Lưu Chiêu một mặt ân cần mời rượu, một mặt tiếp tục câu chuyện về “Thượng Thư”. Vương Dương uống rượu ngà ngà say, cũng không còn giới hạn trong cách giải kinh loại khảo chứng huấn thạch nữa, hắn trước đó chọn loại đề tài này là vì muốn lấy lòng tin của người khác, không bị bác bỏ. Bây giờ đã nói chuyện cởi mở, Vương Dương cũng không còn gò bó, xoay quanh “Thượng Thư” thao thao bất tuyệt về bút pháp nghĩa lý của nó, tiếp đó mở rộng sang binh chế, hình pháp thời thượng cổ, khiến Lưu Chiêu nghe đến hoa tâm nộ phóng, rất có cảm giác hận gặp nhau quá muộn.

Dưới sự xúc tác của mỹ tửu, hai người cũng ngày càng thân cận, Lưu Chiêu dứt khoát gọi tên tự của Vương Dương - “Chi Nhan”, thay thế cho “Vương công tử” có khoảng cách.

Dữu Vu Lăng càng bái phục Vương Dương sát đất, thấy chén rượu của Vương Dương cạn, đích thân đứng lên, cầm bình rót đầy cho hắn. Vương Dương cũng đang hăng say nói chuyện, cộng thêm lúc hơi say, lại bất giác dùng đến “khấu thủ lễ” trong nghi thức giao tiếp trà rượu thời hiện đại, năm ngón tay cong lại, khẽ gõ xuống bàn ba tiếng, miệng nói: “Đa tạ đa tạ.”

Dữu Vu Lăng và Lưu Chiêu thấy vậy đều ngẩn người.

Vương Dương cũng phát hiện không ổn, đang định tùy ý nói lảng sang chuyện khác, Lưu Chiêu nói: “Chi Nhan là người Nghĩa Hưng nhỉ? Ta nghe nói phong tục Nghĩa Hưng, lúc dự tiệc dùng ngón tay gõ bàn, để trợ hứng nói chuyện, cũng là ý bảo mọi người im lặng lắng nghe.”

Còn có cách nói này?!

Vương Dương cười cười không tỏ rõ ý kiến, thuận miệng nói: “Tiên sinh quả nhiên uyên bác, đọc sách rộng rãi. Đã xa nhà thì không bàn chuyện trong nhà, vẫn là nói “Thượng Thư” sảng khoái hơn.” Sau đó bèn tiếp tục bàn về “Thượng Thư”.

Nửa câu đầu của Vương Dương vốn là một câu khen ngợi thuận miệng trên bàn rượu, nhưng Lưu Chiêu lại vì phong tục “gõ bàn” đã biết từ trước, tiên nhập vi chủ, cho rằng Vương Dương nhất định có liên quan đến Nghĩa Hưng. Cho nên lời khen ngợi của Vương Dương nghe vào tai lão, liền biến thành Vương Dương ngầm thừa nhận chuyện này.

Còn về việc tại sao Vương Dương tránh né chủ đề này cũng rất dễ hiểu.

Lang Nha Vương thị chính tông phần lớn cư ngụ ở kinh đô Kiến Khang, vị tiểu công tử này nhà ở Nghĩa Hưng, rõ ràng là bàng chi gia thế sa sút. Nếu không du học cũng nên đến Kiến Khang, đến Kinh Châu làm gì? E rằng là thịnh tộc trong kinh không dung nạp hắn, hoặc là không muốn lên cửa nương tựa, nhìn sắc mặt người khác đi.

Không kịp nghĩ kỹ, nghe Vương Dương lại giảng đến vấn đề then chốt, lập tức vểnh tai lắng nghe.

Vương Dương vừa nói vừa bàn, thấy Hắc Hán thò đầu ngoài cửa, bèn biết thời gian đến rồi, chuyển hướng câu chuyện nói:

“Thực ra sách cổ viết trên thẻ tre, do dây buộc đứt nát, dẫn đến thứ tự thẻ dọc bị đảo lộn, thậm chí trực tiếp thiếu mất một khối nào đó, đây là chuyện rất bình thường. “Hán Thư” nói “kinh hoặc thoát giản, truyện hoặc gian biên”. Thoát giản chính là thiếu sót, gian biên chính là trước sau lộn xộn. Người nay không hiểu giản độc chi học, lấy giấy chép lại văn tự giản độc, bèn cho rằng là bản chuẩn, nào biết có thể vốn dĩ chép chính là văn sai.”

