Đỗ Tam gia cùng đám thuộc hạ đều ngẩn tò te. Hắc Hán vì cảm xúc đang quá kích động nên cũng chưa kịp phản ứng, ngược lại là A Ngũ, cô bé lon ton chạy vào trong buồng, lấy ra một tấm nệm rơm rách, cẩn thận ngay ngắn đặt xuống đối diện với Vương Dương.
“Ngồi đi.” Vương Dương nhìn sang Đỗ Tam gia.
*Mẹ kiếp, thằng nhãi này là ai thế không biết?!*
Bốn tên tráng hán đưa mắt nhìn nhau, ai nấy đều có chút ngơ ngác.
Duy chỉ có Đỗ Tam gia là không bị dọa sợ, hừ lạnh một tiếng: “Ngồi thì khỏi cần, ngươi tự xưng danh tính gia môn ra đi.”
Vương Dương biết rõ bộ quần áo mình đang mặc cùng hoàn cảnh xuất hiện lúc này hoàn toàn không khớp với hình tượng của Lang Gia Vương thị. Nhưng nếu chủ động đứng ra giải thích thì lại lộ rõ vẻ chột dạ.
Bởi vậy phải chọn một thời cơ thích hợp, tự nhiên để lộ cho bọn chúng một vài thông tin.
Thông tin không cần nhiều, chỉ cần để bọn chúng phát huy tối đa trí tưởng tượng rồi tự tìm ra một lời giải thích hợp lý.
Bản tính con người là vậy, lời giải thích do chính mình suy luận ra bao giờ cũng đáng tin hơn nhiều so với việc người khác chủ động dâng tận miệng.
Khóe miệng hắn thoáng hiện một nét cười mỉa mai, dường như đang lẩm bẩm tự nói với chính mình: “Chuyến du ngoạn gặp nạn lần này quả thực rất thú vị, được thấy nhiều hạng người trước đây chưa từng thấy, được chứng kiến nhiều chuyện trước đây chưa từng gặp, ngay cả lũ mèo hoang chó dại cũng dám chạy tới đây tra hỏi gia môn của ta.”
Hắc Hán nghe Vương Dương nói năng ngông cuồng như vậy, sợ đến mức toàn thân run lẩy bẩy.
Sắc mặt Đỗ Tam gia thoắt cái biến đổi, bốn tên thuộc hạ vừa chửi rủa vừa hùng hổ xông lên: “Mẹ kiếp mày!” “Thằng ranh nô lệ!” “Dám nói chuyện với Tam gia như thế à!”
Vương Dương thấy bốn tên xông lên như muốn vây đánh hội đồng, trong lòng sợ muốn chết! Nhưng ngoài mặt lại tràn đầy vẻ khinh miệt, ánh mắt muốn bao nhiêu coi thường có bấy nhiêu, xem đám người này chẳng khác nào lũ sâu kiến giun dế.
*“Thủ ác nhật nguyệt trích tinh thần, thế gian vô ngã giá bàn nhân!”* Vương Dương trong lòng điên cuồng niệm câu khẩu quyết tự trấn an.
*Hắc Hán, con mẹ nó ngươi mau qua cản bọn chúng lại đi chứ!*
Hắc Hán vẫn đang trong trạng thái ngơ ngác, nhưng Vương Dương không hề bị ăn đòn, người cản bọn chúng lại chính là Đỗ Tam gia.
Tục ngữ có câu “giang hồ càng già, lá gan càng nhỏ”.
Kẻ càng lăn lộn lâu năm trên chốn giang hồ thì hành sự lại càng thêm cẩn trọng.
*Không dám đánh ta sao?*
Vương Dương mừng thầm.
*Thế thì đừng trách huynh đệ đây được đà lấn tới nhé!*
Vương Dương sa sầm nét mặt: “Hắc Hán, chém chết tên vừa chửi bới xúc phạm thân mẫu ta đi.”
Chém người ư?!
Mọi người đều kinh hãi!
