lần thứ mấy rồi nhỉ?
Bốn lần rồi thì phải.
Cảm giác như đôi mắt của anh đã thích nghi hoàn toàn với ánh đèn rọi trong phòng bệnh rồi.
Cơ thể nằm sõng soài trên nền đất lạnh lẽo của bệnh viện, Quý Vân nhận ra thực chất có vài người đi ngang qua chỗ mình, nhưng ai nấy đều né tránh thật xa.
Cho đến khi Hiệu phó Vương chậm rãi tiến lại gần, ông khác hẳn những người kia, cúi người xuống hỏi han tình hình của anh.
Đúng là người làm công tác trồng người, phẩm chất cao thượng này thực sự khiến anh vô cùng khâm phục.
Nếu không có ông, rất có thể anh chỉ nằm trên nền đất này vài phút là "ngỏm" thật rồi!
"Cậu thanh niên..."
Nền đất đúng là mát mẻ thật, con biết mà.
Nhưng thầy có biết lòng con lúc này còn lạnh lẽo hơn nhiều không!
Các quy trình thông thường lại được thực hiện một lượt.
Dù sao thì khi quay về mười năm trước, Quý Vân cũng không tạo ra quá nhiều thay đổi, anh chỉ gieo vào lòng cô bé Lâu Vũ một hạt giống ước mơ mà thôi, la la la.
Quả nhiên, vóc dáng của Hiệu phó Vương lần này trông hơi mập mạp và khỏe mạnh, cuốn sổ khám bệnh trong túi xách của ông cũng chỉ hiển thị một chỉ số cao duy nhất: mỡ máu cao!
Lần này không bị cao huyết áp sao??
Sao thế nhỉ, chẳng lẽ ông thực sự bị tăng huyết áp là do tức điên lên vì vụ mình lén lút hẹn hò rồi ôm hôn Thu Mộ giữa ban ngày ban mặt à?
Có đến mức đó không chứ!
"Chú ơi, chú không quen biết bệnh nhân này sao?"
"Tôi không quen, tôi cũng mới tới bệnh viện, chỉ thấy cậu thanh niên này nằm ở đằng kia thôi."
Được rồi, xem ra Hiệu phó Vương chỉ am hiểu mỗi việc bắt bẻ học sinh yêu đương nhăng nhít thôi.
"Thực tập sinh của khoa tim mạch hôm nay có đến báo cáo không?" Bác sĩ nam nghiêm giọng hỏi.
Thực tập sinh ư??
Không phải là bác sĩ điều trị chính sao??
"Sao tôi lại quên bén chuyện này nhỉ, để tôi đi gọi ngay!"
Đừng có gọi cái cậu thực tập sinh đó nữa, cậu sinh viên mới tốt nghiệp kia trông còn hoảng loạn hơn cả bệnh nhân là anh đây này, mau đến Phố Thợ Rèn mời bác sĩ Lâu Vũ về đây đi!!
"Tít------------------------------"
"10 giờ 07 phút."
"Bệnh nhân không còn dấu hiệu sinh tồn."
...
"Bộp!"
Vung chân sút phăng quả bóng đá ra ngoài cửa sổ, Quý Vân cố kìm nén một ngụm u uất nghẹn ứ ở cổ họng.
Chuyện này là sao đây hả em gái Lâu Vũ!
Đã bảo là học y thành tài để cứu anh trai cơ mà!!
"Em gái Lâu Vũ, lại đang đọc sách y học đấy à?" Quý Vân, người vừa mới trải qua một cái chết nữa, nở một nụ cười hiền lành vô hại.
Lâu Vũ vốn dĩ đang thấy anh Quý Vân vừa giúp mình cản bóng trông rất ngầu, nhưng chẳng hiểu sao lại cảm giác ánh mắt của đối phương lấp lánh một vẻ oán hận như người vừa mới từ cõi chết trở về?
"Dạ, vâng ạ." Lâu Vũ khẽ gật đầu.
"Thế thì em nhất định phải kiên trì với mục tiêu của mình đấy nhé, vạn lần không được để thế giới phồn hoa bên ngoài làm mờ mắt. Lam Thành mới là gốc rễ của chúng ta. Nếu sau này có một ngày, em có thể dùng y thuật của chính mình để cứu sống người mà mình quen biết, thì đó là một việc hạnh phúc và đáng tự hào biết bao nhiêu." Quý Vân bắt đầu điên cuồng nhồi nhét tư tưởng.
"Vâng... vâng... em cũng nghĩ thế." Lâu Vũ lần này trả lời với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Thế thì em thực hành luôn đi chứ!!!
Tại sao mười năm sau, anh sắp nghẻo đến nơi trong phòng cấp cứu rồi mà vẫn không thấy em đâu hả!!!
Hơn nữa, vì lần này không thu hút sự chú ý của Hiệu phó Vương nên bệnh viện không biết tên anh, ngay cả một phút sống thêm kia cũng bay mất tiêu.
Lần này lại là thẻ trải nghiệm 7 phút.
Chỉ có vỏn vẹn 7 phút đồng hồ ngắn ngủi, anh phải làm thế nào mới có thể nuôi dưỡng hạt giống nhỏ nhoi trong lòng Lâu Vũ lớn mạnh thành một khát vọng hành y vĩ đại đây!
"Lâu Vũ, chúng ta phải đi tập kịch rồi, đừng để mọi người đợi lâu." Cô bạn có làn da trắng ngần bước tới giục giã.
