Hắc Hán ha hả cười lớn: “Hai bát? Hai bát thì ít quá! Sau này phụ thân sẽ bày cho con một trăm bát, để con uống cho thỏa thích!”
“Con không cần một trăm bát đâu, con chỉ cần hai bát là đủ rồi!” Tiểu A Ngũ mặt mày nghiêm túc.
“Xì, canh hoắc thái bõ bèn gì, con nhìn xem đây là cái gì?” Hắc Hán từ trong ngực áo lôi ra một bọc vải mở ra.
“Là cá khô!” Đôi mắt tiểu A Ngũ sáng rực lên.
...
Bên gian phòng phía đông, Vương Dương đắp chiếc chăn rách, lắng nghe tiếng cười ấm áp của hai phụ tử nọ, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác cô đơn.
Sau khi xuyên không, hết biến cố này đến nguy cơ khác dồn dập kéo tới, hắn không có lấy một chút thời gian để hoài niệm về người thân bạn bè hay cuộc sống trước kia, không có thời gian vạch ra phương hướng hành động cho tương lai, thậm chí còn chưa kịp suy ngẫm về chính sự việc xuyên không này.
Hắn giống như một kẻ bị dã thú đuổi sau lưng, chạy thục mạng suốt một ngày một đêm, lúc này mới rốt cuộc có cơ hội thở dốc đôi chút.
Hắn bắt đầu suy ngẫm điều kiện để xuyên không là gì.
Nếu là vì chiếc bình hồn, vậy cơ chế kích hoạt bình hồn để phát động xuyên không là gì?
Lúc ở viện bảo tàng có năm người đứng vây quanh xem bình hồn, mà cùng thời điểm đó ở phía Nam Tề cũng có năm người đứng quanh bình hồn. Đây là sự trùng hợp ngẫu nhiên sao?
Liệu có phải vì sự trùng hợp này mới dẫn đến việc xuyên không? Nhưng tại sao cuối cùng chỉ có bốn người xuyên không thành công?
Còn nguyên chủ của thân thể này đang ở đâu? Tại sao hắn lại không có chút ký ức nào của nguyên chủ? Liệu có khả năng trong lúc hắn xuyên không về cổ đại thì nguyên chủ cũng xuyên không tới thời hiện đại rồi không?
Bây giờ bình hồn đã vỡ, bốn người cùng xuyên không cũng chỉ còn lại một mình hắn, e rằng chẳng còn hy vọng trở về nhà nữa rồi. Nhưng còn mẫu thân ở nhà thì sao?
*Haiz, mẫu thân thông minh cởi mở lại chẳng thiếu tiền, không có mình thì người vẫn sống rất tốt thôi.*
Vương Dương chỉ đành tự an ủi bản thân như vậy.
*Nguyên chủ à nguyên chủ, nếu ngươi thực sự xuyên không về hiện đại thì nhất định phải thay ta hiếu thuận với mẫu thân ta nhiều hơn, thay ta sống cho thật tốt đấy.* Vương Dương nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện trong lòng, một lát sau lẩm bẩm: *Ta cũng sẽ thay ngươi sống cho thật tốt.*
Rầm rầm rầm!
Rầm rầm rầm!
Giữa đêm khuya bỗng vang lên tiếng đập cửa dồn dập.
Vương Dương lập tức ngồi bật dậy, phản ứng đầu tiên là thân phận giả mạo đã bị bại lộ, Tiết đội chủ dẫn người tới bắt hắn rồi!
“Mở cửa mau! Còn không mở là phá cửa đấy!” Bên ngoài vang lên tiếng quát tháo hung hãn.
Sắc mặt Hắc Hán đại biến, quay tay vớ lấy thanh đao đeo bên hông. Nhưng suy nghĩ một chút, y lại đặt đao về đầu giường, dặn dò A Ngũ: “Ngàn vạn lần đừng ra ngoài!” Sau đó rảo bước ra mở cửa.
Bốn gã tráng hán xông thẳng vào nhà, lập tức chiếm mất nửa diện tích của căn phòng nhỏ.