Hắc Hán trợn tròn hai mắt, không dám tin vào những lời Vương Dương vừa thốt ra.
“Mẫu thân ta là người Trần Quận Tạ thị, kẻ làm nhục mẫu thân ta phải chết! Chém chết tên này cứ tính lên đầu ta, ngươi không cần phải sợ, cho dù có kiện cáo lên tận trước mặt Bệ hạ cũng tuyệt đối không sao hết.”
“Trần Quận Tạ thị? Mẫu thân ngươi là người Trần Quận Tạ thị sao?! Vậy ngươi là...” Vẻ mặt Đỗ Tam gia lộ rõ sự thất thố, gã nằm mơ cũng không ngờ nổi ở cái chốn quỷ tha ma bắt này lại có thể đụng phải một đại quý tộc!
Tạ thị và Vương thị đều là những danh môn vọng tộc bậc nhất Nam triều, người đời hợp xưng là “Vương - Tạ”. Mà hôn nhân thời bấy giờ lại vô cùng coi trọng chuyện “môn đăng hộ đối”, mẫu thân đã là người nhà họ Tạ thì phụ thân tuyệt đối không thể nào là kẻ thuộc hàn môn thứ tộc được. Vương Dương thông qua cách thức này đã khéo léo phủ thêm một lớp đệm vững chắc cho thân phận của mình.
Vương Dương căn bản chẳng thèm tiếp lời Đỗ Tam gia, hắn nhìn sang Hắc Hán, đưa mắt ra hiệu, khó chịu nói: “Còn chưa chịu ra tay sao!”
Tiểu A Ngũ gần như cùng lúc lấy cùi chỏ huých nhẹ vào người phụ thân một cái.
Đầu óc Hắc Hán lập tức thông suốt trở lại, soạt một tiếng rút đao ra khỏi vỏ, dõng dạc quát lớn: “Rõ!” rồi đằng đằng sát khí tiến thẳng về phía tên vừa chửi bậy ban nãy.
“Ta... ta không biết! Ta thực sự không biết mà!”
Tên kia vạn vạn lần không ngờ chỉ vì một câu chửi bậy buột miệng mà lại rước lấy họa sát thân, đã sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, đến chạy trốn cũng quên khuấy mất, chỉ run rẩy kêu lên: “Tam gia, Tam gia cứu mạng!”
Mấy tên còn lại một mặt sợ rước họa vào thân, mặt khác chưa có mệnh lệnh của Đỗ Tam gia thì ai dám tiến lên cứu giúp?
Đỗ Tam gia thừa hiểu thiếu niên này đang giở trò hù dọa[1], bởi vì cho dù hắn có là con em hào môn giáp tộc hiển hách, dòng dõi trâm anh thế phiệt chân chính đi chăng nữa, thì cũng tuyệt không có cái đạo lý chỉ vì một câu chửi mắng mà được phép giết người giữa thanh thiên bạch nhật.
Trong tình huống này mà giết người thì cho dù là con em quý tộc cũng chưa chắc đã có thể bình an vô sự rút lui[2].
Nhưng gã không dám đánh cược.
Vạn nhất thằng nhãi này là một tên công tử bột ngông cuồng, ngày thường quen thói coi trời bằng vung thì biết tính sao?
Vạn nhất thấy máu chảy làm khơi dậy hung tính của Hắc Hán, y chém giết loạn xạ thì biết tính sao?
Vạn nhất thằng nhãi này thực sự quyền thế ngút trời, sau đó dựng chuyện giết người để tự vệ hoặc diệt khẩu thì biết tính sao?
Khả năng xảy ra những tình huống trên tuy không lớn, nhưng không thể nói là hoàn toàn không có. Thực ra chết một tên thuộc hạ chẳng đáng là bao, nhưng chuyện ở đây tuyệt đối không được phép gây sự chú ý, đây là điều cấp trên đã đặc biệt dặn dò! Nếu thực sự xảy ra xung đột đổ máu với vị quý tộc này, chuyện mờ ám ở đây e rằng sẽ không thể che giấu nổi nữa.