"Tập kịch thì thiếu gì vài phút này chứ, để tôi nói chuyện với em gái nhà tôi thêm mấy câu nữa." Quý Vân nói.
"Em gái nhà cậu??" Cô bạn da trắng liếc nhìn anh đầy vẻ nghi hoặc.
"Bọn tôi lớn lên ở Phố Thợ Rèn từ nhỏ, thanh mai trúc mã đấy." Quý Vân khẳng định.
"Thật thế sao? Nhưng sao tôi lại nghe người ta đồn là mấy hôm trước cậu vừa mới tỏ tình với Thu Mộ cơ mà?" Cô bạn da trắng bóc mẽ.
Câu nói này khiến mặt Quý Vân đỏ bừng lên như gan heo!
Bản thân anh của mười năm trước rốt cuộc có phải là một tên ngốc không hả!
Tỏ tình cái nỗi gì chứ, làm cho bàn dân thiên hạ ai nấy đều biết, đúng là một lũ học sinh cấp ba ngu ngốc!
"Hình như Thu Mộ đang đợi anh ở đằng kia kìa... Vậy em đi trước nhé." Lâu Vũ cúi gằm mặt xuống, nhanh chân bước đi cùng cô bạn da trắng.
"Đừng quên ước mơ của mình đấy!" Quý Vân vội hét vớt vát theo.
Lâu Vũ và cô bạn da trắng không dám nán lại lớp học thêm một giây nào nữa, có lẽ trong mắt hai cô nàng, Quý Vân hiện tại chẳng khác gì một kẻ bị trúng nắng đến mức chập mạch phát điên!
Bảy phút đồng hồ, việc có thể làm thực sự quá hạn hẹp.
Nhưng cũng may, thời gian để anh suy ngẫm lại vô cùng phong phú.
"Phải xâu chuỗi lại mọi chuyện từ đầu cái đã!"
"Tại sao trong vòng lặp thứ ba, Lâu Vũ lại trở thành bác sĩ điều trị chính?"
"Nhớ lại lần đầu tiên, mình cũng nói những lời đó với Thu Mộ, và cũng bị Hiệu phó Vương bắt quả tang, nhưng lần đó người đến phòng cấp cứu cứu mình lại là cậu thực tập sinh."
"Nghĩ kỹ lại xem nào, ừm, mình giúp Lâu Vũ đỡ quả bóng, sau đó vẫn ra gốc cây hẹn hò, lừa lấy nụ hôn của Thu Mộ, rồi bị Hiệu phó Vương bắt quả tang tại trận. Mười năm sau, Hiệu phó Vương bị mỡ máu và huyết áp cao, cơ thể sụt cân nghiêm trọng, còn Lâu Vũ thì trở thành bác sĩ điều trị chính vinh quy bái tổ trở về Bệnh viện Lam Dương."
"Trong khoảng thời gian đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ???"
"Oài, nhức cả đầu!"
Quý Vân cảm thấy não mình sắp quá tải đến nơi rồi.
Chẳng mấy chốc, thẻ trải nghiệm 7 phút đã hết hạn.
Quý Vân lại xoay vòng trở về bệnh viện.
Vẫn là một kịch bản cũ rích.
Hiệu phó Vương không nhận ra anh, suy cho cùng thì lần này anh đâu có đi chọc ghẹo Thu Mộ.
Vẫn là thiết bị y tế cũ kỹ rệu rã, vẫn là cậu thực tập sinh lúng túng chạy tới.
Bản thân anh đáng thương, một lần nữa không cầm cự qua nổi mốc 10 giờ 07 phút!
Ánh nắng ban mai rọi xuống vầng trán lún phún vài sợi tóc con của Quý Vân, anh hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của sân trường.
Anh bắt đầu tiến hành một cuộc bão não!
Rốt cuộc là mắt xích nào đã xảy ra vấn đề đây?
Tại sao Lâu Vũ lại không làm bác sĩ?
Tại sao cô không trở về Lam Thành??
Quý Vân nằm bò ra bàn, ngước mắt nhìn Lâu Vũ đang rụt rè ngồi đọc sách ở góc phòng, trơ mắt nhìn cô bị quả bóng bay tới đập trúng đầu.
"Phải tính toán lại một lần nữa!"
"Chắc chắn mình đã bỏ sót một điểm mấu chốt nào đó!"
"Kể từ vòng lặp thứ ba..."
"Không đúng, hoàn toàn không đúng, ở phiên bản dòng thời gian ban đầu, Lâu Vũ vốn dĩ không hề tham gia buổi họp lớp mười năm!"
Tại sao cô lại không tham gia họp lớp??
Lớp học của bọn họ vô cùng đặc biệt, là kiểu lớp chọn học liền mạch từ tiểu học lên cấp hai, rồi từ cấp hai lên thẳng cấp ba.
Đó là mười năm ròng rã làm bạn học của nhau đấy!
Mà buổi họp lớp tối qua, cũng chính là tròn mười năm ngày cả bọn tốt nghiệp và rẽ lối!
Hôm qua rõ ràng Lâu Vũ đang ở Lam Thành, Ngô Khải còn bảo nhìn thấy cô ghi hình ở Phố Thợ Rèn.
Buổi họp lớp mười năm cực kỳ có ý nghĩa này, hầu hết mọi người đều tề tựu đông đủ, cô dẫu có bận rộn lịch quay phim đi chăng nữa thì cũng chẳng có lý do gì để vắng mặt!
Rốt cuộc đã có chuyện gì đặc biệt xảy ra sao?