“Thế nào gọi là “đạo sơn”? Đạo giả, đạo vậy. Đạo của đạo lộ (con đường). “Sử Ký” dẫn “Vũ Cống”, dùng chính là chữ “đạo” này. Vì con đường người ta đi qua, nhìn hướng của nó, đo khoảng cách xa gần của con đường, cho nên gọi là “đạo”. Cho nên lại nói “khan lữ”. Khan lữ là gì? Khan giả, biểu thức vậy. Lữ giả, liệt vậy. Biểu thức mà lữ liệt, đây chính là phương pháp đo khoảng cách xa thời thượng cổ!”
...
““Thiên giáng cát vu ngã gia bất thiểu, diên hồng duy ngã ấu trùng nhân.” Đây là lỗi ngắt câu của tiên nho! Nói “bất thiểu”, cho rằng là kể chuyện Tam Giám và Hoài Di phản loạn. Nhưng thông quan toàn thiên, trước nói triều Chu mới dựng, mà Vũ vương băng hà, sau đó Thành vương lấy tuổi ấu trùng kế vị, từ “việt tư xuẩn” trở xuống, mới nói đến Tam Giám Hoài Di. Cho nên sau chữ “gia” đáng lẽ phải ngắt câu, chữ “diên” thuộc câu trên, tức là “thiên giáng cát vu ngã gia, bất thiểu diên, hồng duy ngã ấu trùng nhân”. Cái gọi là “bất thiểu diên”, chỉ là nói Vũ vương đột ngột băng hà...”
...
Trà thêm ba tuần, sách cuộn đầy bàn.
Ba người Lưu Chiêu, Dữu Vu Lăng, Tạ Tinh Hàm sớm đã nghe đến ngây người!
Nam Tề cách hiện đại một ngàn năm trăm năm xa xôi, trong khoảng thời gian này hồng nho không dứt, đại sư xuất hiện lớp lớp, vô số học giả trải qua thời gian dài thảo luận biện bác, đã đẩy nghiên cứu về “Thượng Thư” lên một tầm cao mà thời đại Nam Tề căn bản không thể với tới.
Cộng thêm việc Vương Dương nắm bắt mạch lạc lịch sử học thuật, tung ra từng kiến giải đều là chìa khóa then chốt để làm rõ những nghi nan nghi án mà “Thượng Thư” học để lại từ thời Hán đến nay, sao có thể không khiến ba người Lưu Chiêu chấn động đến hoa mắt thần mê?
Lúc mới bắt đầu Lưu Chiêu còn thường có hành động tra sách đặt câu hỏi, đến sau này thì hoàn toàn biến thành “nhất ngôn đường” của Vương Dương!
Mà Vương Dương sau khi nói chuyện hăng say, cũng không câu nệ có thể chứng thực được hay không, ngoài sự nghiêm cẩn, còn xen kẽ những kỳ tư diệu luận đủ để lật đổ thuyết cũ, chấn động học lâm, càng khiến Lưu Chiêu nghe đến kích động vạn phần, vui mừng khôn xiết, tự giác nhìn thấy một vùng trời đất mới chưa từng thấy qua!
...
Vương Dương uống một ngụm trà, thấm giọng, tiếp tục dõng dạc nói:
““Vũ Cống” nói “Tam Giang ký nhập, Chấn Trạch để định”. Thế nào là Tam Giang? Từ Dự Chương trở xuống chảy vào Bành Lãi, đông đến biển, là Nam Giang; từ Mân Sơn, đến Cửu Giang, Bành Lãi, để chảy vào biển, là Trung Giang; từ Phiên Trủng chảy về đông là Hán, qua Tam Thệ, Đại Biệt để chảy vào Giang, đông tụ thành chằm là Bành Lãi, để chảy vào biển, là Bắc Giang.”
Lưu Chiêu kinh hãi nói: “Vương công tử lại còn tinh thông địa chí học?”
Vương Dương khiêm tốn nói: “Hiểu sơ sơ, hiểu sơ sơ mà thôi.”
“Quả thực là hiểu sơ sơ mà thôi.” Sau bình phong đột nhiên truyền ra một giọng nói thiếu nữ thanh lãnh.
Vương Dương giật nảy mình, ở lại lâu như vậy, lại không biết phía sau này có người!
Lưu Chiêu trước đó toàn tâm chìm đắm vào học vấn, đều quên mất Tạ Tinh Hàm vẫn còn ở đây, thấy Vương Dương kinh nghi lập tức giải thích nói:
“Đây là nữ nhi nhà hảo hữu của ta, trước đó Vương công tử đến quá nhanh, tránh né không kịp, lúc này mới ẩn sau bình phong. Xin công tử chớ trách.”
Dữu Vu Lăng đột nhiên nhớ ra điều gì, nhìn về phía bình phong sơn mài, sắc mặt đại biến.
Tạ Tinh Hàm nói: “Thủy đạo mà Vương công tử nói, đại khái là Bắc Hán Thủy, Trung Mân Giang, Nam Dự Chương Giang, nhưng nếu theo thuyết này, Tam Giang đã tụ ở Bành Lãi, hợp lại làm một, qua Mạt Lăng, Kinh Khẩu để chảy vào biển, sớm đã không còn là ba nữa. “Vũ Cống” lại cớ sao vẫn gọi Tam Giang phân biệt chảy vào biển? Công tử khoe tài khoe bác, nhưng lập luận chưa khỏi quá mức đục rỗng rồi.”
Ta đi?!
Hiểu nghề a!!
Chỉ là lời này mang gai là có ý gì?
Vương Dương ngày thường lấy học thuật trọng nhất là văn hiến học, hôm nay lại bị người ta nói là “đục rỗng” (tạc không)!
Cái gọi là “đục rỗng” chính là đục rỗng vô căn cứ, khiên cưỡng phụ hội.
Đối với một học giả mà nói, bị đánh giá là đục rỗng, chính là nỗi nhục nhã lớn lao a!
Nhưng điều này cũng trách bản thân Vương Dương nói chuyện sướng miệng, lấy luận điểm của Tô Thức thuận miệng nói ra, lại không chú ý sự nghiêm cẩn của lập luận.
Nếu là bình thường, Vương Dương cùng lắm thì thừa nhận lập luận của mình không quá nghiêm cẩn, nhưng bây giờ không được.
Lần này bắt buộc phải dùng kỹ năng áp đảo toàn trường, nếu không sẽ không đạt được hiệu quả tốt nhất!
Vương Dương lập tức vặn hỏi lại: “Hợp lại làm một tại sao không thể gọi là Tam Giang? Nước sông từ tây đến, đến Kim Sơn thì có sự phân biệt của ba dòng lạnh (tam linh), người thích trà trọng vị nước, nói ba dòng lạnh pha tạp mà không thể lừa gạt, là nghĩa nước tuy hợp mà vị không hợp, thì sông tuy hợp cũng có thể phân biệt làm ba.”
“Tam linh? Tam linh gì, điển cố xuất phát từ đâu?” Tạ Tinh Hàm hỏi.
Vương Dương thầm kêu lỡ lời, tam linh là cách nói chỉ có khi trà đạo thời Đường đạt đến mức cực tinh, bây giờ trích dẫn thì quá sớm rồi!
Tạ Tinh Hàm thấy Vương Dương chần chừ không đáp, mày ngài nhíu lại, khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra biểu cảm ghét bỏ: “Ngươi không phải là bịa ra đấy chứ.”
Lưu Chiêu, Dữu Vu Lăng cùng nhìn về phía Vương Dương.
————————