“Về rồi sao không báo một tiếng?” Một người đàn ông trung niên mặc áo gấm lụa vàng, tay đeo nhẫn vàng nạm ngọc mỉm cười bước vào[1].
Gã ăn vận như một phú thương bình thường, để một chòm râu tỉa tót kỹ càng. Dù sở hữu đôi mắt chim ưng sắc lẹm nhưng nụ cười lại ôn hòa nhã nhặn, thái độ đối với Hắc Hán cũng rất thân thiện. Nhưng nếu ai coi gã là kẻ hiền lành lương thiện thì đó đích thị là kẻ ngu xuẩn nhất thiên hạ.
Hắc Hán vội vàng cúi rạp người hành lễ: “Tiểu nhân vừa mới về, chưa kịp tới thỉnh an Tam gia ạ[2].”
Đỗ Tam gia cười nói tươi tỉnh: “Không sao, chỉ cần trả tiền thì bây giờ thỉnh an cũng chẳng muộn.”
“Tiểu nhân đã dò la rõ ràng rồi! Người phụ nữ kia đã gả cho một đại thương nhân, hiện đang sống ở Kiến Khang, chắc chắn có tiền trả...”
Nụ cười của Đỗ Tam gia chợt khựng lại: “Ý của ngươi là bảo ta phải lặn lội lên kinh đô tìm người?”
Hắc Hán vội nói: “Tiểu nhân không dám! Chỉ là... chỉ là tiền là do ả tiện nhân kia vay, nàng ta cuỗm tiền bỏ trốn mất tăm, tiểu nhân không hề thấy một đồng một cắc nào cả!”
Đỗ Tam gia thong thả nói: “Nợ của thê tử thì phu quân phải trả, xưa nay vẫn vậy.”
“Nhưng chúng tiểu nhân đã ly hôn từ lâu rồi...”
Đỗ Tam gia ôn tồn bảo:
“Ngươi ly hôn hay là xuất thê thì đều chẳng liên quan gì đến ta cả. Người bảo đảm điểm chỉ là ngươi, người đem ra thế chấp là nữ nhi của ngươi, hoặc là ngươi trả tiền, hoặc là giao nữ nhi ra, ngươi tự chọn lấy một đường đi.”
Hắc Hán căm hận bản thân ngu muội. Người phụ nữ kia một năm trước quay về, đáng thương tội nghiệp cầu xin y, vừa dập đầu vừa khóc lóc thảm thiết, thề thốt đủ điều nói muốn sửa chữa lỗi lầm. Trước kia chuyện hòa ly một phần cũng do Hắc Hán ra tay đánh người, cho nên y một mặt vì áy náy, một mặt vì nhớ tình xưa nghĩa cũ, cộng thêm vì muốn tốt cho A Ngũ nên cõi lòng mềm lại mà đồng ý quay về với nhau.
Y không phải không có phòng bị, nhưng người phụ nữ kia giả vờ quá giống khiến y buông lỏng cảnh giác!
Y thực sự tưởng nàng ta muốn cùng mình sống những ngày tháng êm ấm, nếu không thì đâu có tin vào lời đường mật vay tiền hùn vốn mở tiệm vải!
Đáng hận hơn là ả ta lại cấu kết với người khác tráo đổi văn thư, lén lút đem A Ngũ ra làm vật thế chấp! Nếu không thì y đời nào chịu ký tên bảo đảm chứ!
Hắc Hán quỳ rạp xuống đất, dập đầu bình bịch ba cái thật mạnh, khẩn khoản van nài:
“Tam gia, tiểu nhân chỉ có độc một mụn nữ nhi này thôi! Tiểu nhân là bị lừa gạt mới ký vào giấy bảo đảm! Với thần thông quảng đại của Tam gia thì người nào mà không tìm ra được chứ? Trương A Nữ đã gả cho một tên buôn nến họ Lưu, bọn họ hiện đang sống ở Kiến Khang! Cầu xin ngài, cầu xin ngài chừa cho tiểu nhân một con đường sống!”