Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Biết được Giang Phỉ định tìm Mạc Ngôn An, Khưu Thu lấy bộ đàm ra.

“Hôm qua nhiệt độ giảm xuống hơn mười độ trong một đêm, cô Giang ra ngoài dễ bị cảm lạnh, nếu không phải chuyện cần thiết phải nói ngay trước mặt thì có thể dùng bộ đàm liên lạc với cậu chủ Mạc.”

Khưu Thu ân cần điều chỉnh đến kênh của nhà Mạc Ngôn An giúp Giang Phỉ.

Giang Phỉ đang định gọi thì đằng sau truyền tới tiếng gọi của Từ Thiên Nghiêu.

“Mở cửa hộ với!”

Người trong quầy lễ tân lập tức chạy qua đó mở cửa.

Từ Thiên Nghiêu đỡ một đồng chí suy yếu đi vào trong.

Cánh tay rũ xuống của đồng chí được quấn băng gạc rất dày, máu tươi còn hơi ứa ra.

Trên làn da để lộ ra ngoài toàn là vết bầm tím do bị đánh đập.

Trên gương mặt của Từ Thiên Nghiêu cũng bầm tím xanh xao.

Giang Phỉ đỡ đồng chí giúp anh ta: “Tôi đưa hai người đến bệnh viện.”

“Chúng tôi vừa mới từ chỗ đó về xong, một người có lòng tốt đã trả điểm cống hiến khám bệnh cho chúng tôi.”

“Tôi với Tiểu Hải chỉ bị thương ngoài da thôi, nghỉ ngơi vài ngày là khỏi.”

Nói đến đây, Từ Thiên Nghiêu vừa tức vừa tự trách: “Cũng tại tôi quá bốc đồng, làm liên lụy đến Tiểu Hải.”

“Nếu không phải tại tôi tức quá, ra tay đánh Vưu Thừa Vũ thì chúng tôi cũng không bị đám vệ sĩ của cậu ta vây đánh.”

Vừa nghe có liên quan đến Vưu Thiên Vũ, Giang Phỉ nhíu mày: “Đã xảy ra chuyện gì?”

“Nhiệt độ đột ngột trở nên thất thường, tôi với Tiểu Hải ra ngoài dự định thăm dò tình hình nhưng ai ngờ giữa đường lại bắt gặp Vưu Thiên Vũ.”

“Cậu ta đổ oan cho chúng tôi trộm đồ của cậu ta, phải lục soát kiểm tra, chúng tôi vốn không gây chuyện nên rất phối hợp với bọn họ.”

“Nhưng Vưu Thừa Vũ vẫn chưa chịu thôi, yêu cầu chúng tôi phải cởi hết sạch toàn bộ quần áo, trần truồng đi về, còn nói ra một vài lời khó nghe nữa, tôi tức quá mới đấm cậu ta một quyền.”

“Vưu Thừa Vũ dẫn không ít vệ sĩ tới, chúng tôi chỉ có hai người lại không mang súng nên hoàn toàn không phải đối thủ của cậu ta.”

Giang Phỉ dần dần siết chặt nắm tay, ánh mắt lạnh lùng như băng.

Từ Thiên Nghiêu với Tiểu Hải không thù không oán với Vưu Thiên Vũ nhưng đối phương lại chủ động gây rắc rối cho bọn họ.

Phòng chừng là vì hôm qua cô đã tìm Mạc Ngôn An rồi.

Mạc Ngôn An chắc chắn đã làm gì Vưu Thừa Vũ.

Vưu Thừa Vũ không dám tới tìm cô nữa nên dùng cách này để trút giận và trả thù.

Nợ này nhất định phải đòi lại.

“Tôi sẽ cho các anh một lời giải thích!”

Từ Thiên Nghiêu kéo Giang Phỉ định đi: “Cô đừng bốc đồng, gia thế của nhà họ Vưu không nhỏ, bây giờ vật tư vẫn chưa được vận chuyển đi, chúng ta không thể gây chuyện trong căn cứ được.”

Cũng không phải sợ nhà họ Vưu mà là sợ lô vật tư được cho đồn trú an toàn kia sẽ bị ảnh hưởng.

Bằng không, bọn họ đã quay về gọi các đồng chí mang súng đi xử rồi.

Giang Phỉ giãy thoát khỏi tay anh ta: “Yên tâm, sẽ không có ai biết đâu.”

Lúc này, trong một căn biệt thự sang trọng nào đó.

Vưu Thừa Vũ đang ngồi trên sô pha phòng khách dùng túi đá chườm con mắt phải bị đánh sưng của mình.

Làn da trên mặt và cánh tay hiện rõ những vết bầm tím khác nhau.

Ngoại trừ mắt ra thì vết thương trên người đều là nhờ Mạc Ngôn An ban tặng hết.

Hôm qua Mạc Ngôn An tìm người đánh anh ta, không chỉ cảnh cáo anh ta không được tiếp xúc với Giang Phỉ mà còn gây khó dễ cho nhà họ Vưu ở chỗ trưởng căn cứ, khiến cho hạng mục công trình mà cha anh ta muốn xin bị bác bỏ.

Anh ta lại ăn đòn thêm một trận nữa không nói mà Mạc Ngôn An hoàn toàn không gặp mặt Vũ Hi nữa.

Vũ Hi đã khóc từ hôm qua đến tận bây giờ khiến một người làm anh trai như anh ta đau lòng muốn chết.

Đều tại Giang Phỉ hết!

Mạc Ngôn An không cho anh ta tìm Giang Phỉ thì anh ta đi xử lý đám người đi cùng cô thôi!

Cho cô tức chết!

“Tiểu Lý, lấy thêm một túi đá nữa cho tôi!”

Vưu Thừa Vũ gọi một tên tay sai của mình nhưng không có ai trả lời.

Anh ta đứng dậy định đi xem đối phương đang làm gì thì đột nhiên bị một vật nặng đập trúng gáy.

“Á!”

Vưu Thừa Vũ lảo đảo ngã khuỵu xuống đất, anh ta kinh hoàng bò dậy nhưng lại đối diện với một gương mặt vô cùng xấu xí.

“Cô… cô là ai? Cô muốn làm gì?”

“Người đâu! Cứu mạng… á!”

Cây gậy trong tay đối phương đánh mạnh vào người Vưu Thừa Vũ.

Mặc cho anh ta có kêu gào như thế nào cũng không có một vệ sĩ chạy qua đây.