Hắn bỏ đũa xuống, nhìn hai thầy trò đang trợn tròn mắt nghe giảng, chậm rãi nói:

“Ví dụ như thiên “Cao Dao Mô” trong “Thượng Thư”. Đoạn trên nói “doãn địch quyết đức, mô minh bật hài”, đây là lời thuật lại của sử quan, chứ không phải lời của Cao Dao. Đoạn dưới Đại Vũ nói “du”. Du chính là ý “nhiên” (đúng vậy). Kẻ cho là đúng là ai? Giữa hai câu, ắt có khuyết văn! Trước là Cao Dao có lời, sau đó Đại Vũ cho là đúng, vả lại hỏi y. Như vậy mới hợp lý.”

Lưu Chiêu và Dữu Vu Lăng nghe đến liên tục gật đầu, chỉ cảm thấy Vương Dương này là thiên tài làm học vấn, lại có thể từ “chỗ không ngờ sinh ra nghi ngờ”! Năng lực này không phải đọc bao nhiêu sách là có thể học được, phần nhiều dựa vào thiên phú.

Vương Dương thấy dáng vẻ tâm phục của hai người, bèn biết kỳ luận của Tô Thức lại thu phục được hai “người hâm mộ”. Hắn uống cạn rượu trong chén, nói tiếp:

“Những ví dụ như vậy trong “Thượng Thư” không ít, sai thẻ sai chữ, không chỉ một chỗ, đáng tiếc học giả ngày nay, phần nhiều mờ mịt trước những sai lầm, đánh mất chân nghĩa của “Thượng Thư”.”

Nói xong bèn đứng dậy, chắp tay nói: “Đa tạ khoản đãi, trời đã tối, cổng thành sắp đóng rồi, ta nên cáo từ thôi.”

Người này lại chỉ ra nguyên văn “Thượng Thư” hiện hành có thể có lỗi sai! Còn không chỉ một chỗ!

Điều này đối với học giả mà nói là chuyện lớn nhường nào?!

Thầy trò Lưu Chiêu đang nín thở ngưng thần, vểnh tai chuẩn bị nghe phần sau, kết quả không nghe thấy phần sau ngược lại nghe nói Vương Dương muốn đi, lập tức nổ tung!

Hai người vội vàng đứng dậy cản lại, nói gì cũng phải giữ Vương Dương ở lại qua đêm, chỉ thiếu nước ra tay, trực tiếp ấn Vương Dương xuống ghế.

Vương Dương cố làm ra vẻ khó xử nói: “Nhưng ta còn phải đến tiệm may mặc thanh toán, chuyện này...”

“Ta đi cho!” Dữu Vu Lăng xung phong nhận việc nói.

“Vậy thì không cần. Để tùy tùng của ta đi là được.” Vương Dương nhìn ra ngoài cửa, gọi: “Hắc Hán!”

Hắc Hán chạy tới, ra dáng khom người ôm quyền nói: “Công tử.”

“Nợ tiệm may mặc là hai ngàn tiền hay ba ngàn tiền ấy nhỉ?”

Vương Dương cũng muốn trực tiếp nói một vạn, nhưng mới quen biết đã mượn nhiều tiền như vậy, dễ khiến người ta nghi ngờ. Hơn nữa nói một vạn tiền số lượng quá lớn, bây giờ mới vừa quen biết đã mượn một khoản tiền lớn như vậy, nói không chừng sẽ xuất hiện trắc trở gì. Vương Dương muốn khống chế số tiền thành một khoản “tiền nhỏ” đối với sĩ tộc mà nói “không tính là nhiều”, như vậy có thể khiến Lưu Chiêu không cần suy nghĩ sâu xa bèn cho hắn mượn tiền.

Hắc Hán tâm linh phúc chí, trả lời: “Ba ngàn tiền.”